Trở về truyện

Phượng hoàng đậu trên đầu cành là một kẻ gãy cánh (BDSM ngược đãi tình dục) - Quỳ Xuống Để Miễn Trách Nhiệm Cho Sai Lầm Của Mình. Chương Mới (Phần 2) ~

Phượng hoàng đậu trên đầu cành là một kẻ gãy cánh (BDSM ngược đãi tình dục)

10 Quỳ xuống để miễn trách nhiệm cho sai lầm của mình. Chương mới (Phần 2) ~

Chỉ còn lại hai cảnh quay đóng máy cuối cùng, chuyên viên trang điểm vừa bới tóc cho cô vừa nhắc một câu: "Cậu em người hâm mộ cuồng nhiệt trước kia của cô bị viêm dạ dày cấp tính, vì mấy cảnh quay gần đây đều khá quan trọng nên đạo diễn không cho cậu ấy đi, thế nên mấy ngày nay toàn tự mình truyền dịch trong nhà kho bên cạnh, nhìn khá đáng thương."

Mịch Khanh chỉ tùy miệng đáp lại một câu. Cậu ta đắc tội với Cao Tử Yên, dù có sinh bệnh cũng không cho đi, đúng là phong cách của vị đạo diễn Trương kia, không chơi chết người thì cứ muốn hành hạ đến chết đi sống lại.

Từ Tiêu bưng cốc nước dùng một lần đi vào, đặt lên bàn trang điểm trước mặt cô, nhìn thấy lớp hóa trang hiệu ứng đặc biệt trên mặt cô, vết thương nứt ra làm vô cùng chân thực, rạch từ gò má đến tận khóe miệng, máu thịt lật ra ngoài.

"Làm em hơi hoảng hồn đấy, cứ tưởng là thật cơ."

Chuyên viên trang điểm vui vẻ cười nói: "Thế thì đúng là khen ngợi tôi quá rồi."

Mịch Khanh nhìn vào gương cười lên, khẽ nhếch khóe miệng.

Làn da trắng nõn, xung quanh vết thương giả lại điểm xuyết chút sắc xanh tím, vết thương loét ra lớn như vậy cũng chẳng thể ngăn cản nổi phần mị khí trên gương mặt cô, mái tóc bới cao cố tình làm cho rối bời, vài lọn tóc xõa xuống dính bên má, tất thảy đều là vẻ nhếch nhác lại thảm thương pha lẫn trung trinh.

Cảnh tượng ly biệt ngày mưa không có khóc lóc thảm thiết, cũng không có tiếng gào thét bi ai.

Mịch Khanh đứng giữa một ngôi miếu cổ, trong màn hình hiển thị đang quay lại thân hình lồi lõm đầy đặn dưới lớp sườn xám của cô, mái tóc rối bời bị cơn mưa nhân tạo làm ướt dính vào bên má, mưa thảm gió sầu, giữa lông mày lộ ra vẻ bướng bỉnh, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào ống kính.

Khoảnh khắc tiếp theo, từ trong hốc mắt trào ra một giọt nước, làm ướt đẫm cả hàng lông mi.

Sương mù đầy mắt, bờ môi mấp máy muốn nói lại thôi, nước mưa khéo léo nhỏ giọt lên giọt lệ kia, tăng tốc trượt xuống gò má, rơi xuống nơi cằm, bất thình lình bỗng nghiêng đầu, như đang trốn tránh sự chột dạ, kéo theo vết thương chạm vào là giật mình trên mặt, che chiếc ô cũ rách nát một góc, rời khỏi cánh cổng hình vòm của ngôi miếu cổ.

"Cắt!"

Sau khi tẩy trang xong, Mịch Khanh tùy ý buộc tóc ra sau đầu, đẩy ghế đứng dậy: "Đi cùng tôi đến nhà vệ sinh một chuyến."

"Dạ được." Từ Tiêu đặt chiếc máy tính bảng trong tay xuống.

Hai bên hành lang đều là phòng trang điểm và phòng nghỉ của nghệ sĩ, cuối đường là nhà vệ sinh dành riêng cho nghệ sĩ. Hai người bước về phía trước, một cánh cửa ở bên trái hành lang phía trước bị mở ra, cánh cửa đẩy ra ngoài, hành lang hơi hẹp, vừa vặn chặn mất lối đi cô muốn tới.

