Trở về truyện

Thiên dâm dịch đàm - Chương 7: Truyện Ngắn Dài Tập - Phần 28

Thiên dâm dịch đàm

34 Chương 7: Truyện ngắn dài tập - Phần 28

"Nguỵ Thế Lăng, người này có vẻ là trưởng lão của Huyết Môn, không ngờ lại là kẻ mua hung giết người, con hồ ly tinh kia có nói bọn chúng đang ở vị trí cụ thể nào không" Lam Sính Y tiếp tục hỏi, anh lắc đầu.

"Chuyến hành động này thất bại, Huyết Môn nhất định sẽ lại phái người khác hoặc thứ gì đó đến cũng không chừng, những ngày sau này chỗ của cô có chuyện vui để xem rồi" Hà Nguyên vừa nói vừa ăn mì.

"Vậy phải làm sao đây, lại phải đổi chỗ khác thành ra không được à, tôi khó khăn lắm mới tìm được một căn nhà cho thuê tốt thế này" Lam Sính Y có chút thất vọng nói.

"Chuyển thì không cần chuyển đâu, bây giờ xung quanh cô không biết có bao nhiêu tai mắt, chuyển đi đâu cũng vậy thôi, đến đâu hay đến đó" Hà Nguyên an ủi.

"Ý của anh là, chỗ này của tôi đã bị giám sát rồi, vậy phải làm sao bây giờ" Lam Sính Y đến mì cũng nuốt không trôi nữa.

"Chỉ cần có tôi ở đây, binh đến tướng chặn nước đến đất ngăn, chơi bài ngửa hay chơi mưu hèn kế bẩn tôi đều thành thạo, chỉ sợ bọn chúng không dám ló mặt ra thôi" Hà Nguyên tự tin trả lời, mang lại cho Lam Sính Y một chút cảm giác an toàn.

(Cảm ơn vì đã có sự giúp đỡ của anh, Hà Nguyên) Lam Sính Y thầm nghĩ.

Ngải Hy người vợ hiền thục hẹn cô bạn thân dùng bữa tại một nhà hàng Tây, sau đó liền đem chuyện phiền não gần đây nói với bạn thân.

"Chồng tớ dạo này không biết bị làm sao, ngày nào cũng đòi làm tình với tớ, khiến tớ có chút phiền não" Ngải Hy vừa nói như vậy, cô bạn thân liền cảm thấy cô nàng đang đến trước mặt mình để khoe khoang.

"Cậu thế này mà là phiền não à, nghe sao giống như đến khoe khoang thế, chồng tớ bây giờ một tuần có thể làm với tớ một lần đã xem như tốt lắm rồi, cậu còn phiền não việc chồng ngày nào cũng làm tình với cậu, tớ đều có chút ghen tị với cậu rồi đây" Đường Tư Vũ nói, nữ, chiều cao 175, ngực cúp D, 28 tuổi, tóc vàng búi cao có mái thưa, mặc chiếc váy hai dây ôm sát thân hình, lộ ra vóc dáng đồng hồ cát lồi lõm quyến rũ, khí chất quý bà, bạn thân của Ngải Hy.

"Anh ấy trước đây cũng tầm một tuần một lần, việc làm mỗi ngày cũng chỉ mới bắt đầu từ khoảng một tuần trước thôi, tổng thể cứ cảm thấy anh ấy và trước đây có chút không giống nhau, nhưng lại không nói rõ được là ở chỗ nào" Ngải Hy cùng bạn thân phân tích.

"Có phải chỗ bên dưới không giống trước không, to hơn lúc trước đúng không, hi hi hi~~" Đường Tư Vũ trêu chọc, cô thẹn thùng đẩy cô bạn thân một cái.

Năm giờ chiều, Ngải Hy đang nấu cơm trong bếp, chồng cô vừa về đến nhà liền đi tới bên cạnh vợ, ôm chầm lấy từ phía sau, từ tốn hôn lên cổ vợ, bàn tay thọc vào trong chiếc váy ngắn vạch quần lót ra rồi vuốt ve nơi âm vật của cô bé.

"Ưm ứm~~~ Em đang nấu cơm mà, đừng nghịch nữa chồng ơi, một lát nữa con gái về nhà đấy, nhìn thấy không hay đâu, da a a a~~~~" Ngải Hy bị trêu đùa đến mức hai chân kẹp chặt ma sát vào nhau.

"Con gái hơn sáu giờ mới về nhà, chúng ta còn nhiều thời gian mà vợ" Tháp Mễ Nhĩ kéo khóa quần móc dương vật ra liền từ phía sau đâm vào cô bé, dương vật không ngừng dập dìu ra vào.

