26 Chương 26: Tình yêu gần nhất lại là nỗi nhớ xa xôi nhất
Lạc Tập Nhân ở trong phòng bệnh đơn, tuy rất yên tĩnh nhưng không tránh khỏi nhàm chán, khi y tá đến đo huyết áp và nhịp tim định kỳ cho cô, liền gợi ý: "Cô Lạc, nhịp tim, huyết áp và oxy trong máu của cô đều bình thường, nếu thấy chán thì lát nữa có thể đi tham gia cuộc thi viết thư pháp hoặc vẽ tranh của bệnh viện đấy."
"Được ạ."
Cô mặc quần áo bệnh nhân đi xuống sảnh tầng một để tham gia cuộc thi viết thư pháp một chữ, cô phát hiện cây cọ vẽ dùng để thi đấu lớn hơn bình thường rất nhiều, đây rõ ràng là loại dùng cho các đại sư múa bút.
Cô xếp hàng đợi chấm mực, vừa vào chỗ, chuẩn bị viết thì phát hiện cây cọ rất nặng, khiến cô cầm một cách chật vật, ngay khoảnh khắc cây cọ suýt tuột khỏi tay, một bàn tay lớn đã giữ lấy cây cọ rồi nắm lấy tay cô nói: "Không lo nghỉ ngơi cho tốt mà lại chạy ra đây viết chữ."
Lạc Tập Nhân giật mình nhìn Hoắc Chấn bỗng nhiên xuất hiện, người đàn ông này sao lại đến bệnh viện? Chẳng phải cô đã bảo mọi người đừng đến rồi sao?
Hoắc Chấn nắm tay cô, viết xuống một chữ Ái.
"Anh biết viết thư pháp à?" Lạc Tập Nhân kinh ngạc nhìn chữ Ái xinh đẹp kia, phát hiện nét phẩy nét mác vô cùng dứt khoát sắc sảo, nhìn một cái là biết người thường xuyên viết thư pháp.
"Bà nội anh là giáo viên dạy tranh quốc họa." Hoắc Chấn cười cười dùng một tay ôm lấy eo cô, vô cùng hài lòng với chữ Ái mình vừa viết rồi nói tiếp: "Anh giỏi thật đấy, lần sau anh dạy em vẽ quốc họa nhé?"
"Không cần, tôi đến để tham gia cuộc thi, anh đừng có làm phiền tôi." Lạc Tập Nhân đẩy người đàn ông rất thích tranh thủ sàm sỡ này ra, liền lấy một tờ giấy khác viết xuống một chữ Tĩnh nghuệch ngoạc rồi nộp bài.
Không ngờ người đàn ông này lại có máu nghệ thuật như vậy, cô còn tưởng anh ta chỉ biết làm motor điện thôi chứ.
"Em không định tham gia cuộc thi vẽ ký họa đấy chứ?" Hoắc Chấn đi theo Lạc Tập Nhân đang mặc quần áo bệnh nhân bước đến khu vực thi ký họa.
Xem ra cô nhóc này bị nhốt trong phòng bệnh đến mức cuồng chân rồi, nếu không thì sao lại chạy lung tung khắp nơi thế này?
Nhưng cô như vậy cũng tốt, ít nhất sẽ không u uất buồn bã.
Lạc Tập Nhân phớt lờ Hoắc Chấn, lấy một cái giá vẽ, bảng vẽ và dụng cụ ký họa để đi tìm một vị trí tốt tiến hành vẽ phong cảnh, còn Hoắc Chấn cũng nhận một bộ dụng cụ dự thi, ngồi ngay bên cạnh Lạc Tập Nhân nói: "Lạc Tập Tập, chúng ta thi đấu xem sao?"
"Này, tôi là sinh viên khoa thiết kế nghệ thuật đấy nhé." Cô không nhịn được mà nhắc nhở Hoắc Chấn.
Cái tên này mắc gì đòi thách đấu với cô chứ? Những thứ khác cô không dám nói, nhưng vẽ tranh thì cô sẽ không thua đâu.
"Anh không phải, nhưng anh có thể nói cho em biết, anh đến, anh thấy, anh chinh phục." Hoắc Chấn mỉm cười với Lạc Tập Nhân, cô nhóc này đừng có kiêu ngạo tự mãn, không nhất thiết phải học thiết kế nghệ thuật thì mới thắng, giống như khoa luật cũng chưa chắc đã giỏi ứng biến hùng biện.
"Tôi mới không thua anh."
"Thua thì tính sao đây? Lạc Tập Tập."
Hoắc Chấn lấy một cây bút nhìn dáng vẻ xinh đẹp mang chút bệnh tật của Lạc Tập Nhân, rồi bắt đầu vẽ những nét phác thảo.
Ai bảo cứ phải khoa thiết kế mới biết vẽ?
Chỉ cần có tâm, dốc hết sức lực, không có gì có thể giới hạn bản thân!
