2 Nhị trong trướng giáo tập ( bổ đến hai ngàn tự )
Một bên vai của Anh Đào để trần, ánh mắt của đại hoàng tử lại quá đỗi nóng bỏng, khiến nàng không nhịn được mà rụt rè né tránh, cúi gằm mặt xuống, hành lễ ngay trên giường, “Cung nữ Anh Đào, được Trương ma ma phân phó, đến để giúp ngài am hiểu chuyện nam nữ.”
Giọng nàng nhu mỳ đón đưa, trong màn lại tối tăm, lúc này tấm rèm lụa đã buông xuống một nửa, chỉ còn lại một khe hở nhỏ cho ánh nến lọt vào.
Ánh sáng ấm áp, màn giường nửa trong suốt, trong không gian chật hẹp, cái gì cũng nhìn rõ mồn một, nhưng vì độ kín đáo nên giọng của Anh Đào nghe vô cùng rõ ràng.
Nghe thấy giọng nói này, ánh mắt đại hoàng tử tối sầm lại, khóe miệng nhếch lên một đường cong. Anh ta đầy hứng thú lên tiếng, “Bắt đầu đi.”
“Hả?” Anh Đào không hiểu ra sao há to miệng, muốn hỏi bắt đầu cái gì, ngay sau đó liền tỉnh ngộ trong ánh mắt trêu chọc của đối phương, là muốn nàng bắt đầu dạy bảo rồi.
Sắc mặt Anh Đào càng đỏ hơn, nhưng vẫn nhớ kỹ lời dạy của Trương ma ma, lặng lẽ gấp gọn chiếc chăn đang quấn quanh người lại rồi đặt sang một bên, y phục của nàng cực kỳ mỏng manh lại vô cùng hở hang, trong lúc cử động không tránh khỏi lộ ra một hai chỗ làn da trắng như tuyết, nụ hồng trước ngực thoắt ẩn thoắt hiện, dáng vẻ muốn cự tuyệt còn nghênh đón thế này, so với việc trần trụi hoàn toàn còn gợi người ta suy nghĩ viển vông hơn.
Đại hoàng tử không biến sắc, nhưng ánh mắt lại di chuyển theo từng động tác của Anh Đào, trong lòng có chút mất kiên nhẫn, nhưng cũng không thúc giục.
Cho đến khi dọn dẹp giường chiếu sạch bong, lại khều cho ánh nến bên giường sáng hơn để đại hoàng tử có thể nhìn rõ hơn, Anh Đào mới quỳ trên giường, cởi bỏ xiêm y.
Mười ngón tay thon thả tỏa ra sắc màu mượt mà dưới ánh nến sáng rực, tương phản với chiếc áo lụa màu đỏ, có vài phần vẻ đẹp của đôi tay ngọc xé áo hồng, mà theo lớp y phục cởi xuống, là một thân thể càng khiến người ta máu nóng sục sôi.
Ánh mắt đại hoàng tử nhanh chóng đảo quanh một lượt trên người Anh Đào, chỉ tiếc là nàng đang quỳ ngồi, thế nên chỉ có thể nhìn thấy hai gò bồng đảo trước ngực cùng với vùng bụng phẳng lỳ, đôi chân khép chặt vào nhau, nhiều cảnh xuân thần bí hơn ẩn giấu trong đó, hiện tại không nhìn thấy được.
Mặc dù phần dưới đã cứng lên theo từng động tác của Anh Đào, chống thành một túp lều dưới lớp y phục, nhưng đại hoàng tử có sự kiêu hãnh của mình, lúc này chỉ ho nhẹ một tiếng, đổi sang tư thế ngồi khiến sự thay đổi của bản thân không quá lộ liễu, ra hiệu cho Anh Đào tiếp tục.
Anh Đào nhẹ nhàng cắn môi, không nắm bắt rõ thái độ của đại hoàng tử, không chắc chắn anh ta có thích mình hay không, nhưng vẫn nhớ kỹ lời dạy của Trương ma ma, nén lòng xấu hổ, bắt đầu giới thiệu bản thân.
Nàng đặt tay phải lên trước ngực mình, cố gắng để bản thân phát âm rõ ràng, giọng điệu không run rẩy, “Đây là ngực, còn gọi là nhũ phòng.”
“Không giống với khuôn ngực phẳng lỳ của nam nhân, ngực của nữ tử sẽ phát triển, gánh vác trách nhiệm bú mớm, ngực có lớn có nhỏ, nhưng căng tròn, săn chắc, nhũ hoa hồng hào là tuyệt vời nhất.” Anh Đào vừa nói, vừa tự tay bóp nhẹ nhũ hoa một cái, đồng thời nhân cơ hội nẩy ngực một chút, bầu ngực rung rinh, một mảng trắng ngần suýt chút nữa làm lóa mắt đại hoàng tử.
Anh ta không nhịn được ghé sát qua, đặt tay bao phủ lên ngực Anh Đào.
Tay của nam nhân khác với nữ nhân, to lớn, hơi thô ráp, tay của đại hoàng tử mang theo vài vết chai do cầm bút, còn có vết chai do luyện võ để lại, khác với đôi tay nhỏ nhắn mềm mại của Anh Đào, càng khác với cây roi dạy bảo lạnh ngắt của Trương ma ma, tay của đại hoàng tử mang theo nhiệt độ, thiêu đốt từ lồng ngực thẳng đến toàn thân Anh Đào, khiến nàng khẽ run rẩy.
