6 Em họ bạn gái đại tiểu tiện mất kiểm soát - 1
Đáp ứng yêu cầu của đông đảo anh em đồng râm trên mạng, rất nhiều người hỏi tôi về diễn biến tiếp theo. Vốn dĩ tôi tính viết một bài này rồi thôi không đăng nữa, nhưng nghĩ lại bản thân cũng ham viết, lại được các vị ưu ái, thế nên tôi sẽ tiếp tục kể về cuộc sống hai năm học cao đẳng của mình.
Tôi nghĩ ngôi trường này, nếu ai có tìm hiểu về vị trí địa lý của các trường đại học, cao đẳng ở Đài Loan, chắc hẳn đã đoán ra tôi đang nói đến nơi nào rồi.
Ở nơi đó, tôi thực sự đã trải qua hai năm vô cùng hoang dâm và mở mang tầm mắt. Cũng tại nơi đó, tôi mới biết con người ta suy cho cùng cũng chỉ là một loài động vật, và chuyện tình dục hóa ra lại có thể bình thường đến thế.
Nói vậy mà vẫn chưa biết tôi đang bảo trường nào sao? Chính là cái trường ở vùng núi Trúc Nam đó thôi, được rồi, đừng hỏi thêm nữa nhé.
Kể từ sau lần đầu tiên làm chuyện ba người trong đời với Tiểu Nhược và Dung Dung, thấm thoát đã trôi qua hơn một tháng. Suốt thời gian này tôi hoàn toàn không gặp Dung Dung, dù học chung một trường nhưng tôi cảm giác Dung Dung có lẽ sợ gặp tôi sẽ ngượng ngùng nên cố ý né tránh.
Thật ra phong khí học tập của trường này tệ lắm, chuyện học hành đối với chúng tôi mà nói là một thứ xa xỉ phẩm lãng phí thời gian.
Vào một buổi chiều nọ, tôi nhận được điện thoại của Tiểu Nhược: "Chồng ơi, tối nay em qua chỗ anh nhé."
Tôi gác chân chữ ngũ vừa bấm máy tính vừa đáp: "Ừm, muốn đến thì đến thôi."
Tiểu Nhược liền dùng giọng điệu nũng nịu nói với tôi: "Thế, chồng ơi em có thể nhờ anh một việc được không?"
Tôi nghe giọng điệu này của cô nàng là biết ngay chẳng có chuyện gì tốt lành: "Việc gì? Nói nghe thử xem nào."
"Người ta muốn mượn xe máy của anh."
"Biết ngay mà, lại muốn đi đâu nữa đây?"
"Người ta muốn đi chơi chợ đêm với mấy đứa trong lớp thôi mà! Cho em mượn xe một lát đi, em không về muộn đâu."
"Mấy em đi chợ đêm mà không rủ anh à? Đi chợ đêm ở đâu?"
"Thì chợ đêm Trúc Nam đó, ôi dào, bạn lớp em anh có quen ai đâu, với lại em còn phải chở người nữa."
"Cái cô cô này, được rồi, mấy giờ qua lấy?"
"Chờ chút nữa, tầm khoảng bảy giờ."
"Biết rồi."
"Ông xã, còn một việc nữa."
"Em bớt gọi sến sẩm thế đi, lại chuyện gì nữa đây?"
"Là thế này, tối nay anh có thể qua chỗ Dung Dung lấy hộ em cái USB được không."
Nghe đến đây, tôi bỗng cảm thấy cô nàng này hiếm khi giao cho mình một việc béo bở như vậy. Đã hơn một tháng không gặp Dung Dung, chẳng biết dạo này cô ấy sống ra sao, thế này vừa hay có thể mượn cớ đến thăm cô ấy.
Thế nhưng lúc ấy tôi vẫn thản nhiên trả lời: "Cũng được thôi, nhưng Dung Dung ở đâu thế?"
Tiểu Nhược nghe thấy tôi đồng ý liền vội vàng đọc địa chỉ của Dung Dung: "Ngay cổng trường rẽ vào con hẻm bên tay phải, một dãy nhà màu đỏ, lên lầu ở căn thứ ba, cậu ấy ở tầng hai."
"Phiền phức thế, em đưa số di động của cô ấy đây, đến nơi anh gọi."
"Vâng vâng, số không chín mười tám..."
"Được rồi, thế đi xe cẩn thận nhé, chìa khóa anh để ở ngăn thứ hai của tủ giày trước cửa, tí nữa em tự vào mà lấy."
"Cảm ơn chồng yêu."
Nhớ tối hôm đó, sau khi một mình giải quyết xong bữa tối, tôi liền gọi một cuộc điện thoại cho Dung Dung. Bất ngờ nhận được cuộc gọi của tôi, Dung Dung dường như vẫn giật nảy mình.
"Dung Dung, anh rể đây."
"Úi, úi, anh rể, có chuyện gì không anh?"
"Không có gì đâu, Tiểu Nhược bảo anh tí nữa qua chỗ em lấy cái USB của nó ấy mà."
"Dạ, vâng, em biết rồi."
"Vậy lát nữa anh đến cổng sẽ gọi cho em nhé."
"Vâng vâng."
"Đúng rồi, em có muốn uống gì không?"
"Không, không cần đâu ạ."
"Thật sự không cần hả? Hay là anh xách mấy lon bia lên nhé?"