Người có tài năng, thiên phú chẳng qua chỉ học nhanh hơn và tự tin hơn người không có tài năng và thiên phú, nhưng Thượng đế rất công bằng, đặc biệt mở ra một con đường rộng mở cho người không có thiên phú - nỗ lực không ngừng nghỉ.
Lạc Tập Nhân vẽ khu vườn trước mắt, trong lòng cô khao khát mình có thể đến một thế giới chim hót hoa nở, yên bình tĩnh lặng, cô không biết đã bao lâu rồi mình không được thư giãn và tĩnh tâm.
Từ khi ông anh trai Lạc Tập Quân bắt đầu chơi bời với người phụ nữ Hồ Lâm Phong kia, đã mở ra những trận sóng gió tanh mưa máu trong nhà.
Bố lo lắng anh trai nửa đêm không về nhà sẽ gặp nguy hiểm, kết quả anh trai lớn tiếng quát bố quản quá nhiều, còn bố nhắc nhở anh trai ngày mai còn phải đi làm, nên về nhà sớm nghỉ ngơi, anh trai phản nghịch nổi loạn mắng bố và kể lể lại những chiến tích ham chơi, tiếp khách ngày xưa của bố...
Quả thực tâm lý ham chơi và ham muốn rất sợ bị người khác hạn chế, cộng thêm tình yêu vào nữa thì càng sợ cuộc vui tàn người bước đi.
Cô có thể hiểu được lý do vì sao anh trai lại kích động như vậy, bởi vì hiện tại cô cũng vô cùng hoài niệm ba ngày quấn quýt bên Hoắc Chấn cách đây không lâu, cô và anh mới quen biết, viết bài cảm nhận về đồ chơi người lớn rồi đến nhà ông nội ở một đêm, thật sự là thăng trầm nhấp nhô nhưng lại khiến người ta vô cùng lưu luyến.
Bất kể cô và Hoắc Chấn đã mơ hồ đến với nhau như thế nào, ít nhất hai người họ đã trải qua ba ngày không bị chia rẽ và gián đoạn...
Ba ngày sau, bố ép buộc chia rẽ và bày tỏ thái độ muốn gả cô cho Lôi Thiếu Vinh, đây thực sự là lần đầu tiên cô hiểu tại sao anh trai lại khóc lóc om sòm như đứa trẻ đòi ăn gà rán khi bị ép chia tay.
Cô thì không quậy phá như anh trai Lạc Tập Quân, nhưng cô hiểu sự phức tạp và luyến tiếc đó.
Khi chưa quen biết, chỉ biết mong đợi sự yên bình của tiếng chim hót hoa nở, khi đã quen biết, lần đầu nếm trải sự hòa hợp của mọi mặt, đến khi bị người ta chia rẽ, mới thực sự hiểu thế nào gọi là thà rằng không quen biết, bởi vì không quen biết người đó thì sẽ không có nỗi u sầu như bây giờ, nhưng bản thân lại phức tạp ở chỗ không hề hối hận vì đã quen biết người đó...
Khi một người thực sự không hối hận, thì mới bắt đầu hiểu được lòng người.
Bởi vì trong lòng bạn có một chút lưu luyến với người đó, bạn sẽ không nỡ để người đó cô độc ở lại...
Trước đây cô đối với người mẹ bỏ rơi mình, có hận cũng có yêu, cô hận là tại sao mẹ lại bỏ đi? Yêu là vì biết người nhà họ Lạc rất đáng ghét, nên đoán rằng mẹ đã bị ép bỏ đi như vậy.
Bây giờ cô đã có thể hiểu được tình yêu và thù hận của mẹ, bởi vì trong hận thù của mẹ chắc chắn đã bị vô vàn hỷ nộ ái ố và duyên khởi duyên diệt xoay vần trăm ngả mới ép mẹ phải rời đi; còn về tình yêu của mẹ, chắc chắn đã trộn lẫn rất nhiều yêu hận đan xen và sự bất lực khi buộc phải buông tay, mới ép mẹ chỉ có thể rời đi.
Cô không biết mẹ có gặp được người mà mẹ muốn nắm chặt tay hay không, nhưng cô biết rất rõ cô đã lặp lại tội lỗi ban đầu của mẹ khi đó.
Cô yêu một người mà bố phản đối, không yêu người mà bố khẳng định, và rồi cô vì thế mà dằn vặt ở đây!
Cô không làm được trò quấy rối vô lý như anh trai Lạc Tập Quân, cũng không làm được sự tùy hứng làm càn của anh trai Lạc Tập Quân, bởi vì cô từng bị lựa chọn của Lạc Tập Quân kéo vào cuộc chiến và tự rước họa vào thân, cho nên cô muốn thỏa hiệp nhưng lại không buông tha được cho chính mình!
Không buông tha được cho chính mình thì chỉ có thể bước vào thế giới tranh do chính mình vẽ ra, cô muốn cùng người trong lòng đi đến nơi yên bình có chim hót hoa nở.