"A a a~~~~ Chồng ơi anh lại thế nữa rồi, a a a….. cơm lại phải nấu muộn rồi, ưm ưm dạo này sao anh lại trở nên dũng mãnh như vậy chứ, có phải đã uống thuốc cường dương màu xanh không đấy~" Ngải Hy vểnh mông hai tay vịn vào bên cạnh bồn rửa rau, dùng sức chống đỡ lực đạo của anh.

Anh làm càng lúc càng hăng, nhấc một bên đùi của vợ lên cao, dương vật đâm vào càng sâu hơn, đỉnh đến mức tiếng rên rỉ của Ngải Hy càng lớn hơn.

"A a…. a a a~~~ Chồng ơi, chồng ơi anh mạnh quá đỉnh đến tận tử cung người ta rồi, a a a….. chồng ơi~~" Ngải Hy sướng đến mức rên rỉ dâm đãng lên.

Trong phòng bếp làm suốt nửa tiếng đồng hồ, lượng lớn tinh dịch bắn vào bên trong âm đạo của Ngải Hy, một lát sau rút khúc thịt ra, Ngải Hy rút khăn giấy chặn cửa mình lại, đi về phía nhà vệ sinh tẩy rửa, phạt chồng giúp cô rửa rau, Ngải Hy đến nhà vệ sinh lấy khăn giấy xuống, bên trên đều là tinh dịch rất đặc sệt, qua một tuần quan sát này, cô cũng đã quen thuộc nên không thèm để ý mấy nữa, cầm vòi xịt rửa sạch bên trong âm đạo, lau sạch những giọt nước nơi cửa mình rồi trở lại phòng bếp, bảo chồng đi ra ngoài để cô tiếp tục nấu cơm.

Đến hơn mười giờ đêm, Huyết Môn phái tới mười tên tử sĩ, vừa mới tiến vào khu chung cư thì Hà Nguyên đã phát hiện ra, lúc này Lam Sính Y đang ngồi trên ghế sô pha xem phim truyền hình, anh đi tới ban công móc ra hai tấm linh phù triệu hoán U Lan và A Ly ra ngoài.

"Bây giờ chuẩn bị có mười tên sát thủ đi lên, hai cô đi giải quyết đi, tốt nhất là gọn gàng dứt khoát một chút không để lại dấu vết" Hà Nguyên ra lệnh.

"Chủ nhân, chúng ta giết bọn họ, có tính là tạo nghiệp không" A Ly nhìn anh hỏi.

"Không tính~ Chúng ta đây thuộc về chính đáng phòng vệ, không tính là tổn thiên hại lý, đi đi" Một tràng lý lẽ cùn của Hà Nguyên khiến cô không còn lo ngại nữa.

Hai người canh giữ ở vị trí lối đi cầu thang, sau khi mười người tiến vào, hai cô bắt đầu săn giết những người này, U Lan không muốn máu nhuộm tường và đất nên trực tiếp dùng dây leo siết chết bọn họ, A Ly dùng ngọn lửa xanh đánh vào trong cơ thể bọn họ khiến tim ngừng đập mà chết, sau đó đem mười cái xác dùng dây leo kéo vào vùng sâu năm mét trong bãi cỏ công viên, kế đó hai người liền biến mất, Hà Nguyên cũng biết rõ chuyện đã làm xong, sau đó cảm thấy hôm nay còn có thể xảy ra chuyện lớn hơn.

"Cảnh sát Lam, hôm nay hay là chúng ta ra khách sạn ngủ đi" Hà Nguyên vừa nói thế liền khiến cô có chút ngơ ngác.

"Không ngủ ở nhà tại sao phải ra khách sạn chứ" Lam Sính Y tay cầm khoai tây chiên vừa ăn vừa hỏi.

"Ngay vừa rồi tôi đã giải quyết mười tên sát thủ do Huyết Môn phái tới, hai tiếng sau bọn chúng không nhận được tin tức, còn không biết sẽ phái thứ gì đến nữa, nếu cô muốn sửa sang lại nhà cửa thì đêm nay có thể không cần ra khách sạn ở" Hà Nguyên vừa dứt lời, cô liền tắt tivi.

"Vậy thì vẫn là đi ở khách sạn đi, đồ đạc ở đây đều là đồ mới cả, đi thôi" Lam Sính Y nói.

Ngay tại một khách sạn không xa khu chung cư, thuê một phòng tiêu chuẩn hai giường đơn, lúc chuẩn bị lên phòng 201 trên tầng hai, Hà Nguyên từ cửa nhỏ nhìn thấy một bóng đen lén lén lút lút nhìn bọn họ, lúc này suy đoán của anh càng thêm chắc chắn, bảo Lam Sính Y ngủ chiếc giường bên trong, anh ngủ chiếc giường bên phía cửa sổ, lấy bùa tàng hình ra dán khắp nơi.

