33 Đặc quyền của cún con
Thật sự một đêm đều không có tha cho cô.
Giọng nói kêu đến mất tiếng, sáng sớm tỉnh lại cổ họng khô khốc thậm chí không thể nuốt nước bọt, nhìn thấy một ly nước ở đầu giường, không thể chờ đợi được nữa liền duỗi tay ra cầm lấy đổ vào trong miệng.
Nhiíu mày ực ực nuốt xuống, tiếng nuốt đặc biệt vang dội, cảm giác khô rát của cổ họng rốt cuộc cũng dịu đi, chống đỡ nhỏm dậy khỏi giường ho khan mỗi một tiếng đều mang lại cơn đau như cơ thể rã rời từng mảnh.
Mật Khanh lại xụi lơ trở về trên giường, nằm sấp còn muốn ngủ thêm một giấc nữa.
Ý thức đã chìm vào giấc mộng, cô nghe thấy tiếng bước chân của người đàn ông, trấn định tiếp tục nhắm mắt ngủ tiếp.
Chăn trên người bị lật mở, âm thanh nắp chai xoay động, tiếp theo là ngón tay lạnh lẽo nương theo khe mông vuốt ve lên đóa hoa sưng tấy, nhét vào bên trong, còn có những thuốc mỡ mát lạnh trên đầu ngón tay.
Anh đang bôi thuốc cho cô, mặc dù trước đây cũng có vài lần, nhưng cô đều ngủ rất say, không hề cảm nhận được, đây là lần đầu tiên ý thức được sự dịu dàng trong động tác bôi thuốc.
Không có sự khiêu khích vội vã không nhịn nổi trong màn dạo đầu, đầu ngón tay khẽ lướt qua sự chật vật bị gậy thịt của anh để lại, động tác có thể nói là dịu dàng đến cực điểm, ngay cả khi cắm vào trong cũng không có cảm giác gì bất thường.
Cô thật sự sắp ngủ thiếp đi rồi, bên tai bỗng nhiên dán tới một trận hôn, hôn lên tóc mai của cô.
“Chó con.”
Hơi thở ấm áp đột nhiên tràn vào trong vành tai, cảm giác ngứa ngáy quét qua làn da lập tức khiến cô tỉnh táo trong mơ màng.
“Còn khát không?”
Nghĩ đến ly nước ở đầu giường bị chính mình uống cạn, cô run rẩy mở mí mắt, mệt mỏi lại khép vào, gương mặt kia trở nên mơ hồ mông lung trong mắt, nhìn không rõ cũng không cách nào mở mắt ra nhìn.
Muốn nói chuyện, lại bị anh bịt miệng lại.
“Ngủ tiếp đi.”
Nói xong, anh đắp chăn lại cho cô, ngồi ở bên cạnh cô, vuốt ve đầu dỗ cô đi vào giấc ngủ.
Chỉ là lòng thương hại đang sủng ái một con chó mà thôi. Mật Khanh nghĩ như vậy.
Sau khi vết thương lành đã là ngày thứ tư ở trong khách sạn, bí bách ở trong phòng ngủ cũng không ra ngoài được, chỉ có nhìn anh xử lý văn kiện công việc phức tạp, và những cuộc họp qua điện thoại lúc bấy giờ.
Ở lại thật sự rất nhàm chán, muốn đi đến đoàn phim, cho dù đây là một màn kịch, thì cũng sớm nên nghỉ giữa hiệp rồi, còn phải mỗi ngày diễn ra sự yêu thương cẩn trọng, cô thật sự rất mệt.
Tiếng điện thoại cúp máy, ngay sau đó anh liền lật mở chiếc chăn đang che khuất trên đỉnh đầu cô, ánh sáng ấm áp chói mắt trong phòng ngủ chiếu vào đồng tử, cô khó chịu chớp chớp mắt, Liên Dận Hoành cúi người xuống hôn lên mí mắt cô.