Nhắc đến rượu bia, tôi dường như có thể cảm nhận được tâm trạng của cô ấy vẫn không tốt lắm, có lẽ chuyện của gã người yêu cũ vẫn ảnh hưởng lớn đến cô ấy.
"Không nên đâu ạ."
"Em đừng có khách sáo, anh nghe giọng là biết em đang muốn uống rồi nhé."
"Thật thế sao ạ?"
"Xem kìa, em chẳng phải tự thừa nhận rồi đó sao."
"Dạ, thôi được rồi, vậy tùy anh thế nào cũng được."
Trường của chúng tôi nằm trong vùng núi Miêu Lật, trên ngọn núi nhỏ này chỉ có duy nhất một cửa hàng tiện lợi, thế nên việc kinh doanh của nó thực sự vô cùng đắt hàng.
Đến khi tôi mua xong đồ và xuất hiện ở ký túc xá của Dung Dung thì đã là tám giờ tối.
Lúc Dung Dung xuống mở cửa cho tôi, cô ấy mặc một chiếc áo phông rộng thùng thình và một chiếc quần đùi ngắn cũn cỡn. Nhìn thấy tôi, trên mặt cô ấy thoáng hiện lên một vẻ vừa xa lạ lại vừa ngượng ngùng.
"Anh rể để em xách hộ cho."
"Không cần đâu, có bao nhiêu đồ đâu mà."
"Đúng rồi anh rể, có một đứa bạn cùng lớp đang ở trong phòng em đấy, là con gái nha. Cậu ấy bảo vừa chuyển sang ký túc xá mới nhưng chủ nhà nói phải đợi đến tuần sau mới bàn giao phòng, nên hai ngày này cậu ấy qua chỗ em ở tạm trước."
Lời của Dung Dung đột nhiên giáng xuống như một tiếng sét ngang tai, vẫn còn một đứa bạn ở trong phòng cô ấy, vậy là tối nay coi như xôi hỏng bỏng không rồi còn gì.
Mà khoan đã, tại sao cô ấy lại phải đặc biệt giải thích với mình rằng đó là con gái nhỉ?
Dung Dung mở cửa phòng, quả nhiên có một cô gái đang ngồi trên thảm. Tối hôm đó cô gái này mặc một chiếc áo hai dây bó sát và một chiếc quần đùi chất cotton, con gái dường như đều thích mặc như vậy khi ở trong phòng.
Dung Dung liếc nhìn tôi một cái: "Anh rể, đây là bạn thân của em, tên là Tiểu Văn."
Tôi gật đầu chào cô gái đó.
"Tiểu Văn, đây là bạn trai của chị họ tớ."
Tiểu Văn chỉ liếc mắt nhìn tôi một cái chứ không hề đặc biệt chào hỏi, nhìn từ hình xăm nghệ thuật trên lưng cô ấy có thể nhận ra tính cách của cô gái này có lẽ rất cực đoan.
Tôi không muốn bầu không khí trở nên gượng gạo, đành phải tự tìm bậc thang đi xuống: "Chào em, hình xăm trên lưng em đẹp đấy."
Chẳng ngờ Tiểu Văn chỉ lạnh lùng đáp lại tôi một câu: "Anh cũng hiểu về hình xăm à?"
Tôi đành cúi đầu: "Không hiểu."
Dung Dung thấy bầu không khí giữa chúng tôi có chút căng thẳng, liền vội vội vàng vàng lấy chiếc USB của Tiểu Nhược đưa cho tôi: "Anh rể, USB của chị đây ạ, phiền anh cầm về hộ em cho chị họ nhé."
"Ừm ừm, được rồi, không có gì phải khách sáo đâu."
Vốn dĩ tôi tính cầm lấy USB rồi chuồn lẹ, nhìn bầu không khí hôm nay thế này e là rượu này không uống nổi rồi. Thế nhưng không ngờ tới, Tiểu Văn thấy tôi xách hai bên hai túi bia liền chủ động gọi tôi lại: "Này, anh không phải mua bia à?"
Tôi đành phải gật đầu: "Đúng thế, sao vậy?"
"Mua rồi thì uống đi chứ, còn hỏi sao cái gì nữa."
Một cô gái không khách khí chút nào như vậy, tôi đúng là lần đầu tiên được diện kiến.
Thôi được rồi, con gái đã lên tiếng đòi uống, chẳng lẽ tôi lại không ngoan ngoãn ngồi xuống tiếp vài ly hay sao.
Thấy tôi ngồi xuống, Dung Dung nói nhỏ vào tai tôi: "Anh rể xin lỗi anh nha, tính cách của Tiểu Văn cứ thẳng đuột như ruột ngựa thế đấy."
Tôi xua xua tay tỏ ý không sao.
Tối hôm đó, ba đứa chúng tôi uống sạch bách hai túi bia, uống mãi cho đến gần mười giờ đêm, tôi thấy hai gò má của Tiểu Văn và Dung Dung đều đã say đến đỏ ửng.
Tiểu Văn lúc này mới đứng dậy, chỉ vào tôi nói "Cậu được đấy, không giống mấy tên con trai khác bảo uống chén rượu mà lắm lý do lý trấu, bổn tiểu thư đây tán thưởng cậu."
Dung Dung cũng lập tức đứng dậy đỡ lấy Tiểu Văn: "Ai da, cậu uống nhiều quá rồi đấy."
kadokado penana Kính Văn Học CXC đã đăng trọn bộ rồi nhé :) ~