47 Bị anh ấy bế lên đứng trước gương đụ (H)
Tiêu Nhiễm đại chướng kéo một cái, khuy áo ngủ của Tống Nhược Họa hoàn toàn đứt tung, cúc áo rơi vãi đầy đất, nhưng cô không còn tâm trí đâu mà bận tâm.
Hắn nôn nóng không thể chờ đợi được nữa, tay hơi dùng lực đã lột sạch Tống Nhược Họa không sót một mảnh vải. Tiêu Nhiễm theo bản năng thọc hai ngón tay vào trong huyệt nhỏ của cô, vừa mới dò vào, hoa huyệt liền phát ra tiếng động dâm mĩ "vực vựt", dòng nước xuân róc rách trong khoảnh khắc men theo đầu ngón tay hắn chảy tràn ra ngoài, nhỏ giọt trên tấm ga trải giường dưới thân.
"Đã ướt thành thế này rồi, rốt cuộc là dâm đãng đến mức nào hả!" Hắn mượn nước xuân đưa đẩy vài cái, phần thịt ngón tay thô ráp áp sát vào vách trong huyệt nhỏ xoay hai vòng, tìm kiếm mấy điểm nhạy cảm của cô. "Ướt từ lúc nào, hửm?"
Đầu ngón tay Tiêu Nhiễm quen thuộc dò dẫm, rất nhanh đã tìm được điểm hơi gồ lên kia, hắn ấn mạnh một cái, cơ thể cô gái dưới thân lập tức run lên, thịt mềm nơi vách trong hoa huyệt đột nhiên co thắt, ngậm chặt lấy ngón tay hắn, ngay sau đó lại tràn ra một luồng nước xuân dâm dật. "Không nói sao?"
"Ưm...... ha......" Cô run rẩy mở miệng, "Ưm...... là, là vừa rồi...... lúc hôn anh."
Động tác trên tay Tiêu Nhiễm vẫn không dừng lại, nhưng lực đạo lại hơi buông lỏng một chút, không thô bạo như vừa rồi nữa. "Mẹ kiếp dâm thật! Chỉ hôn môi thôi mà cũng có thể ướt thành thế này! Hắn cực kỳ có kỹ thuật, càng hiểu làm sao để khiến Tống Nhược Họa đạt đến đỉnh cao cao trào, thịt ngón tay hắn hết lần này đến lần khác ấn nhấn nghiền mài, lúc nhẹ lúc nặng, nhưng mỗi một cái đều khiến cô không ngừng run rẩy.
Tống Nhược Họa bị tay hắn làm cho vừa tê vừa dại, còn kèm theo cảm giác ngứa ngáy dày đặc, không ngừng lan tràn đi khắp tứ chi bách hài, cô chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân đều nhũn ra, ngay cả bàn tay túm lấy quần áo hắn cũng dần vô lực buông thõng, trong miệng rên rỉ không thôi, dòng nước ấm áp đã không còn là thấm ra từng chút một, mà là chảy xuống từng dòng từng dòng, tiếng nước xối xả dâm mĩ tột cùng không ngừng truyền vào bên tai cô, gương mặt không tự chủ được lại nhuộm lên chút sắc hồng, càng khiến người ta muốn hung hăng chà đạp cô.
"Ưm...... ưm a——" Thần kinh cô không ngừng nảy lên, tựa như đi theo động tác của hắn dần dần lún sâu, chìm đắm trong cảm giác cực kỳ sung sướng này, "Ha a...... mạnh, mạnh một chút...... ưm——"
"Hàng dâm! Sao lại kêu dâm như vậy!" Động tác trên tay Tiêu Nhiễm không ngừng tăng nặng, tăng nhanh, cô thở dốc càng thêm kiều mị, càng thêm hoang dại. "Thế này đã sướng rồi?"
Tống Nhược Họa nhắm hai mắt lại, giống như không nghe thấy lời Tiêu Nhiễm nói, chìm đắm trong khoái cảm gây nghiện này, khép hờ hai mắt vô ý thức rên rỉ. "Ưm—— thoải mái quá...... không, không được...... muốn ra quá......"
Tiếng rên rỉ của cô vừa dứt, Tiêu Nhiễm liền cảm nhận rõ ràng thịt mềm trong hoa huyệt bắt đầu mấp máy, thắt chặt dữ dội, hắn liền biết Tống Nhược Họa sắp tới rồi, bèn chồng hai ngón tay lại với nhau ấn mạnh vài cái vào điểm nhạy cảm nhô lên kia của cô, đưa cô gái lên đỉnh cao trào.
"Ưm a——"
Đầu óc Tống Nhược Họa bỗng chốc trống rỗng, một vốc nước xuân lớn tuôn trào ra ngoài, chảy đầy tay Tiêu Nhiễm, ngay cả lòng bàn tay cũng đẫm dòng nước ẩm ướt nhớp nháp của cô. Toàn thân cô từ trên xuống dưới đều tràn ngập cảm giác sung sướng tê dại, giống như có dòng điện trực tiếp xuyên qua các đầu mút thần kinh, đến cả hàm răng cũng mềm nhũn đi trong nháy mắt.
