44 Thành phố sống sót ngày càng quỷ dị
Ánh mai mơ màng xuyên qua cửa sổ lồi hắt vào trong phòng, ánh nắng dịu nhẹ chiếu lên mí mắt Tống Nhược Họa, lông mày cô khẽ nhíu lại, ngay sau đó từ từ tỉnh giấc.
Trên đường phố lại khôi phục dáng vẻ ồn ào náo nhiệt, Tống Nhược Họa không hề có cảm giác tinh thần phấn chấn sau một đêm ngủ say, ngược lại đầu óc mông lung, còn có chút mệt mỏi.
Cô nhìn Tiêu Nhiên bên cạnh từ tối qua đến giờ vẫn ngủ say chưa có dấu hiệu tỉnh lại, trong lòng càng cảm thấy bất thường. Anh là người thức tỉnh dị năng, thể chất cực tốt, tuyệt đối không thể mệt mỏi đến mức này.
Tống Nhược Họa đẩy đẩy cánh tay anh, mí mắt Tiêu Nhiên khẽ động. Cô lại dùng thêm chút lực đẩy đẩy, Tiêu Nhiên lúc này mới mở hai mắt ra, giọng nói mang theo nét khàn đặc lúc mới ngủ dậy, lại pha chút tiếng cười lười biếng: "Hiếm khi thấy em dậy sớm như vậy."
Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ báo thức nhỏ nơi đầu giường, khẽ nói: "Không sớm đâu, đã 9 giờ rồi."
Đúng là không còn sớm nữa, ngày thường ở trong căn cứ, giờ giấc sinh hoạt của Tiêu Nhiên là dậy sớm thức khuya. Mỗi ngày đúng 7 giờ sáng anh sẽ thức dậy huấn luyện, bất kể mưa gió, chiếc đồng hồ sinh học kia từ lâu đã khắc sâu vào cơ thể anh, cho dù đêm trước có ngủ muộn thế nào, ngày hôm sau anh vẫn sẽ tự động tỉnh giấc.
Vốn là một chuyện có chút kỳ quái, nhưng vẻ mặt Tiêu Nhiên lại như thường, không hề cảm thấy có gì bất ổn.
Anh thức dậy như mọi khi, vào phòng tắm trong phòng dội qua nước một chút cho đỡ bức bối, sau khi vệ sinh cá nhân xong liền cùng Tống Nhược Họa, người đã sửa soạn quần áo chỉnh tề ngồi ở chiếc sofa nhỏ bên cạnh,