Trở về truyện

Ngốc nữ ngủ nhầm người - Chương 13: Cả Thế Giới Đều Nhớ, Chỉ Có Lạc Tập Nhân Là Không Nhớ

Ngốc nữ ngủ nhầm người

13 Chương 13: Cả thế giới đều nhớ, chỉ có Lạc Tập Nhân là không nhớ

Lạc Tập Nhân gác điện thoại xong liền ôm cái đầu đau nhức ngồi trên giường, hoàn toàn chẳng buồn bận tâm đến việc bản thân đang trần như nhộng. Hoắc Chấn mỉm cười, từ phía sau ôm lấy cô rồi dịu giọng hỏi: "Tập Tập, mấy giờ em phải về nhà?"

"Ba nói mười giờ." Cô bất lực tựa ra sau.

"Đi thôi, mua quần áo." Anh hôn lên khóe môi cô, cảm thấy đi gặp người lớn thì không thể không mua quần áo mới.

"Không cần đâu, em có phải đi xem mắt đâu mà, cứ qua loa đại khái rồi phớt lờ cho qua chuyện là được."

"Em mới bao nhiêu tuổi mà đã phải xem mắt?"

Sắc mặt Hoắc Chấn sa sầm nhìn Lạc Tập Nhân, người phụ nữ này ngày mai không phải về nhà thăm ba, mà là đi xem mắt sao?

Thế tại sao cô không nói là cô đã có anh rồi?

Cái con bé này thật là không được mà!

"Em biết sao được? Ông ấy cứ sợ em không gả đi được ấy mà, dù sao ba em cũng hay thế lắm, ái chà, anh cho em mượn áo sơ mi trắng của anh mặc được không?" Lạc Tập Nhân thật sự chịu hết nổi ông bố của mình rồi.

"Được, tự em chọn đi." Hoắc Chấn cạn lời chỉ tay về phía tủ đồ, cảm thấy mạch suy nghĩ của cô thay đổi nhanh như chớp.

"Anh lấy bừa một chiếc cho em đi, em phối thêm chiếc quần jeans nữa là có thể trà trộn qua mắt rồi. Anh xem em thông minh chưa, Yeah, ba em thế mà lại đòi đấu với em, ha ha." Lạc Tập Nhân ôm anh một cái, rồi cười toe toét định ngã đầu xuống ngủ tiếp.

"Ngày mai anh chở em về." Anh có tâm tư riêng, ôm chặt cô nói.

"Được ạ, cảm ơn anh." Cô mỉm cười dịu dàng với anh.

Ngày hôm sau, Hoắc Chấn diện bộ âu phục ba mảnh khuy đúp màu xanh biển, che đi vết sẹo dao chém chéo từ giữa lông mày đến gò má, chở một Lạc Tập Nhân ngốc nghếch vẫn đang mơ màng ngoài cuộc đến Lạc gia.

Vừa đỗ xe xong, Lạc Tập Nhân liền cười híp mắt nói với anh: "Cảm ơn anh, luật sư Hoắc."

"Cảm ơn sớm quá rồi đấy?" Hoắc Chấn mỉm cười tắt máy, mở cốp sau lấy ra một hộp yến sào, rồi đưa tay ra trước mặt Lạc Tập Nhân - người đang mặc áo sơ mi trắng của anh phối với quần jeans.

Lạc Tập Nhân chưa hiểu mô tê gì cũng đưa tay ra, thế là bàn tay bị anh nắm chặt dắt thẳng vào Lạc gia, điều này khiến cô ngớ người hỏi: "Anh định về nhà với em à?"

Cái tên này không phải là muốn đòi ba cô bồi thường đấy chứ? Trời ạ, tiêu rồi.

"Nếu không thì anh đến làm gì? Anh là đang giúp em né xem mắt đấy, em sẽ không tìm được nạn nhân nào tốt như anh nữa đâu." Anh dịu dàng vén phần tóc mái dài của cô sang một bên, rồi cười vuốt tóc sau gáy cô.

Khi Lạc phụ vừa mở cửa liền giật nảy mình nhìn người đàn ông cao xấp xỉ cửa nhà mình, chuyện, chuyện này là sao? Con gái ông đang làm cái trò gì thế?

"Hi~ ba." Lạc Tập Nhân nở nụ cười gượng gạo chào hỏi ông bố đang đờ người ra.

"Bác trai, chào bác, cháu là Hoắc Chấn." Hoắc Chấn nghiêm túc lịch sự cúi người chào Lạc phụ.

"Hoắc, Hoắc Chấn!?" Lạc phụ ngẩn người rồi mỉm cười mở rộng cửa.

"Bác trai, đây là quà tặng bác ạ." Hoắc Chấn dùng hai tay dâng hộp yến sào cho Lạc phụ, Lạc phụ nhận lấy hộp yến sào rất đắt tiền kia liền cười hớn hở chỉ vào trong nhà: "Mau vào trong ngồi đi."

Lạc phụ ra dấu tay bảo Lạc Tập Nhân lại gần rồi nói: "Pha trà giúp ba."

"Vâng, được ạ." Lạc Tập Nhân gật đầu.

"Con không lấy giày à, cái con bé ngốc này." Lạc phụ thở dài chỉ vào tủ giày, con bé này không nhận ra Hoắc Chấn kia là ai sao? Ông vừa nhìn là biết ngay rồi, cô vẫn chưa biết sao?

"Anh ấy có đi giày đâu ạ." Cô chẳng thèm nghĩ ngợi liền đáp.