“Chó con, dọn dẹp một chút, lát nữa dẫn em ra ngoài.”
“Ưm, đi đâu vậy.”
“Ăn cơm.”
Anh đặt điện thoại xuống, cùng cô chui vào trong chăn, ôm lấy vòng eo thon nhỏ của cô dùng lực áp sát, hôn lấy cô.
Chiếc lưỡi triền miên chặn đến mức cô không thở nổi, cô không mặc gì cả, trên người người đàn ông là một chiếc áo choàng tắm màu đen, chất liệu lông xù, dán vào da thịt rất thoải mái, tay mềm yếu vô lực bám lấy bả vai anh.
Miệng thỉnh thoảng bị thúc mở ra, mở môi chịu đựng sự giày vò từ chiếc lưỡi của anh, khuấy động nước bọt trong khoang miệng phân không rõ rốt cuộc là của ai, vô thức nuốt xuống, âm thanh ực ực luôn cố ý trở nên rất lớn tiếng, dâm đãng vô cùng.
“Ưm…… ha.”
Da thịt trên gò má đỏ bừng thành một đám, khoảnh khắc buông ra, trong miệng vừa dính vừa khô ráo, thẹn thùng gục trên cổ anh không dám ngẩng đầu, áp vào lồng ngực nghe thấy tiếng cười trầm đục khàn khàn.
“Tiểu chủ nhân cứng lên rồi, chó.”
Cô ghét cùng anh chơi loại trò chơi không có tự tôn này, còn phải ôm lấy cổ anh ủy khuất.
“Không phải nói muốn đi ăn cơm sao, đừng đụ dâm cẩu nữa có được không, tao huyệt của dâm cẩu còn đau.”
Bàn tay lớn vỗ vỗ lưng cô, bên tai chìm đắm vào đại dương tình ái: “Không đụ em, ôm một lát.”
“Thân thể của chó con thật là mềm, thật muốn khảm em vào trong xương tủy.”
Không đánh nát xương cốt của cô thì cô đã tạ ơn trời đất rồi.
Cái gọi là ăn cơm, vẫn là công sự của anh, người đàn ông ngồi đối diện là người hợp tác của anh, chuyện hai người bàn bạc cô nghe không hiểu, phòng riêng chiếu tatami của nhà hàng kiểu Nhật, quỳ ngồi đến mức chân đau, bên ngoài là sân vườn phong cách Nhật, đèn ấm ban đêm chiếu rọi rặng tre đặc biệt tươi tốt.
Ống tre nước chảy thỉnh thoảng gõ vào phiến đá, kêu lách cách, nhịp điệu êm tai muốn tốt hơn nhiều so với tiếng trò chuyện tẻ nhạt trong phòng.
Mật Khanh cầm trà trong tay, bờ vai căng thẳng thả lỏng xuống.
“Rất nhàm chán?”
Bên tai bỗng nhiên truyền đến giọng nói của anh.
Mật Khanh bình tĩnh ngẩng đầu, mỉm cười lắc đầu: “Không có.”
Người đàn ông trung niên để râu ngồi đối diện cười lớn tiếng vang dội: “Nơi này quả thực không lăm phù hợp với Liên phu nhân, bên ngoài có một vài cảnh đẹp, nơi đó mới là tuyệt phối với cô.”
Ý cười trong đáy mắt Liên Dận Hoành cô không đoán thấu được, dù sao người đàn ông này hiếm khi cười trước mặt cô.
“Đi đi, tôi bảo Thạch Thước đi theo em.”
Mật Khanh không từ chối, được anh đỡ dậy, hai chân đã ngồi đến tê dại rồi.
Không khí ở hồ nhân tạo cũng khá tốt.
Ánh đèn bên đường phản chiếu trên mặt hồ, làn gió dao động lóe lên ánh sáng gợn sóng, Mật Khanh kéo chặt chiếc áo khoác màu đen trên người, cúi đầu ngửi nhẹ, mùi hương nước hoa cổ điển thoang thoảng, rất thanh đạm không hắc.
