35 Giúp bạn cũng là giúp tôi
Chưa đầy hai ngày sau, cô đã phải đến Dung Thành để tham dự lễ trao giải Tân binh xuất sắc nhất.
Liên Nhận Hành đã trở lại công ty ở thành phố Liễu, hiện vẫn đang trong thời gian dưỡng thương, chắc là sẽ không rảnh rỗi chạy đến động vào cô bất cứ lúc nào nữa.
Đến khách sạn đã là mười giờ đêm, ngày mai mới là lễ trao giải, cô tạm thời chưa có cảm giác buồn ngủ, bèn ngồi trên sofa lật xem tạp chí du lịch.
Gió đêm dần lạnh, hơi ẩm đậm đặc, rèm cửa sổ bị thổi bay không ngừng, cô mặc quần ngủ hơi lành lạnh, bèn co chân giẫm lên rìa sofa ôm lấy gối, cằm tì lên đầu gối, lật từng trang tạp chí, đọc nhanh như gió.
Từ Tiêu gõ cửa phòng, khách sạn là dạng căn hộ cao cấp, ba phòng ngủ hai phòng khách, cô ấy ở chung với cô nên cửa cũng không khóa: "Vào đi."
"Chị Khanh, có chút chuyện rồi."
"Em nói đi." Mịch Khanh vẫn chăm chú nhìn vào hình ảnh trên tạp chí, không nhận ra vẻ mặt lo lắng của cô ấy.
"Em không liên lạc được với trợ lý Thạch nữa, bộ lễ phục cho lễ trao giải tối mai vì lý do thời tiết nên không thể vận chuyển bằng đường hàng không đến đây được! Nghe nói hôm nay và ngày mai đều có mưa giông kèm sấm sét."
"Mưa giông thì lễ trao giải vẫn tiến hành chứ?"
"Buổi lễ là phát sóng trực tiếp trong nhà, cái này chắc chắn không bị ảnh hưởng đâu!"
Ngón tay đang lật trang của cô bỗng khựng lại.
Đặt tạp chí xuống, cô đi đến đầu giường lấy điện thoại, tìm kiếm số điện thoại của Liên Nhận Hành.
Cô chưa từng chủ động gọi điện cho anh, có việc gì đều liên hệ với Thạch Thước, mà lần này cũng không kết nối được.
"Không gọi được." Mịch Khanh cúp máy, quay đầu hỏi: "Em bắt đầu gọi điện cho Thạch Thước từ khi nào?"
"Một tiếng trước ạ!"
Đã mười một giờ rồi: "Giờ này tổng không đến mức vẫn còn ở bệnh viện chứ."
"Bệnh viện? Sao thế ạ, trợ lý Thạch gặp chuyện gì rồi sao?"
"Cái đó thì không phải, là anh Liên bị thương một chút." Lần trước góc nhọn của chiếc đĩa quẹt trúng eo anh, chảy khá nhiều máu.
Lời vừa dứt, ngoài trời bỗng lóe lên một tia sáng trắng.
Ngay sau đó là một tiếng sấm nổ vang rền.
Tiếng còi xe dưới lầu đồng loạt vang lên như nổ tung, âm thanh chói tai trong nháy mắt tràn ngập màng nhĩ, lá cây bị gió cuồng phong quật mạnh, nước mưa dày đặc dội xối xả vào cửa kính, mùi không khí ẩm ướt đầy lạnh lẽo.
Từ Tiêu nhanh chân chạy đi đóng cửa sổ lại: "Dự báo thời tiết đúng là không sai một chút nào, bảo mười một giờ mưa là đúng mười một giờ luôn."
Cô đứng bên giường, nhìn lên bầu trời đầy mưa gió bão bùng, những tia sáng xanh liên tục khúc xạ trên không trung, tiếng sấm ầm ầm kéo dài không dứt.
"Chị Khanh?"
"Khách sạn này chắc là có cột thu lôi nhỉ."
"Chị... chị quan tâm đến cái này sao?"
Lại một tia sét nữa lóe lên, đèn trong phòng đột ngột tắt phụt, trong khoảnh khắc tối đen như mực, Từ Tiêu sợ hãi nhảy dựng lên chạy về phía cô.
Mịch Khanh phát ra tiếng cười vui vẻ, điện lại có, Từ Tiêu nhìn thấy cô đang lấy mu bàn tay che môi cúi người cười lớn.
"Trêu em chút thôi, em thật sự sợ bị sét đánh à?"
Cô ấy đỏ mặt vì ngượng và tức giận, cắn chặt môi dưới: "Từ nhỏ em đã rất sợ sấm sét rồi, chị đừng dọa em nữa."
"Thế mà lúc nãy đóng cửa sổ em còn giả vờ bình tĩnh thế." Mịch Khanh đi tới trước cửa sổ kéo rèm lại: "Được rồi, đêm nay ngủ ở chỗ chị đi, sấm sét thế này một mình em chắc chắn không ngủ ngon được."
"Cảm ơn chị Khanh..."
"Chuyện lễ phục em vừa nói đấy, trước tối mai không vận chuyển tới được sao?"