"Hà Nguyên anh chắc chắn hôm nay bọn chúng sẽ đến chứ, liệu có phải đến nhà không tìm thấy chúng ta rồi lại rút lui không" Lam Sính Y ngồi trên giường hỏi.

"Cô nghĩ nhiều rồi, vừa nãy tôi đều đã nhìn thấy một con quỷ theo đuôi chúng ta, nói không chừng lúc này đã đi báo tin rồi, cũng không biết bọn chúng lại phái thứ gì đến nữa, tấm hộ thân phù này cô cầm lấy, nhất định bùa không được rời người, như vậy nói không chừng có thể cứu cô một mạng" Hà Nguyên đưa cho cô, Lam Sính Y cũng bỏ tấm bùa vào trong ốp điện thoại.

"Không biết bao giờ mới là hồi kết" Lam Sính Y thở ngắn than dài một tiếng, liền chui vào trong chăn chuẩn bị đi ngủ.

"Cô đúng là khá thảnh thơi đấy nhỉ~ Sao tôi có cảm giác bọn chúng đến giết tôi, còn cô thì giống như người đến bảo vệ tôi vậy" Hà Nguyên có chút cạn lời, cô từ trong chăn thò đầu ra nhìn về phía anh.

"Hi hi hi~ Đây không phải là yên tâm về anh sao, có anh ở đây tôi tuyệt đối an toàn, buổi tối có động tĩnh gì nhớ gọi tôi dậy nhé, chúc ngủ ngon" Lam Sính Y lại đắp chăn lên.

"Tôi bận trước bận sau, làm cái việc liếm máu trên lưỡi đao, nhận lấy thù lao bèo bọt, tôi làm người tốt cái nỗi gì chứ, ngay từ đầu đáng lẽ nên thu của cô mười vạn mới đúng, bây giờ nghĩ lại thấy lỗ quá" Hà Nguyên nhìn cô than nghèo kể khổ, cô lập tức từ trong chăn chui ra khuôn mặt cười hớn hở.

"Hi hi hi~ Tôi sai rồi, tôi sai rồi, chỗ nào còn cần dán nữa đưa tôi một ít, tôi cũng đến giúp một tay" Lam Sính Y trong nháy mắt trở nên siêng năng hẳn lên.

"Thế này còn tạm được, bằng không đêm nay đợi thứ gì đến rồi, tôi lập tức nhảy ra ngoài cửa sổ bỏ chạy, để xem cô nói chuyện phiền muộn cuộc đời với thứ đó thế nào, hừ~" Hà Nguyên nói đùa.

"Tôi sai rồi không được sao, ngày mai về nhà nấu món ngon cho anh ăn có được không nào" Lam Sính Y cũng bắt đầu sử dụng kỹ năng thiên bẩm của phụ nữ là 'nũng nịu', anh cũng hoàn toàn dính chiêu này liền vội vàng gật đầu.

Quả nhiên hướng về phía Nguỵ Thế Lăng báo tin tức, lão ta đi đến trước bệ tế chụp lấy một cái hũ tro cốt liền quăng xuống, hũ vỡ nát, một con lệ quỷ hiện thân trước mặt Nguỵ Thế Lăng, toàn thân mặc áo đại bào đỏ rực, tóc xõa tung che khuất dung mạo, ngón tay có móng tay dài màu đỏ, sau lưng cõng hai thanh đao cong, sau khi biết được người cần giết liền biến mất không thấy tăm hơi, lúc 11 giờ rưỡi, lệ quỷ bước vào khách sạn khiến nhân viên thu ngân đều sợ hãi hét lớn lên, nó cầm đao cong liền đem người giết chết rồi đi về phía tầng hai, lúc này chiếc chuông gió đặt trong phòng vang lên, anh chậm rãi mở mắt gọi Lam Sính Y dậy trốn ở sau lưng mình, móc ra bùa vàng, văn lộ màu vàng kim phủ khắp toàn thân, đây vẫn là lần đầu tiên Lam Sính Y nhìn thấy thực lực động chân lý của Hà Nguyên.

"Văn lộ màu vàng trên cơ thể anh là biến đổi như thế nào vậy, quá đẹp mắt rồi, đẹp quá" Lam Sính Y đều quên mất nguy hiểm đang đến gần.

"Được rồi cảnh sát Lam, thứ đó đến rồi" Hà Nguyên nói xong cửa sắt của căn phòng liền bị lệ quỷ chém rách, bước vào bên trong,

"Tìm thấy các ngươi rồi, ha~ ha~"; Giọng nói của lệ quỷ khàn khàn.

