19 Xao nhãng
Cô kéo lê những bước chân nặng nề, thân thể đau nhói như bị vô số mũi kim châm, từng bước một bò lên căn phòng gác xếp của mình ở tầng ba.
Mỗi một bậc thang đều vắt kiệt và kéo rút chút sức lực còn lại cùng cảm giác xé rách âm ỉ nơi thắt lưng và bắp đùi, khiến cơ thể mảnh mai, trắng nõn của cô run lên bần bật.
Cơn gió lạnh ngoài cửa sổ Moskva khẽ đập vào mặt kính cửa sổ gác xếp, lúc này cô chẳng muốn nghĩ gì cả, chỉ khao khát được tắm nước nóng rồi ngủ một giấc thật sâu để quên đi cuộc mây mưa kịch liệt sáng nay.
Thế nhưng tính giờ thì Sasha sắp đi học về, tối nay cô còn có buổi dạy tiếng Nhật... Shiori hít một hơi thật sâu, vỗ nhẹ vào gò má hơi ửng hồng của mình để tự xóc lại tinh thần.
Cô bước vào nhà tắm, chậm rãi trút bỏ xiêm y trên người.
Tấm gương phản chiếu thân hình nhỏ nhắn của cô, trên gương mặt trái xoan vẫn còn đọng lại vẻ ửng hồng chưa tan, chiếc mũi nhỏ xinh cùng đôi môi chúm chím như quả anh đào khẽ mím chặt.
Khi ánh mắt dời xuống phía dưới, cô nhìn thấy từ cổ kéo dài đến khuôn ngực đầy đặn phủ kín những vệt đỏ đậm nhạt do Ivan để lại, những dấu vết xấu hổ ấy như ngọn lửa thiêu đốt làn da trắng nõn mềm mại, làn da vốn dĩ chỉ cần véo nhẹ một cái đã đỏ nay lại càng trở nên nhạy cảm dữ dội.
Cơn đau xé rách từ phần thân dưới truyền đến khiến cô khẽ hít vào một hơi lạnh, cô đứng dưới vòi hoa sen, dùng dòng nước ấm áp dội rửa thật lâu, cảm giác nóng rát và ê ẩm mới dần dần dịu lại.
Đây chính là cái giá của ái tình sao? Là cái giá của sự trả thù sao?
Shiori lắc lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ hỗn loạn ra khỏi bán cầu não.
Mình không thể nghĩ nữa, còn phải lên lớp. Cô đổi sang một chiếc áo sơ mi cao cổ, che kín hoàn toàn chiếc cổ xinh xắn, vòng eo thon gọn được đường nét chiếc váy dạ tối màu tôn lên vẻ mềm mại mà mỏng manh, bên ngoài khoác thêm chiếc áo măng tô dạ dài màu kem.
Khi đi xuống tầng một, cô vừa vặn chạm mặt Helena. Người phụ nữ quý phái trưởng thành ấy khoác trên mình bộ lông thú đắt giá, vóc dáng cao ráo dưới ánh đèn hành hành lang càng thêm phần sắc sảo, đôi mắt hồ ly hơi xếch lên, bờ môi thoa son màu đỏ thuần lạnh mím thành một đường thẳng.
Trực giác của Helena sắc bén như dao cạo, bà ta nhìn Shiori, luôn cảm thấy cô có điểm gì đó khác với trước kia nhưng lại chẳng thể chỉ rõ là khác ở đâu. Cảm giác quyến rũ, đằm thắm sau cuộc mây mưa toát ra từ tận xương tủy ấy tựa như làn hương vô hình bao bọc quanh người cô, khiến trong lòng Helena đột nhiên dấy lên một nỗi bất an.
Shiori khẽ gật đầu chào bà ta, không nói thêm lời nào liền đi về phía phòng đọc sách.
Cô nén chịu sự sưng tấy và đau đớn âm ỉ nơi tư mật, mỗi bước đi đều khiến khuôn ngực đầy đặn cọ xát nhẹ nhàng trong sự gò bó của nội y, phần đỉnh ngực nhạy cảm vốn bị Ivan liên tục mút mát truyền đến cảm giác nhói đau nho nhỏ, kéo căng từng sợi thần kinh của cô.
Helena với đôi mắt tinh đời xoáy chặt vào từng bước đi của cô, dáng vẻ có phần cứng đờ nhưng lại toát ra dư vận kỳ lạ ấy khiến bà ta trong chớp mắt liền hiểu ra——Shiori chắc chắn vừa mới ân ân ái ái với đàn ông xong. Là ai? Ivan sao?
Trong phòng đọc sách, Sasha đã ngồi sẵn bên bàn học.
Cậu thiếu niên ấy thừa hưởng chiếc mũi cao thẳng cùng hốc mắt sâu thẳm của cha, mái tóc vàng hơi xoăn ánh lên sắc kim dưới ánh đèn, đuôi mắt quyến rũ của đứa trẻ lai hơi xếch lên, đượm nét nổi loạn và nóng nảy.
Tấm thân săn chắc ẩn sau lớp áo lúc này ngồi thẳng lưng, nhưng vẫn thấp thoáng dáng vẻ mảnh dẻ của tuổi mới lớn.
Shiori cúi người đứng bên cạnh cậu, nhẫn nại cơn đau mỏi toàn thân, kiên trì dẫn dắt từng bài đọc tiếng Nhật.