"Chị Khanh!" Sắc mặt thiếu niên còn trắng bệch hơn cả trước kia, gò má lõm xuống chỉ còn da bọc xương, vẫn mặc bộ trang phục Trung Sơn đó, nhưng thân hình dường như không chống đỡ nổi nữa, suy nhược khẽ khom lưng, mu bàn tay còn dán băng cá nhân màu trắng, đoán chừng là vừa mới truyền dịch xong.

Từ Tiêu liếc nhìn ra sau lưng một cái, chẳng có ai cả.

Cô hỏi với giọng điệu xa cách: "Có chuyện gì sao?"

Thiếu niên rũ đầu cụp tai, khí thế rất yếu ớt: "Em, em muốn nói với chị một chuyện."

Mịch Khanh bước lên phía trước hai bước, đứng ở cửa nhà kho, nhìn vào bên trong thì thấy chỉ có một chiếc ghế, bình truyền dịch sau khi dùng xong vẫn còn treo trên giá quần áo bên cạnh.

Liền nhìn thấy thiếu niên trước mặt quỳ xuống hướng về phía cô.

"Xin lỗi, xin lỗi chị Khanh!"

Từ Tiêu cũng điếng người theo, nhanh chóng nhìn về hai phía hành lang, giọng của cậu ta rất nhỏ, nhưng ở trong hành lang vắng vẻ này vẫn truyền đi khá xa.

Mịch Khanh cau mày sâu hơn, bước vào bên trong hai bước, Từ Tiêu bước theo vào rồi đóng cửa lại.

"Cậu có ý gì đây?"

Cậu ta áy náy dập đầu với cô, cảm thấy bản thân đã làm chuyện tổn thiên hại lý, khóc lóc nói: "Em đáng chết, em đáng chết! Canh gừng chị uống không hết, em trốn vào nhà vệ sinh uống hết sạch rồi! Em biết em làm thế là không đúng, xin lỗi, em chỉ là một lúc nhất thời đầu óc mụ mị, lần sau sẽ không bao giờ thế nữa đâu!"

Từ Tiêu nhớ ra rồi: "Chính là cái cốc lần trước tôi bảo cậu đổ đi?"

"Hức... Đúng, đúng vậy, chị Tiêu em cũng xin lỗi chị, thật ra em giúp chị đổ cũng là có lòng riêng, em không ngờ bên trong lại bị bỏ thêm thứ gì đó, em biết bây giờ chị chắc chắn rất ghê tởm em, đều là em tự làm tự chịu hức, nấc hức hức á lần sau không bao giờ dám nữa, cầu xin chị tha thứ cho em!"

"Cậu nói bỏ thêm thứ gì cơ?" Mịch Khanh nhìn chằm chằm thiếu niên dưới đất: "Cốc canh gừng đó tôi căn bản còn chưa uống."

Cậu ta ngơ ngác ngẩng đầu lên, nước mắt trong mắt tuôn rơi như suối, sụt sùi nấc nghẹn: "Chị, chị chưa uống sao? Đó không phải là do chị bỏ vào à... Em, em chính là uống cốc canh gừng đó mới bị viêm dạ dày cấp tính, cứ tiêu chảy rồi lại nôn mửa liên tục, trong dạ dày còn xuất huyết. Hức thật là tốt quá rồi, hóa ra chị chưa uống, tốt quá rồi."

Cậu ta lau nước mắt rơi lã chã, vui mừng khôn xiết.

Cậu ta cứ ngỡ là cô cố tình thử lòng xem cốc nước này có bị người ta lén uống hay không nên mới bỏ thêm thứ gì đó vào, mấy ngày nay đừng nói là hoang mang thế nào, ngay cả khi đau dạ dày lăn lộn trên mặt đất đều muốn quỳ xuống xin lỗi cô.

Mịch Khanh đôi mày thanh tú nhíu chặt, nhìn sang Từ Tiêu: "Đi hỏi một chút xem cốc canh gừng đó là do ai tổ chức mua."

Cô không tin vị đạo diễn Trương xu nịnh nịnh bợ kia dám bỏ thêm thứ gì vào trong cốc nước đó.

"Dạ."

"Hức chị Khanh..."