Cô quay đầu nhìn lại, Thạch Thước liền đứng ở nơi cách sau lưng cô khoảng hai mét, mắt không nhìn nghiêng nhìn thẳng vào cô.
Mật Khanh hai tay vịn vào lan can gỗ, đỡ lấy cằm, tiếp tục ngắm nhìn hồ nhân tạo bên dưới.
Xung quanh đều là rừng tre, gió đêm nay rất mạnh, lá tre vỗ vào nhau xào xạc, trong trẻo êm tai, có lẽ là quá u tĩnh, mí mắt buồn ngủ.
“Mật tiểu thư.”
“Ừm.”
Cô vừa dứt lời, mới phát hiện tiếng này không phải Thạch Thước gọi, quay đầu lại, Tam Hà mặc áo choàng màu trắng, che khuất chiếc váy dài thắt eo trễ vai, trong tay xách chiếc túi da màu hồng, cười với cô tràn đầy thiện ý như vậy.
Bốn chữ kẻ đến không thiện, gần như ngay lập tức hiện lên trong đầu cô.
Thạch Thước đứng ở trước mặt cô, bất động thanh sắc mời cô ta rời đi.
Tam Hà nhìn thấy anh ta chân mày liền nhíu chặt lại.
“Không sao đâu.” Mật Khanh lên tiếng: “Trò chuyện vài câu thôi.”
“Thật trùng hợp nha, ở chỗ này cũng có thể gặp được cô.” Cô ta giẫm trên giày cao gót màu trắng đi tới, tầm mắt dừng lại trên người Thạch Thước một lát, khóe miệng nặn ra nụ cười: “Là đi cùng ai tới vậy?”
“Cô như vậy thì có chút biết rồi còn hỏi.”
“Tam Hà tiểu thư.”
Cô cũng không nói cho cô ta biết mình họ gì, lần trước cũng chỉ nói bảo cô ta gọi cô là Điệu Yểu.
“Xem ra cô đều biết cả rồi.”
Mật Khanh không lên tiếng khẽ động chân mày, trong sự bình tĩnh còn có chút khiêu khích, nốt ruồi lệ kia thật sự là khiến người ta chú ý.
Tam Hà đi đến bên cạnh cô, đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay tôi đến đây, là muốn tìm Liên tiên sinh.”
“Anh ấy ở ngay trong phòng riêng, cái thứ hai bên tay trái.”
Người phụ nữ mở môi biến cười một tiếng nhún vai.
“Tôi có thể coi đây là sự tự tin của cô không?”
“Không rõ lắm ý tứ trong miệng cô.”
Cô ta từ trong túi lấy ra điếu xì gà đã cắt sẵn, ngậm trong bờ môi đỏ, cúi đầu chắn gió châm lửa.
Hai ngón tay kẹp lấy rít sâu, ngẩng đầu phả ra làn khói trắng.
Nhưng nào ngờ hướng gió là hướng về phía chính mình ập diện mà đến, những làn khói kia đều tan rã ở phía sau, Mật Khanh trước mặt nụ cười nhạt nhòa, chiếc áo sơ mi cánh bướm đơn giản và chân váy, chiếc áo khoác màu đen đang khoác kia, là của Liên Dận Hoành.
“Hợp đồng đại diện lần trước đưa cho cậu, có hài lòng không?”
“Tôi nghĩ chúng ta là đôi bên cùng có lợi.”
“Ừm, quả thực là vậy, cho nên cậu chắc chắn vẫn cần đến, mà tài nguyên trong tay tôi đây, cũng chẳng hề kém cạnh so với Liên Dận Hành.”
——————————————Đường phân cách kịch nhỏ——————————————
Tam Hà: Làm màu thất bại.
Khanh Khanh: Người phụ nữ này đang làm cái quái gì thế.
Lão Liên: Có phải chú cún con đang ghen vì mình không (tự tát cho tỉnh táo lại đi!)