Lạc phụ lườm Lạc Tập Nhân - kẻ đang lười biếng không chịu lấy dép đi trong nhà cho khách - một cái, vừa cầm đôi dép liền rất muốn cốc đầu cô một cái: "Đưa cho anh Hoắc của con kìa."

"Anh Hoắc?!" Biểu cảm của cô đầy ấm ức nhìn ông bố đã bị hộp yến sào mua chuộc.

Thật hay giả vậy? Thay đổi cách gọi trong một giây luôn.

Cô đưa dép cho Hoắc Chấn, còn Hoắc Chấn biết Lạc phụ đã nhận ra mình là ai liền cười nói: "Cảm ơn."

Cô ngồi xổm bên cạnh nhìn anh hỏi: "Khi nào anh về?"

Anh nhân lúc đi dép ghé sát vào cô, nói với giọng âm hiểm: "Có về thì cùng về."

"Hả? Tại sao?"

"Em quên mất em đã hành hạ anh thế nào rồi sao?"

"Anh cũng làm thế này, thế nọ với em còn gì."

"Muốn quỵt nợ phải không?"

Lạc phụ chú ý thấy Hoắc Chấn và Lạc Tập Nhân đang thì thầm to nhỏ với nhau, ông rất nghi ngờ mối quan hệ của hai người này.

Bỗng nhiên, tiếng chuông cửa vang lên.

Lạc Tập Nhân lập tức đứng dậy đi mở cửa, cô vừa mở cửa liền ngạc nhiên mừng rỡ khi nhìn thấy người đàn ông đẹp trai bên ngoài, cô vui sướng nhảy cẫng lên ôm chầm lấy người đàn ông mặc âu phục đen kia: "Anh Thiếu Vinh!"

"Mít ướt lớn tướng rồi cơ đấy." Lôi Thiếu Vinh mỉm cười dịu dàng, dễ dàng bế bổng Lạc Tập Nhân đi vào Lạc gia, rồi sắc mặt thay đổi, lườm Hoắc Chấn đang từ từ đứng dậy hỏi: "Đại luật sư Hoắc sao lại ở đây?"

Biểu cảm của Hoắc Chấn nghiêm nghị lườm Lôi Thiếu Vinh, rồi lại lườm cháy mắt Lạc Tập Nhân đang sướng rơn người dính chặt lấy Lôi Thiếu Vinh như gấu Koala, anh mỉm cười nói: "Thật không ngờ lại gặp lại Lôi tổng nhanh như vậy."

Anh còn chưa tính sổ với Lôi Thiếu Vinh, người đàn ông này thế mà dám mò đến Lạc gia!

Cái thằng khốn này!

"Hai người quen nhau à?" Lạc Tập Nhân ôm cổ Lôi Thiếu Vinh, nhìn hai người đàn ông đang giương cung bạt kiếm.

"Quen." Hoắc Chấn và Lôi Thiếu Vinh trừng mắt nhìn nhau đồng thanh đáp.

Lạc phụ pha trà bước ra, nhìn thấy Lôi Thiếu Vinh và Hoắc Chấn lại chạm trán, liền đau đầu một cách vô cớ nói: "Đều, đều ngồi xuống uống trà đi."

Trời ạ, ba cái đứa nhóc này sao lại tụ tập ở đây nữa rồi?

Xem ra hai người đàn ông đều nhớ rõ, chỉ có đứa con gái hay gây họa của ông là không nhớ gì hết!

"Bác Lạc." Lôi Thiếu Vinh bảo vệ sĩ mang nhân sâm vào trong.

"Thật là, hai đứa này..., mau ngồi xuống đi." Lạc phụ nhận lấy món quà mà ngại ngùng, liền nói với con gái: "Con leo xuống cho ba, con định dính lấy anh Thiếu Vinh của con đến bao giờ?"

"Hồi trước anh Thiếu Vinh toàn cõng con chạy đi chơi suốt mà." Lạc Tập Nhân hoàn toàn ngoài cuộc không nhận ra hai người đàn ông vì mình mà đã giương cung bạt kiếm, vẫn bĩu môi cãi lại ba.

"Anh Thiếu Vinh của con đi làm rất mệt, con lại béo như thế, leo xuống cho ba!"

"Con béo chỗ nào chứ?"

"Không béo mà còn mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình thế này làm gì? Leo xuống."

"Ba đừng có ép con cởi ra cho ba xem ngay bây giờ nha."

Lạc phụ cất đồ xong, lập tức véo tai Lạc Tập Nhân nói: "Cút xuống cho bố mày!"

"Á, á, á~ đau quá."

Hoắc Chấn cười lạnh nhìn Lôi Thiếu Vinh nói: "Lôi tổng không phải rất bận sao?"

Lôi Thiếu Vinh bề ngoài mỉm cười, nhưng ánh mắt phóng ra tia hàn quang: "Tôi cũng nghĩ đại luật sư Hoắc sẽ rất bận."

"Tập Nhân nói sau 25 tuổi sẽ có một người anh trai cưới cô ấy, không phải là anh chứ?"

"Thật là trùng hợp, chính là tại hạ!"

"Haizz, phải làm sao đây? Tôi ở trên!"

Sau câu nói đầy ẩn ý của Hoắc Chấn, Lôi Thiếu Vinh nhanh như chớp túm lấy cổ áo anh, nghiến răng cảnh báo: "Mày tránh xa cô ấy ra cho tao, thằng khốn!"

"Lần này không có chó cũng không có hàng rào kẽm gai, để xem mày cản trở tao bằng cách nào, Lôi Thiếu Vinh."

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.