"Chuyện cậu quỳ xuống trước mặt tôi thế này tôi không hy vọng nhìn thấy lần thứ hai, còn nữa, cho dù tôi chưa từng uống cốc canh gừng đó, cậu cũng đã làm ra chuyện này, Trương Mạo, tôi rất thất vọng về cậu, lần sau đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."

Từ Tiêu mở cửa, hai người cùng nhau đi ra ngoài, khoảnh khắc khép cánh cửa sau lưng lại, thiếu niên lộ ra ánh mắt kinh ngạc, run rẩy kích động mở môi.

"Chị còn... nhớ rõ tên em."

"Chị Khanh, lời nói liệu có buông ra quá tàn nhẫn không, cậu thiếu niên đó nhìn qua căn bản chưa từng trải qua hoạn nạn gì, một lòng đầy xích tử chi tâm."

"Chính là phải như vậy, tôi mới có thể khiến cậu ta hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của tôi." Mịch Khanh cau mày nói: "Lúc hỏi thăm thì cẩn thận một chút, đem tất cả những người có khả năng từng chạm vào cốc canh gừng đưa cho tôi đó, sàng lọc lại toàn bộ một lượt."

"Dạ."

Dưới chiếc ghế hóng mát, Cao Tử Yên giơ tay lên ngắm nghía bộ móng tay đã sơn lớp dầu bảo vệ, ánh mặt trời phản chiếu lớp bóng dầu, tôn lên làn da ngón tay toàn là vẻ mướt mịn như ngọc.

Ả ta hài lòng cười lên.

Bên sườn bỗng chốc bị bóng tối bao phủ, nghiêng đầu nhìn lại, Mịch Khanh mặc chiếc áo khoác măng tô màu kem, vắt chéo đôi chân thon thả ngồi xuống bên cạnh ả, giữa hai người chỉ cách nhau một chiếc bàn, nhìn chằm chằm đường nét ưu mỹ trên gương mặt nghiêng của cô, cổ trắng nõn nà, thậm chí còn trắng hơn ngón tay của ả vài phần, không nhịn được mà nghiến răng.

"Ồ, cảnh quay trước của cô chẳng phải đã đóng máy rồi sao? Còn ở đây làm gì thế, đợi buổi tối ăn cơm mừng đóng máy à? Cô còn thiếu một bữa cơm này sao?"

Ả ta giọng điệu quái gở, cười rạng rỡ chống tay lên mặt bàn đỡ cằm, gương mặt đã đánh lớp kem nền cũng không che nổi những nốt sần nhỏ trên da: "Nghe đạo diễn nói cô mấy ngày nay xin nghỉ một tuần, cơ thể thế nào rồi, không xảy ra vấn đề gì lớn chứ?"

Mịch Khanh quay đầu lại, ra vẻ ngược lại làm lạ hỏi: "Ai nói với cô là tôi vì cơ thể sinh bệnh mới xin nghỉ thế?"

"Hửm? Chẳng lẽ không phải sao?"

"Chị Hồng à, thời tiết dạo này lúc nóng lúc lạnh, mới chẳng thiếu kẻ âm dương quái khí đâu, đừng để bị cảm lạnh đấy, hay là gọi cho chị một cốc canh gừng nhé?"

Cô cười ha ha liếc mắt đi chỗ khác.

"Nghe đạo diễn Trương nói, lần trước canh gừng là do chị bỏ tiền túi ra mua cho toàn bộ người trong đoàn làm phim, còn định tự mình mang đến tận cửa cho tôi cơ đấy, khiến tôi khá là có chút kinh sợ mà được sủng ái."

"Một cốc canh gừng mà thôi, cũng không cần cô phải nói một cách kinh ngạc như thế."

"Nghe nói danh xưng chị Hồng của chị, là ở trên một chương trình giải trí tự mình nói bản thân muốn đại hồng đại tử, nhưng trong tên của mình thì chỉ có một chữ Tử, cho nên mới bảo mọi người gọi chị là chị Hồng."

Ả ta cau mày, quay đầu nhìn về phía cô.

Ánh mắt Mịch Khanh lạnh nhạt, không cho phép nghi ngờ: "Tôi rất mong chờ, chị còn có thể hồng được bao lâu."

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.