2 Chương 1: Lên giường với em họ của bạn gái - 1
Nhà tôi ở Đài Trung, nhưng vì thi cử lẹt đẹt quá nên phải ra bắc lên Miêu Lật đi học. Mãi đến khi quen Dung Dung rồi tôi mới biết, hóa ra cả ba chúng tôi đều học cùng một trường.
Số là hôm đó tôi và bạn gái vốn đã hẹn nhau về nhà tôi chơi. Vì bình thường ở ký túc xá trường có giờ giới nghiêm, khoa cô ấy học lại cách biệt một trời một vực với tôi, một tuần tuy ngày nào cũng gặp nhau nhưng thời gian có thể nồng nàn trên giường lại luôn có hạn. Thế nên chúng tôi hẹn nhau sẽ qua đêm ở nhà tôi vào dịp Giáng sinh. Vì ngày vui hiếm hoi này, và cũng để tăng thêm hương vị tình yêu, tôi đã đặc biệt chuẩn bị vài món bảo bối ở nhà, bụng bảo dạ sẽ tiếp đãi cô ấy thật chu đáo.
Nào ngờ lịch trình vốn đã lên sẵn lại nửa đường gặp kẻ phá đám. Ngay vào ngày 24 tháng 12 đó, bạn gái tôi nhận được điện thoại của Dung Dung gọi đến. Tôi không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng nghe được ở đầu dây bên kia, một cô gái đang khóc lóc rất thảm thiết.
Tiểu Nhược cúp điện thoại xong liền quay sang nói với tôi.
"Dung Dung vừa chia tay bạn trai rồi."
"Ủa? Sao đường đột vậy?"
"Ừ, nghe nói như là gã đó bắt cá hai tay bị cậu ấy bắt quả tang."
"Thế rồi sao? Giờ tính thế nào?"
"Cậu ấy bảo muốn đến tìm em."
"Nhưng chẳng phải bây giờ chúng ta đang định về nhà anh sao? Giáng sinh thì tính thế nào?"
"Hết cách rồi, đành dắt cậu ấy đi cùng vậy!"
"Nhưng chẳng phải hôm nay em định ngủ lại nhà anh sao? Thế còn Dung Dung?"
"Không biết nữa, đến lúc đó rồi tính tiếp."
Ngay lúc tôi và Tiểu Nhược đang đau đầu suy nghĩ thì Dung Dung đã đi đến bên cạnh chúng tôi. Tiểu Nhược ôm lấy cô ấy, khẽ vỗ về lên lưng cô ấy. Tôi không nghe rõ Dung Dung sụt sùi nói những gì, tóm lại là cô ấy khóc lóc đến thảm hại.
Ngày hôm đó, Dung Dung cùng hai đứa chúng tôi leo lên chuyến tàu điện xuôi nam để về nhà tôi ở Đài Trung.
Ba người chúng tôi đầu tiên là đến quán karaoke hát hò. Để giúp Dung Dung thoát khỏi nỗi đau thất tình, chúng tôi còn đặc biệt chọn một đống bài hát sôi động để hát. Khó khăn lắm dưới bầu không khí náo nhiệt do tôi và Tiểu Nhược cố gắng tạo ra, cô ấy mới dần chuyển khóc thành cười.
Sau đó chúng tôi đến rạp chiếu phim xem phim. Tiểu Nhược vì đứa em họ này mà ba đứa sinh viên đại học chúng tôi lại đi xem một bộ phim hoạt hình.
Tuy nhiên thời gian buổi tối trôi qua rất nhanh. Đêm đó, loáng một cái chúng tôi đã tiêu tốn mất bốn, năm tiếng đồng hồ. Đến khi chúng tôi nhận ra người đi đường đã thưa thớt dần thì đã là một giờ sáng rồi.
Lúc này rốt cuộc cũng phải nghiêm túc suy nghĩ xem đêm nay Dung Dung sẽ ngủ ở đâu.
Ban đầu cô ấy bảo tự mình sẽ ra khách sạn ngủ, nhưng chúng tôi thực sự không yên tâm, ngặt nỗi nhà tôi lại chẳng có phòng trống nào dư ra để cô ấy ngủ. Ngay lúc tôi đang tiến thoái lưỡng nan thì Tiểu Nhược nhìn tôi rất nghiêm túc, cô ấy bảo.
"Nhà anh thực sự không ngủ được sao? Em thực sự không yên tâm để cậu ấy ra khách sạn ngủ một mình đâu! Dù sao giường của anh cũng lớn mà, chúng ta có thể chen chúc một chút, cùng lắm thì em ngủ ở giữa như vậy là được rồi chứ gì."
Bạn gái mình đã nói thế rồi, làm sao tôi có thể từ chối được nữa, huống chi một đại mỹ nữ như vậy lại đòi ngủ chung một giường với mình, tôi mà từ chối nữa thì thật sự là không nể mặt bạn gái rồi.
Đêm đó ba người chúng tôi cứ thế rón rén bước vào nhà tôi. Tại sao phải rón rén? Vì bố mẹ tôi đều đã đi ngủ, nếu để họ thấy đêm nay tôi định ngủ chung với hai cô gái, họ chắc sẽ lột da tôi mất thôi!
Cho nên vừa vào phòng là tôi liền khóa trái cửa lại, đồng thời trịnh trọng nói với hai chị em họ.
"Sáng mai chúng ta nhất định phải ra ngoài trước khi bố mẹ anh thức dậy. Họ tầm bảy giờ rưỡi sẽ dậy, chúng ta bảy giờ là chuồn."