Bầu ngực cô hình như vì trận mây mưa nồng nhiệt sáng nay mà càng thêm đặn đày, sự ma sát qua lớp vải áo và nội y khiến nơi đỉnh điểm nhạy cảm không ngừng truyền đến những cơn nhói đau li ti.
Cô nỗ lực tập trung tinh thần, nhưng lại bất giác nhớ về những hình ảnh sáng nay——Thân hình cao lớn vạm vỡ của Ivan bao trùm lấy cô hoàn toàn, khi bờ vai rộng cùng lồng ngực vững chãi của anh áp xuống, thân hình nhỏ bé của cô gần như bị nuốt chửng hoàn toàn.
Đôi mắt màu xanh xám của anh đong đầy sự dò xét cùng hơi nóng quấn quýt, anh cúi đầu hôn lên cổ cô, từng chút một để lại những dấu vết rực cháy, môi lưỡi lượn lờ trên làn da trắng nõn khiến cô không chủ động được mà run rẩy nhẹ nhàng.
Đầu ngón tay Shiori bấu chặt vào ghế sofa, đôi bồng đào đầy đặn bị anh nâng niu trong lòng bàn tay, đỉnh ngực nhạy cảm bị anh ngậm vào khuôn miệng, liên tục liếm giáp mút mát cho đến khi toàn thân cô ửng lên từng trận trào hồng.
Thắt lưng vững chãi của anh chìm đắm ép xuống, thứ tượng trưng cho nam tính mạnh mẽ và nóng hổi chậm rãi tiến vào sâu trong chốn mềm mại còn chưa hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng của cô, cảm giác đau đớn khi bị lấp đầy, bị đâm đâm tách ra đan xen cùng khoái cảm dâng trào dần dần khiến cô bật ra những tiếng rên xỉu rách nát.
Động tác của anh chuyển từ chậm rãi sang dồn dập, tựa như trận mưa bão cuồng phong va đập vào cô, mỗi một lần tiến sâu đều hích mạnh vào điểm nhạy cảm nhất, gợi lên trong cô từng cơn run rẩy không sao đè nén.
Tiếng thở dốc trầm đục của Ivan vang lên bên tai cô, hòa lẫn với tiếng thở hắt cùng tiếng rên siết nén chặt của cô, cơ thể hai người hòa quyện khăng khít, mồ hôi và hơi nóng đan xen, cho đến khi sóng triều ấy nuốt chửng cô hoàn toàn, cô đạt đến đỉnh điểm trong sự run rẩy dữ dội, còn anh cũng giải phóng dòng nhiệt lưu nóng hổi vào sâu trong cơ thể cô...
Tâm trí hoàn toàn không đặt vào bài giảng, gò má Shiori bất giác lại đỏ bừng lên, làn da trắng nõn ửng lên sắc hồng nhạt, đôi môi anh đào khẽ mở, hơi thở có chút dồn dập.
"Cô giáo! Cô giáo! Thế nào ạ, em đọc như vậy đúng chưa?" Giọng nói trong trẻo của Sasha đột nhiên vang lên bên tai, kéo phắt tâm trí cô trở về với thực tại.
"Ồ... ừm... được... được chứ..." Shiori khẽ đáp lại, giọng nói vẫn còn vướng vất một chút run rẩy.
Cô nhìn vào đôi mắt trong trẻo đầy dựa dẫm của Sasha, đôi mắt quyến rũ thon dài khẽ xếch lúc này đã trút bỏ sự phòng bị và nổi loạn thường ngày, chỉ còn lại niềm tin thuần khiết.
Cô đột nhiên không biết liệu mình có nên tiếp tục cuộc trả thù này nữa hay không.
Tâm trí cô hỗn loạn tựa như những bông tuyết bị gió cuốn tan, yêu và hận, mịt mờ và tội lỗi đan xen vào nhau.
"Cô Sofia, bố em nói cô sắp chuyển ra ngoài sống? Tại sao vậy ạ?" Sasha đột nhiên lên tiếng, trong giọng nói đượm vẻ căng thẳng và khó hiểu rõ rệt.
"Chuyện này... chắc là ông ấy cảm thấy ở bên đó tiện hơn..." Shiori né tránh ánh mắt của cậu, khẽ khàng đáp lời, những ngón tay thon dài khẽ siết chặt.
"Tiện cái gì cơ ạ?"
"Cô... không biết, em nên đi hỏi ông ấy..."
Sasha chằm chằm nhìn cô, hàng lông mày nổi loạn khẽ nhíu lại, nhưng lại toát lên sự hờn dỗi đặc trưng của thiếu niên: "Cô Sofia... cô có thích bố em không?"
"Cô... không không, không có, không thích... em... tập trung đọc bài đi... đừng hỏi nhiều!" Shiori vừa nói vừa khẽ vỗ nhẹ vào đầu Sasha.
Sasha lại thầm mở hội trong lòng, khóe miệng gần như không thể ngăn được mà giếch lên.
Trong đôi mắt quyến rũ ấy xẹt qua một tia sáng thuần khiết mà rực rỡ: Cô ấy không thích bố mình là tốt rồi.
Mình thấy trên đời này chỉ có ông ấy đẹp trai hơn mình, đợi mình trưởng thành, mình nhất định sẽ tỏ tình với cô ấy... biến cô ấy thành người phụ nữ của mình!