"Em đã tra cứu dự báo thời tiết trên rất nhiều nền tảng rồi, đều nói mưa giông sẽ không ngừng, chắc chắn là không được đâu! Hơn nữa ở thành phố này cũng không có trang phục của thương hiệu lớn nào, cũng không có stylist ở đây."
"Thế thì đúng là khá rắc rối." Mịch Khanh thu dọn những cuốn tạp chí trên bàn xếp gọn lại, hoàn toàn tương phản với vẻ lo lắng của Từ Tiêu.
"Chị Khanh, lễ trao giải lần này là lần đầu tiên chị tham dự với tư cách người đoạt giải, nếu vắng mặt thì lần sau sẽ không có cơ hội này nữa đâu."
"Nhưng bây giờ chẳng phải cũng hết cách rồi sao? Ngủ một giấc rồi tính tiếp, lát nữa điện thoại gọi được thì hỏi một chút."
Từ Tiêu định nói vạn nhất cứ mãi không gọi được thì sao, nhưng nghĩ lại mình mới là người quản lý, không nên tạo ra loại phiền não này cho cô.
Tiếng sấm đến nửa đêm thì yếu dần, nhưng mưa lớn vẫn không ngừng rơi.
Cầm điện thoại lên nhìn lướt qua, hai giờ sáng, Mịch Khanh vén chăn, rón rén cầm điện thoại bước ra khỏi phòng, để lại Từ Tiêu đang ngủ say sưa ở phía bên phải giường.
Trốn trong nhà vệ sinh, cô bấm số gọi đi.
"Muộn thế này rồi, không biết người khác đều đang nghỉ ngơi sao?"
"Xin anh giúp một tay, giúp không?"
Cơn bực bội khi bị đánh thức lúc nãy lập tức tan biến, Tam Hà bật cười vì tức.
"Chuyện nợ ân tình của tôi, dĩ nhiên tôi rất sẵn lòng, giúp cô thì cô cũng phải giúp tôi."
"Được."
Dường như không ngờ cô lại đồng ý sảng khoái như vậy, thật là thú vị, lần trước gặp ở nhà hàng còn là bộ dạng sống chết không chịu nhường người đàn ông đó cơ mà.
"Nói đi, giúp cái gì!"
Sáng sớm ngủ dậy, đã thấy Từ Tiêu ngồi trên ghế ở phòng ăn cuồng nhiệt bấm điện thoại gọi lại.
Mịch Khanh ngáp một cái đi tới, thấy cô ấy muốn khóc mà không có nước mắt: "Chị Khanh, điện thoại vẫn không gọi được!"
"Bình thường thôi, trước đây chị cũng từng gặp rồi, công ty của họ khi gặp dự án hợp tác lớn, cấp cao sẽ họp suốt hai ngày, trong thời gian đó điện thoại đều ở trạng thái tắt máy, việc công đều giao cho tổ thư ký xử lý."
"Hu hu vậy lần sau có phải em cần xin trợ lý Thạch số điện thoại của tổ thư ký không, giờ phải làm sao đây, thời gian không còn đầy bảy tiếng nữa! Cho dù có gọi được thì quần áo cũng không chuyển tới kịp đâu."
"Thế thì đừng gọi nữa, cũng khá tốn thời gian." Cô mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, giẫm lên rìa ghế, cái khung xương vừa gầy vừa yếu thu nhỏ trên ghế, cầm bánh mì sandwich lên gặm.
Từ Tiêu phiền muộn đến mức suýt vò nát cả tóc, ba tiếng cuối cùng! Cô ấy chỉ đợi thêm ba tiếng nữa thôi, không được thì đi mượn quần áo của sao nữ khác! Nhưng thế thì nợ ân tình nhiều quá.
Chuông cửa vang lên.
"Em đi mở cửa!" Cô ấy bồn chồn đứng dậy.
Không một lát sau, đã thấy cô ấy ôm một chiếc hộp lớn, hào hứng chạy trở vào.
"Chị Khanh! Quần áo, quần áo tới rồi! Quần áo tới rồi ạ!"
"Bên ngoài còn đang mưa lớn thế kia, sao quần áo đã tới rồi!"
Cô ấy không đợi được nữa, dùng móng tay cạy băng dính của chiếc hộp ra, xoạt một tiếng xé mở, bên trong là chiếc hộp đóng gói màu trắng tinh tế giản dị, cẩn thận tháo ruy băng ra mở hộp, từng lớp giấy bọc lại, một chiếc váy dài trễ vai cúp ngực màu hồng đính lông vũ có đuôi quét đất, phần eo đính một lượng lớn kim cương hồng tỏa sáng lấp lánh, còn có một đôi giày cao gót màu hồng cùng trang sức đi kèm.
"Ơ, thương hiệu này không đúng nha."
Cô ấy nhớ rõ không phải nhãn hiệu này, nhưng dù vậy thì cái này cũng không kém cạnh, đều là hàng giới hạn của thương hiệu hàng đầu.
"Có lẽ là tạm thời điều động thay đổi chăng?" Mịch Khanh mỉm cười với cô ấy: "Quần áo tới là tốt rồi."
"Đúng đúng, bây giờ cũng không có thời gian quản nhiều như vậy nữa, chị Khanh chị cứ thong thả ăn nhé, em liên hệ với chuyên viên trang điểm đến ngay đây, không thể đi muộn thêm nữa."