Sau đó liền lao thẳng tới, Hà Nguyên cũng không chịu yếu thế trực diện đón đánh, vũ khí của lệ quỷ chém tới anh liền trực tiếp dùng cánh tay đỡ lấy, hoàn toàn không tổn thương được anh mảy may, lúc này lệ quỷ mới phát giác ra hoàn toàn không phải là đối thủ của người này, muốn rút lui nhưng Hà Nguyên hoàn toàn không cho cơ hội, từng bước ép sát, lệ quỷ cũng bị Hà Nguyên đánh thành trọng thương, trong tình thế thế cô đành phải bắn đôi đao cong về phía bọn họ, thừa dịp cơ hội này chạy trốn khỏi hiện trường, anh cũng không vội vã đuổi theo ra ngoài, mà là đi tới bên cửa sổ bắn một đạo bùa vàng về phía một cái cây, đem con quỷ vốn luôn theo đuôi bọn họ giết chết, khiến nó không cách nào đi báo tin được nữa.

"Cảnh sát Lam cô quay về tập hợp những người có linh lực, tôi đi truy lùng kẻ chủ mưu đứng sau, đến lúc đó tôi sẽ gửi định vị cho cô, con quỷ luôn theo đuôi chúng ta đã bị tôi giết rồi, bây giờ cô quay về đáng lẽ không còn cái đuôi nào nữa, nhưng cô vẫn phải cẩn thận một chút" Hà Nguyên tạo ra một quả cầu lửa theo dấu, vừa rồi lúc lệ quỷ bị đánh thương đã dán trên người nó một tấm bùa theo dấu, bắt đầu đuổi theo ra ngoài.

Cuối cùng cũng tìm thấy một ổ nhóm khác của bọn chúng, thế mà lại ở trong một tầng hầm của một sân khấu, nơi này có đủ loại linh phù người lớn và ma túy, Huyết Môn nhìn thấy người lạ tiến vào doanh trại của bọn chúng liền bắt đầu rút vũ khí muốn tấn công anh, Hà Nguyên gọi ra hộ linh, cả hai liền lao về phía trước săn giết, những tên tép riu này không tốn mấy cái chớp mắt đã bị hộ linh của anh giải quyết sạch sẽ, lúc này Nguỵ Thế Lăng ngậm điếu xì gà chậm rãi bước ra ngoài.

Lúc hai hộ linh lao qua đối phó lão ta, liền bị một bóng đen phía sau lão đánh bay ra ngoài, lúc này bóng đen chậm rãi hình thành nên thể hoàn chỉnh đi ra, bộ khung xương lâu la màu đen khoác trên mình bộ giáp tướng quân, sau lưng còn có trận đồ âm binh.

"Hai cô lui xuống trước đi, các cô không phải là đối thủ của lão" Hà Nguyên nói xong hai yêu liền biến mất.

"Không ngờ trong bộ phận dị linh còn có một vị cao thủ như cậu ở đây, tai mắt thế mà lại không hề nói cho ta biết" Nguỵ Thế Lăng không vội vã động thủ, đối với người này rất có hứng thú, mà Hà Nguyên đã lén lút dùng điện thoại gửi định vị cho Lam Sính Y.

"Tôi lại không phải bộ phận dị linh, tai mắt của ông chắc chắn là không biết có nhân vật như tôi rồi" Hà Nguyên cười nói.

"Thế à, hèn chi rồi, không biết xưng hô thế nào" Nguỵ Thế Lăng khách khí hỏi.

"Tôi là một phù sư Hà Nguyên, đôi khi cũng nhận vài đơn hàng" Hà Nguyên trả lời, lúc này lệ quỷ xuất hiện trước mặt Nguỵ Thế Lăng.

"Vừa rồi đánh thương tôi chính là người này, mau giết hắn ta" Lệ quỷ còn gào thét, bị Nguỵ Thế Lăng một chưởng đánh cho hồn bay phách tán.

"Đồ vô dụng bị người ta dán bùa theo dấu lúc nào cũng không biết, bây giờ còn dám hiện thân đúng là tìm chết, Hà huynh đệ ta thấy cậu cũng là một vị cao thủ lợi hại, bằng không cũng không giải quyết được ba lần ta phái đi giết cảnh sát Lam thảy đều thất bại, hơn nữa cậu thế mà lại đem con hồ ly tinh kia thu phục làm hộ linh của chính mình, khiến ta vô cùng khâm phục, nếu như cậu thiếu tiền có thể đi theo ta, giá cả cậu cứ mở tùy ý ta tuyệt không mặc cả, cậu thấy thế nào" Nguỵ Thế Lăng bắt đầu muốn lôi kéo anh, bộ xương khô sau lưng hung tợn nhìn chằm chằm anh.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.