Cô rất muốn...
Hoắc Chấn ngồi bên cạnh Lạc Tập Nhân, anh chẳng cần nhìn người phụ nữ bên cạnh cũng có thể vẽ rõ ràng người phụ nữ trong lòng mình.
Anh biết anh và cô gặp nhau ở bệnh viện trong hoàn cảnh vô lý và hỗn loạn nhất, chuyện này nói ra ngoài sẽ không ai chấp nhận được, bởi vì anh đã nảy sinh ý xấu ở phòng cấp cứu bệnh viện, đến phòng bệnh đơn thì phạm tội.
Anh đã cướp đi sự trong trắng của một người phụ nữ say rượu, chỉ để bản thân có thể thoát khỏi thuốc kích dục của Lôi Thiếu Ni.
Anh biết mình rất may mắn!
Bởi vì người mà anh tìm kiếm suốt mười bốn năm qua lại được anh rước lên giường như vậy, không chỉ cứu được anh khi bị trúng thuốc, mà còn hoàn thành tâm nguyện muốn gặp cô của anh.
Mười bốn năm xuân hạ thu đông này là một chặng đường rất phức tạp, anh biết kẻ hủy dung của mình là Lôi Thiếu Vinh, nhà họ Hoắc và nhà họ Lôi từ đời ông nội đã kết oán vì tranh giành một người phụ nữ, khó khăn lắm mới hòa hoãn đến đời bố của hai bên, vậy mà đến đời anh và Lôi Thiếu Vinh lại bắt đầu kết thù vì một người phụ nữ.
Lôi Thiếu Vinh và bác Lôi thật giỏi, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô bé bảy tuổi Lạc Tập Nhân, rồi tài trợ cho viện mồ côi Ánh Dương, lúc đó hai bố con anh nghĩ mãi không thông tại sao lại có người bố đổ tội cho con gái, hóa ra là bác Lạc tưởng Lạc Tập Nhân không phải con gái ruột của mình.
Lúc đó anh rất tội nghiệp Lạc Tập Nhân còn nhỏ tuổi đã phải gánh tội thay, nhưng lại rất tức giận tên thiếu gia thâm hiểm Lôi Thiếu Vinh, tiếp đó từng năm, từng năm trôi qua, anh đối đầu với Lôi Thiếu Vinh, Lôi Thiếu Vinh vì muốn có được Lạc Tập Nhân nên đã giấu nhẹm mọi thông tin của cô, khiến anh không thể tìm thấy người!
Còn nhớ ngày trước bố hỏi anh có phải bị chứng cuồng bé gái hay không, anh còn có thể lớn tiếng nói không phải, bây giờ anh thực sự không dám nói gì nữa rồi, bởi vì anh đã yêu Lạc Tập Nhân.
Yêu người con gái tuyệt sắc theo dòng thời gian trôi qua, ha ha, thật sự nghĩ lại tự mình vỗ mặt mình.
Đặc biệt là Lôi Thiếu Vinh vì muốn lừa gạt anh, đã bắt cô em gái cùng cha khác mẹ Lôi Thiếu Ni phẫu thuật thẩm mỹ cho có vài phần giống Lạc Tập Nhân, còn để Lôi Thiếu Ni đến lừa anh rằng cô ta là Lạc Tập Nhân, kết quả sự thật chứng minh, anh đã bị chơi một vố.
Nói thật, cái tên Lôi Thiếu Vinh này nghĩ kỹ lại thấy thật đáng sợ.
Sửa mặt Lôi Thiếu Ni cho có vài phần thần thái giống Lạc Tập Nhân, mới khiến anh khi gặp được Lạc Tập Nhân thật sự sẽ có cảm giác chán ghét, kết quả ông trời lại cứ thế gắn kết hai người lại với nhau, khiến anh sớm đã quên mất đứa con gái cặn bã Lôi Thiếu Ni kia.
Ba ngày ở bên nhau ngắn ngủi này khiến anh cảm giác như đã trôi qua trọn vẹn nhưng lại như chưa, bởi vì anh không muốn buông tha cho Lạc Tập Nhân, đặc biệt là anh thừa biết không phải do Lạc Tập Nhân hạ thủ, nhưng lại cứ muốn biến sai thành đúng, tất cả đều là để giữ cô lại.
Ngặt nỗi bác Lạc không thích anh, khiến anh chỉ có thể đứng canh giữ cô ở khoảng cách gần nhất...
Mối tình này sao lại trắc trở như vậy?
Chẳng lẽ sự quen biết bắt đầu từ lời nói dối đã dẫn lối cho tình yêu, cuối cùng chỉ có thể ly tán khi sự thật được phơi bày sao?
Có thể đừng như vậy được không?
Anh có thể sở hữu người phụ nữ này một cách chân thực, chứ không phải chỉ có thể giấu người phụ nữ đó trong lòng, dùng đầu bút vẽ ra người phụ nữ đó rồi đi yêu người trong tranh hay không?