18 Chương 18: Hoắc Chấn muốn trộm ngọc cắp hương
Hoắc Chấn đồng thời buông tay Lạc Tập Mại và Lạc Tập Nhẫn ra, liền kéo Lạc Tập Nhẫn ra sau lưng mình, nói với ông cụ đang tức giận: "Ông nội, xin lỗi ông, con với Tập Nhẫn đi nấu cơm ngay đây ạ."
Lại Duy rất sợ ông nội của vị hôn thê, lập tức nói theo: "Ông nội, con đi bổ củi."
Ông nội Lạc ra dấu tay cho phép Hoắc Chấn, Lạc Tập Nhẫn và Lại Duy đi, rồi trừng mắt nhìn Lạc Tập Mại đang tóc tai bù xù, bảo: "Đi theo ta."
Hoắc Chấn lập tức cầm lấy hết thức ăn rồi kéo Lạc Tập Nhẫn đang chảy máu cam đi về phía nhà bếp.
Lại Duy thở dài thườn thượt, nhanh chóng đi bổ củi.
Sau khi Hoắc Chấn kéo Lạc Tập Nhẫn về nhà bếp, Lạc Tập Nhẫn nhịn không được liền bật khóc.
Nhìn dáng vẻ khóc lóc thảm thiết của cô, anh đau lòng ôm lấy cô rồi bảo: "Được rồi, không sao nữa rồi."
"Thôi, nấu cơm đã." Cô vừa lau mặt thì phát hiện mình bị chảy máu cam, sau đó còn thấy trên áo ghi-lê comple của anh có máu, cô hoảng hốt lau nước mắt nói: "Em xin lỗi, em xin lỗi."
"Chuyện này có gì mà phải xin lỗi? Anh cũng làm em chảy máu mà." Hoắc Chấn trêu chọc, ôm lấy người phụ nữ đang hoảng loạn cầm khăn giấy nhà bếp đi tới.
Khóc một trận mà vẫn biết phải nấu cơm, rồi chẳng màng đến việc mình bị chảy máu cam, ngược lại còn lo lắng cho quần áo của anh, cô nhóc này thật là ngốc nghếch.
Lạc Tập Nhẫn vừa nghe thấy câu "làm em chảy máu" thì đỏ mặt ngay lập tức, đấm vào lồng ngực dày dặn tráng kiện của anh, người đàn ông này thật là bỉ ổi quá đi, anh ta có thật sự là luật sư không vậy?
"Làm sao bây giờ? Em cười lên làm anh muốn ăn tươi nuốt sống em quá! Hôm nay hình như anh chưa ôm em được bao nhiêu." Hoắc Chấn hôn lên môi Lạc Tập Nhẫn, hai tay vừa ôm chặt lấy cô thì bị dội ngay một gô nước.
Cả hai giật nảy mình ôm chặt lấy nhau, sau đó Lạc Tập Nhẫn phát hiện là ông nội dội nước liền ngớ người hét lên: "Ông nội, ông làm cái gì vậy hả?"
"Không được chàng chàng thiếp thiếp trước mặt Táo Quân!" Ông nội Lạc đặt gô nước xuống, chỉ vào bức tượng Táo Quân trên gạch men sứ.
Thằng nhóc Hoắc Chấn này cũng thật khéo tay, dụ dỗ cháu gái ông đến mức nghệch mặt ra, chẳng phân biệt nổi mình đang bị sàm sỡ!
"Dạ, ông nội." Hoắc Chấn phát hiện ông nội thật sự là ở khắp mọi nơi, anh cởi áo ghi-lê comple ra giúp Lạc Tập Nhẫn lau mặt rồi lau gương mặt đầy nước của mình, vết sẹo trên mặt anh liền lộ ra.
Ông nội Lạc vừa nhìn thấy vết sẹo dao trên mặt Hoắc Chấn, ông thoáng ngẩn người rồi cười, bởi vì người đàn ông này thật sự mang theo vết sẹo đến tìm cháu gái ông, nhưng đứa ngốc kia dường như không nhận ra.
Lạc Tập Nhẫn nhìn Hoắc Chấn còn ướt hơn cả mình thì bảo: "Anh mau đi thay quần áo đi, anh thế này sẽ bị cảm lạnh đấy."
"Được, trên xe anh có quần áo." Hoắc Chấn vuốt ve khuôn mặt Lạc Tập Nhẫn, mỉm cười nói với ông nội rồi rời khỏi nhà bếp.
Ông nội Lạc nhìn biểu cảm ngơ ngác của Lạc Tập Nhẫn, không biết phải nói gì liền thở dài, con bé này số may thật đấy, kẻ thù mười bốn năm trước tìm đến nó dường như không muốn làm gì nó, lại còn cưng chiều nó như vậy!
Xem ra người ngốc có phúc của người ngốc!
"Mau nấu cơm đi, cháu nấu đại phần ăn cho ba người cho ta, nhớ đừng có đốt luôn cái bếp của ta đấy!"
"Biết rồi mà, ông nội ông đừng có qua đây, chỗ này ướt át lắm sẽ bị trượt ngã đấy."
Ông nội Lạc nghe vậy mỉm cười rồi quay người rời khỏi nhà bếp.