Trở về truyện

Lấy thân nhập cục - Tái Ngộ

Lấy thân nhập cục

51 Tái ngộ

Hôm đó, sau khi từ bệnh viện khám thai trở về, đàn anh đồng hành cùng Shiori bước vào con hẻm nhỏ quen thuộc.

Ánh hoàng hôn chếch bóng buông lơi, nhuộm mặt đất thành một mảng màu cam ấm áp, không khí phảng phất hương hoa nhạt nhòa cùng chút cát bụi mong manh.

Từ xa vạch ra tiếng xôn xao của một nhóm phụ nữ đang túm tụm trước cổng chung cư của Shiori, họ như những bà cô lắm chuyện quây thành một vòng, giọng điệu đầy vẻ kinh ngạc cùng bàn tán, dường như đang bị cảnh tượng gì đó thu hút mãnh liệt.

Trái tim Shiori thắt lại, cô dồn bước tiến lại gần đám đông.

Khi nhẹ nhàng rẽ những bóng người ấy ra, ánh mắt cô dừng lại trên thân ảnh đang nằm dưới đất, cả thế giới tưởng chừng như ngưng đọng trong giây phút ấy.

Đó là Ivan.

Anh nhắm chặt đôi mắt, hốc mắt sâu hoắm, trên mặt phủ đầy râu ria xơ xác, làn da vốn trắng trẻo như quý tộc nay bị cái nắng gay gắt thiêu đốt thành màu đỏ chói.

Dù cho tàn tươm xơ xác đến nhường này, anh vẫn đẹp mê hồn khiến người ta không khỏi bàng hoàng.

Ánh vàng của chiều tà xuyên qua hàng lông mi vàng óng cong nhẹ, gieo xuống những đốm sáng li ti giữa cái rung rinh của bóng mi, đường nét khuôn mặt ấy vẫn hoàn hảo như tượng tạc, ngũ quan sâu thẳm đậm chất phương Tây mang theo nét phong trần trôi nổi qua thời gian nhưng chẳng giảm đi phân hào ma lực chết người.

Sống mũi cao rót dưới sự nâng đỡ của hốc mắt trũng sâu lại càng thêm góc cạnh, đường viền hàm sắc nhọn như dao khắc, bờ môi mỏng hơi hé mở, để lộ ra một nét cong phóng túng bất kham.

Cho dù thân hình gầy guộc, bờ vai rộng mở cùng lồng ngực vạm vỡ kia vẫn tỏa ra thứ áp lực khiến những người phụ nữ xung quanh chẳng thể giữ lòng mà cất lời trầm trồ nhỏ to.

Anh như một con sư tử đực bị thương nhưng vẫn kiêu hãnh, trong nét tàn tươm giấu kín khí chất quý tộc khiến kẻ khác phải phục tùng, từng tấc cơ thịt đều toát lên sức hút nam tính đến tột cùng.

Shiori không tin nổi vào mắt mình.

Cô chầm chậm bước về phía anh, đôi chân run rẩy bủn rủn, rồi quỳ gối xuống bên cạnh thân thể ấy.

Viền mắt lập tức dâng đầy giọt lệ nóng hổi, đỏ ửng cả lên.

Người đàn ông mà cô đêm ngày thương nhớ, giờ đây đang chân thật hiện ra trước mắt.

Đường viền hàm đẹp như pho tượng kia so với trong ký ức lại càng góc cạnh lạnh lùng hơn, hốc mắt sâu làm tôn lên chiếc mũi cao dốc thêm phần thon nhọn, đôi má hóp khiến cho khung xương vốn dĩ hoàn mỹ càng trở nên sắc nét, những vết đỏ cùng râu rậm đan xen trên làn da tuyết bạch lại vô tình tăng thêm vẻ nam tính thô ráp mà quyến rũ chết người.

Hàng mi vàng óng của anh khẽ chớp dưới ánh hoàng hôn, tưởng như có thể mở ra đôi mắt tình tứ màu xám xanh kia bất cứ lúc nào.

Có lẽ anh đã mệt kiệt sức, hoặc giả là ngất đi vì kiệt hở... Trái tim Shiori đập liên hồi cuồng loạn, cô sợ tất cả chỉ là ảo giác do chính mình ngày đêm mơ tưởng tạo thành, sợ rằng chớp mắt một cái anh sẽ tan biến mất.

Cô đưa ngón tay thon dài trắng ngần ra, nhẹ nhàng mơn trớn đôi má ngời ngời nhưng đã gầy gò của anh.

Cảm giác chạm vào thật rõ ràng và ấm áp, đầu ngón tay có thể cảm nhận được lớp râu lởm chởm cùng làn da khô ráp của anh, giọt nước mắt cuối cùng cũng chẳng thể kìm nén mà lăn dài.

"Ivan... Ivan... là anh sao?" Ivan nghe thấy âm thanh mà kiếp này anh khát khao nhất, thân thể khẽ chấn động.

Rèm mi anh chầm chậm hé mở, chỉ hé ra một đường chỉ nhỏ.

Bóng hình mờ nhạt trước mắt dần trở nên rõ nét, khuôn mặt trái xoan quen thuộc, chiếc mũi nhỏ nhắn, bờ môi chúm chím như quả anh đào, cùng đôi mắt đẫm lệ ấy, chính là người phụ nữ anh đắm say trong từng giấc mộng.

Người trong mộng cuối cùng cũng hiện diện trước mắt, vào khoảnh khắc đó, niềm vui sướng dâng trào trong lồng ngực anh như sóng cuộn, hòa lẫn cùng những dằn dặc, tuyệt vọng và thương nhớ vô bờ suốt thời gian qua.

Đôi mắt xám xanh phản chiếu bóng hình cô, nước mắt chực trào nơi khóe mi, anh không dám tin đây là sự thật, e sợ tất cả chỉ là ảo ảnh lúc bản thân ngã gục.

Những ngày qua, anh như kẻ điên cuồng tìm kiếm cô khắp chốn, mỗi đêm dài mất ngủ là từng trận khát khao gặm nhấm lấy linh hồn, giờ đây cuối cùng cũng chạm được vào bàn tay mềm mại của cô, lực siết chặt đến mức như muốn đem cô hòa làm một vào xương máu.

Tất cả những kiêu ngạo, tàn nhẫn cùng tư thái của kẻ thống trị trong phút giây này hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại sự quấn quýt cùng cứu rỗi nguyên thủy và trần trụi nhất.

Anh cảm thấy linh hồn mình cuối cùng đã tìm được chốn đi về, cảm giác giải thoát khi từ vực sâu tăm tối bò lại miền ánh sáng khiến khuôn ngực đồ sộ của anh khẽ run lên, bờ vai rộng mở dưới ánh chiều tà trông vừa mong manh lại vừa kiên định.

Trong lòng cuộn trào muôn vàn hình ảnh — nụ cười của cô, sự dịu dàng của cô, cả dáng vẻ cô từng khẽ run rẩy trong lòng anh — tất cả đều hóa thành tình sâu thăm thẳm nơi đáy mắt cùng sự chấp niệm không bao giờ buông tay nữa.

"Hoshino... Shiori?" Thế rồi anh lại chậm rãi nhắm chặt đôi mắt, lịm đi.

Chương kế tiếp

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.