Nhìn bộ dạng này của cô, Tiêu Nhiễm có chút chịu không nổi, món đồ chơi vốn dĩ đã sưng to lại trướng lớn thêm một vòng, ngọn lửa dục vọng kia đã sớm không kiềm chế nổi muốn hung hăng đâm vào trong huyệt nhỏ của cô.
"Chỉ mới bị ngón tay đâm mà đã không xong rồi?" Hắn ôm ngang người lên, trán Tống Nhược Họa tựa mềm mại vào vai hắn, "Kích thích hơn bây giờ mới vừa bắt đầu, đã muốn quyến rũ tôi thì phải chịu đựng cho được, đồ dâm đãng."
Xoay người một cái, Tiêu Nhiễm đỡ chắc lấy cô, động tác nhanh thoăn thoắt lật người cô lại, hai cánh tay giữ chặt lấy khoeo chân cô, giống như tư thế xi tè cho đứa trẻ.
Tống Nhược Họa kinh hô một tiếng, có chút hoảng loạn luống cuống, "Tiêu, Tiêu Nhiễm...... thả tôi xuống đi mà!"
Nhưng Tiêu Nhiễm lại hoàn toàn bỏ ngoài tai, thúc eo đem khúc thịt thô to cứng đờ cực hạn kia quen đường cũ tìm tới cái huyệt nhỏ vẫn còn đang nhỏ giọt nước xuân đâm thẳng vào, "Chẳng phải đã bảo phải chịu đựng cho được sao?"
Khúc thịt ngập đến tận gốc, Tống Nhược Họa toàn thân căng thẳng, nhưng lại không ngờ tới như vậy ngược lại càng làm tăng thêm độ nhạy cảm của huyệt nhỏ, hắn mỗi lần đâm một cái, đều đỉnh thẳng vào hoa tâm mềm mại, bị nghiền mài tông mạnh dữ dội. "Ưm a...... chạm, chạm tới rồi......"
Tốc độ của Tiêu Nhiễm cực nhanh, cả người cô đều bị động tác như cuồng phong bão táp của hắn đâm cho run rẩy lảo đảo, lúc thì bị tung lên chín tầng mây, lại đột ngột rơi phịch xuống, muốn ngừng mà không được. Mấy hiệp trôi qua, Tống Nhược Họa chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, giống như say rượu.
Cổ họng Tiêu Nhiễm hơi có chút khô khốc, thở hổn hển, ghé sát tai cô giọng nói trầm đục, "Bảo bối, có muốn nhìn xem bây giờ em trông như thế nào không?"
Tống Nhược Họa đang bị đâm tới nơi sâu kín nhất có chút mơ mơ màng màng vừa nghe thấy lời này, lập tức rùng mình tỉnh táo lại, vội vàng lắc đầu, giọng điệu cũng mang theo chút đáng thương nghẹn ngào, "Không, không muốn...... Tiêu Nhiễm, không muốn có được không......"
Tiêu Nhiễm cười thấp một tiếng, chấn động đến mức lỗ tai cô tê dại, "Không được."
Nói xong, hắn không thèm để ý đến sự giãy giụa mềm yếu như đang gãi ngứa cho hắn của cô, vừa đi vừa đâm suốt dọc đường, mỗi một cái đều mang theo ngọn lửa dục vọng tột cùng đỉnh thẳng vào hoa tâm. Tống Nhược Họa vừa tê vừa dại, thậm chí đều không còn sức lực để giãy giụa, chỉ có thể mặc cho Tiêu Nhiễm đưa mình đến trước tấm gương soi toàn thân kia.
Theo bóng dáng hai người hiện lên trên mặt gương, Tống Nhược Họa không nhịn nổi vẻ xấu hổ, đột ngột nhắm nghiền hai mắt.
Tiêu Nhiễm nhìn cô gái trong lòng toàn thân trắng muốt như tuyết, làn da vì xấu hổ còn phủ lên những đốm hồng nhạt, mê người tột cùng. Lúc này, khúc thịt thô dài của hắn đang ra vào giữa hai cánh hoa đang run rẩy, nước xuân dâm mĩ từ nơi giao hợp của hai người từ từ tràn ra, tí tách nhỏ đầy trên sàn nhà, trông vừa hạ lưu vừa hỗn loạn.
Từ ngày đầu tiên bọn họ dọn vào căn phòng này, nhìn thấy tấm gương soi lớn này cái nhìn đầu tiên, Tiêu Nhiễm đã có ý nghĩ muốn đè người trước tấm gương này hung hăng đâm tao một trận, chỉ là ý nghĩ này hiện tại được Tống Nhược Họa đẩy sớm lên mà thôi.
"Mở mắt ra nhìn cho kỹ, xem tôi đâm em như thế nào."
Tống Nhược Họa vẫn có chút ngượng ngùng không dám mở mắt. Thấy thế, Tiêu Nhiễm dừng động tác ra vào lại, "Không làm nữa nhé?"
Cô làm sao còn chịu đựng được nữa, trong nháy mắt liền mở to đôi mắt long lanh nước kia, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng cực kỳ nhục nhã trong gương.
Chỉ một cái liếc mắt, Tống Nhược Họa liền cảm thấy trước mắt tối sầm, đầu óc ong ong, hận không thể lập tức thẹn quá mà chết tại chỗ.
Cô không tự chủ được nuốt nước miếng, cổ họng khô khốc dữ dội.
Tư thế này, thật sự quá nhục nhã rồi......