Tay đại hoàng tử vừa chạm vào bầu ngực của Anh Đào, liền không nhịn được nhào nặn hai cái, đó là cảm giác đầy đặn chưa từng có từ trước đến nay, anh ta luôn giữ mình trong sạch, tuy thân là hoàng tử tôn quý, bên người vô số cung nữ, trong đó không thiếu kẻ trẻ trung xinh đẹp, nhưng cũng chưa từng nảy sinh tâm tư về phương diện này.
Nay vừa tiếp xúc một chút, liền cảm thấy toàn thân cứng đờ, cảm giác dưới tay có chút khó tả, vừa mịn vừa mềm, lại mang theo độ đàn hồi, nhũ hoa hơi nhô lên dần dần cứng lại, cảm giác chống vào lòng bàn tay vô cùng mới mẻ, khiến anh ta không nhịn được nuốt nước bọt, bỗng nhiên có sự thôi thúc muốn nếm thử một chút.
Còn chưa làm vậy, cánh tay như có ý thức của riêng mình, ấn mạnh nhào nặn vài cái, bầu ngực căng tròn lập tức dập dềnh theo động tác, Anh Đào cũng không nhịn được khẽ rên rỉ vài tiếng.
Tay của đại hoàng tử như có ma lực, khiến nàng không nhịn được từ sống lưng trỗi dậy một luồng cảm giác tê dại, ngay cả nơi sâu kín cũng ẩn hiện ẩm ướt.
Nhưng dù sao cũng là người đã qua huấn luyện, Anh Đào biết chừng mực, thấy đại hoàng tử có vẻ rất hứng thú với bầu ngực, bèn táo bạo ghé sát qua, nắm lấy bàn tay còn lại của đại hoàng tử đặt lên bầu ngực bên kia của mình.
Đại hoàng tử bóp vài cái liền cảm thấy không đủ, Anh Đào thấy y hầu của anh ta chuyển động một chút, liền chủ động cúi người, dâng một bên nhũ hoa của mình đến bên miệng đại hoàng tử, “Có thể ăn được.” Giọng nàng cực thấp, đại hoàng tử lại nghe rõ mồn một, lúc này không khách sáo nữa, ra sức mút mát.
Đầu anh ta vùi trước ngực Anh Đào, mút bầu ngực trái ra tiếng chùn chụt, bầu ngực phải cũng bị nhào nặn thành các hình dạng khác nhau, tay phải thuận theo eo Anh Đào lần mò một hồi.
“Đây là cái gì?” Vì trong miệng đang ngậm đồ vật, đại hoàng tử nói chuyện có chút bập bẹ không rõ, tay anh ta dừng trên chiếc mông tròn trịa vểnh cao của Anh Đào, xoa bóp qua lại, cuối cùng chạm vào một chút khe hở, ngón tay thon dài không màng tất cả chen vào trong, gảy nhẹ nơi cửa hang một hồi.
Anh Đào vốn đang quỳ ngồi, không ngờ đại hoàng tử không thầy tự thông, tìm được nơi phong thủy bảo địa thần bí trước, còn tò mò gảy qua gảy lại, dùng ngón tay vỗ nhẹ cửa hang, chỉ có thể nức nở một tiếng, mềm nhũn vòng eo trước.
Thấy nàng như vậy, đại hoàng tử càng thêm tò mò, cuối cùng mút mạnh một cái, nhả nhũ hoa ra, thẳng người dậy, nhất quyết phải nhìn cho rõ ngọn ngành.
Trực giác của anh ta nhạy bén, cảm thấy chỗ này định sẵn là không tầm thường, lúc này phải nhìn cho rõ ngọn ngành.
Anh Đào bất đắc dĩ, chỉ có thể vén váy lên, đổi thành nằm trên giường, dang rộng hai chân với tư thế vô cùng xấu hổ, để đại hoàng tử đang tò mò vào xem xét rõ ngọn ngành.
Bởi vì bầu ngực săn chắc, cho dù nằm xuống cũng không hề lỏng lẻo chảy xệ thành một đống, ngược lại vẫn căng tròn vươn cao, một bên đỉnh ngực dính nước bọt, sáng lấp lánh.
Chiếc quần nhỏ cực mỏng đã bị cởi xuống, áo lụa đỏ vén đến ngang eo, tạo thành sự tương phản rõ rệt với vòng eo thon thả, làn da trắng muốt, nhìn đến mức đại hoàng tử càng thêm khô họng khát nước.
Chân cũng cực kỳ đẹp, lúc này dang ra, đại hoàng tử mới nhìn rõ, đôi chân của Anh Đào trắng trẻo thon dài, gầy gầy không một chút mỡ thừa, ngay cả xương bánh chè cũng nhỏ nhắn đáng thương, cổ chân nhỏ gọn không đầy một nắm tay, đến cả móng chân cũng tỏa ra ánh hồng nhạt mịn màng.
Chỉ là tất cả những điều này đều không thể ngăn cản ham muốn muốn tìm hiểu nơi vừa chạm vào của đại hoàng tử, anh ta đưa đầu ngón tay lên chóp mũi ngửi ngửi, trong mùi hương ngọt ngào pha lẫn một chút mùi tình tứ, nhưng lại thơm một cách bất ngờ, khiến người ta không tự chủ được muốn có nhiều hơn.
Thế là, chỉ đơn giản mơn trớn đùi vài lần, hôn hai cái xong, đại hoàng tử liền kiên quyết vạch đùi Anh Đào ra, chăm chú quan sát.