Vì giường hơi chật nên cho dù là tiết trời tháng mười hai tôi vẫn bật máy lạnh, coi như làm điều hòa để thanh lọc không khí. Vì tôi có thói quen khi ngủ sẽ tắt hết đèn, Tiểu Nhược ngủ với tôi vài lần rồi nên biết thói quen của tôi và không nói gì, nhưng Dung Dung thì không chịu được, cô ấy khăng khăng muốn tôi để lại một ngọn đèn ngủ. Hết cách, tục ngữ có câu khách đến nhà là khách, tôi đành phải để lại một ngọn đèn ngủ nhỏ cho cô ấy. Sau khi tắt đèn, tôi ngủ ở ngoài cùng bên phải, Tiểu Nhược ngủ ở giữa, còn Dung Dung ngủ ở ngoài cùng bên trái. Vì về muộn, lại thêm trời tháng mười hai nên chúng tôi không ra mồ hôi mấy, để cho tiện, chúng tôi chỉ đánh răng rửa mặt vội vàng rồi đi ngủ ngay.
Qua khoảng mười lăm phút, tôi đoán chắc Dung Dung đã ngủ say, liền lén lút sờ mó lên cơ thể Tiểu Nhược. Tiểu Nhược cũng thật sự mệt rã rời, có lẽ cô ấy nghĩ hôm nay tôi chắc chẳng làm ăn được gì nên lúc đó cũng mặc kệ tôi mà lăn ra ngủ.
Cũng không biết đêm đó do tôi bị dục vọng che mắt hay sao mà tôi lại lén luồn tay vào trong áo Tiểu Nhược, khẽ khàng mơn trớn nụ hoa của cô ấy. Tiểu Nhược bị tôi trêu chọc đến mức khẽ rên rỉ, có lẽ là trong cơn mơ màng vẫn còn một chút ý thức, cô ấy vô thức uốn éo thân mình, trong miệng liên tục phát ra những tiếng rên rỉ đầy mê hoặc. Nhìn dáng vẻ lả lơi này của cô ấy thì làm sao tôi chịu đựng cho thấu, tôi nhẹ tay nhẹ chân cởi quần cô ấy ra, tháo chiếc áo ngực, rồi ở trong chăn xoay người cô ấy lại để cô ấy hướng mặt về phía Dung Dung, lại nhấc cao hông cô ấy lên, lôi thứ cương cứng của mình ra nhắm thẳng vào nơi tư mật của cô ấy.
Vốn dĩ tôi muốn cứ thế lao thẳng vào trong, hết cách rồi, từ trước đến nay tôi vốn không có thói quen dùng bao, đối với chuyện ân ái tôi thích trực tiếp lâm trận, thịt chạm thịt mới là cảm giác chân thật nhất.
Nào ngờ Tiểu Nhược lại tỉnh giấc ngay vào lúc này, cô ấy chắc là cảm nhận được thứ đang thúc vào vùng dưới của mình, cô ấy liền đưa tay ra sau chộp lấy thứ đó của tôi.
"Muốn chết à! Em họ em đang ở đây đấy!"
Vùng dưới của tôi bị cô ấy túm chặt nên nhất thời không thể tiến tới được, đành phải im hơi lặng tiếng vòng hai tay qua ôm chặt lấy đôi gò bồng đảo cỡ lớn của cô ấy.
Tôi cũng không biết là do cung Bạch Dương bẩm sinh đã nhiệt tình hay là do cơ địa của cô ấy, mỗi lần tôi cứ hễ trêu chọc nụ hoa của cô ấy là cô ấy lại trở nên bủn rủn cả người, trong miệng cũng không tự chủ được mà phát ra tiếng rên rỉ. Vấn đề này tôi và cô ấy đã thảo luận không dưới mười lần, cô ấy bảo cô ấy cũng không biết, vì chuyện này mà tôi còn cùng cô ấy làm thí nghiệm mấy lần, nhưng đây không phải là trọng tâm của ngày hôm nay, đó lại là một câu chuyện khác rồi.
Ngay lúc đó nụ hoa của Tiểu Nhược bị tôi bóp chặt, cái tay đang giữ tôi của cô ấy liền bủn rủn đi, tôi biết cơ hội đã đến, liền dùng lực thúc mạnh một cái, thứ đang bị cô ấy nắm trong tay kia liền ngập sâu vào trong nơi tư mật ướt át của cô ấy.
Phen này thì hay rồi, cô ấy giống như con thiên nga trắng bị trúng tên, không kìm lòng được mà rên rỉ kêu lên một tiếng. Hai đứa chúng tôi lập tức dừng mọi động tác, cùng nhau nhìn về phía Dung Dung đang ngủ say.
"Chồng hư, chồng hư, cứ nhằm vào lúc này, anh không thấy cậu ấy đang ở đây sao?"
Nơi tư mật của Tiểu Nhược đang ngậm chặt lấy thứ của tôi, cô ấy cũng không bảo tôi rút ra. Thật ra tôi biết trong lòng cô ấy chắc chắn đang rất hoảng loạn, chỉ là trong chuyện giường chiếu cô ấy hiếm khi cãi lời tôi. Lần phóng túng nhất là tôi bảo cô ấy học theo nữ diễn viên trong phim người lớn ngậm dụng cụ mát xa đi ra đường, cô ấy vậy mà cũng nghe lời tôi ngoan ngoãn làm theo. Có điều cơ thể nhạy cảm đến đỉnh điểm của cô ấy lần đó suýt chút nữa đã lên đỉnh ngay trong siêu thị, may mà tôi kịp thời đưa cô ấy đi, nếu không thì đã có một màn kịch hay rồi.