Trở về truyện

Lấy thân nhập cục - Muốn Tôi Nói Thế Nào Đây

Lấy thân nhập cục

37 Muốn tôi nói thế nào đây

"Anh thật sự rất thất vọng về em... Chính em tự nhìn lại mình đi... Vì người đàn ông này, em có thể làm đến mức này sao... Em yêu hắn đến thế cơ à?"

Shiori một mình quỳ ngồi trên sàn đại lý lạnh lẽo, toàn thân như rơi vào hầm băng.

Thân hình mảnh mai nhỏ nhắn của cô khẽ run rẩy, gương mặt trái xoan tái nhợt như tờ giấy, chiếc mũi nhỏ nhắn hơi uốn đỏ vì khóc, làn môi anh đào lúc này nứt nẻ rỉ ra từng vệt máu. Thân thể nhỏ bé lúc này trông vô cùng mong manh, khuôn ngực đầy đặn phập phồng theo từng tiếng thao thức, vòng eo thon gọn uốn thành một đường cong, làn da trắng nõn mọng nước đầy những vết sưng đỏ và dấu tay, cơ địa chạm nhẹ đã đỏ khiến cô lúc này trông càng thêm xót xa.

Nơi tư mật truyền đến từng cơn đau xé rách, tình trạng viêm nhiễm mang lại sự sưng đỏ cùng vệt máu khiến mỗi hơi thở của cô đều nhói đau, gốc đùi trắng ngần chằng chịt những vết bầm tím nông sâu, chẳng khác nào nhành hoa bị trận bão bùng vùi dập.

Mười ngón tay run rẩy nhặt lấy những tấm ảnh đó, nhìn những hình ảnh vừa quen thuộc vừa lạ lẫm bên trên, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, từng giọt từng giọt nhỏ xuống bức hình.

Cô kéo lê thân thể kiệt sức đến cực điểm, khó khăn đứng dậy, mỗi một bước đi như dẫm trên lưỡi dao, sự nhức mỏi từ bốn chi bách hài tràn về khiến cô suýt nữa không đứng vững.

Shiori cắn chặt môi dưới, vịn vào tay vịn cầu thang từng bước một leo lên tầng hai, đẩy cửa phòng tắm, ngã ngồi xuống mép bồn tắm rộng lớn.

Cô vươn tay mở vòi hoa sen, mặc cho dòng nước nóng hổi từ đỉnh đầu trút xuống, dội lên làn da trắng ngần của mình.

Dòng nước men theo chiếc cổ thon thả, khuôn ngực đầy đặn, vòng eo nhỏ nhắn cùng cặp đùi chằng chịt vết bầm trượt xuống, mang đi đôi chút nhờn rít, nhưng lại không thể rửa sạch nỗi đau nơi đáy lòng.

Shiori ôm lấy đầu gối ngồi ở đó, nước nóng hòa lẫn cùng nước mắt, lặng lẽ khóc than, thân hình nhỏ nhắn khẽ run rẩy trong làn hơi nước.

Ivan... Xin lỗi... Anh muốn em phải nói thế nào đây? Nói rằng ngay từ đầu em tiếp cận anh là vì muốn trả thù? Nói rằng em đã nắm giữ bằng chứng công ty anh rửa tiền? Nói rằng anh học trưởng của em đến đây là để vạch trần bí mật của Helena? Năm đó Helena hại chết ba em, số tiền đó... anh có biết chuyện hay không? Em... em yêu anh mà... Em không phải đang bảo vệ người đàn ông nào khác, em chỉ là không dám nói cho anh biết sự thật...

Những lời này cứ cuồn cuộn lặp đi lặp lại trong lòng cô, như lưỡi dao sắc bén sắc cứa vào trái tim cô.

Đuôi mắt Shiori đỏ bừng vì úp đẫm nước mắt, cô nhắm mắt lại, đau thương cùng mệt mỏi như thủy triều ập đến, khiến cô dần dần mê man tựa vào tường phòng tắm thiếp đi.

Kiên cường như cô trong lòng hiểu rõ, ngày mai vẫn còn trận chiến cam go phải đánh, bây giờ chưa thể gục ngã.

Thân thể nhỏ bé trắng nõn đó co quắp trong hơi nước nóng, khuôn ngực đầy đặn hơi phập phồng theo nhịp thở, vệt đỏ còn sót lại trên eo thon lấp lánh ánh quang yếu ớt dưới làn nước.

Ở một nơi khác, Helena đã lấy được gói thuốc độc đó.

Trên gương mặt sắc sảo kiều diễm của bà ta thoa son môi tông lạnh màu đỏ tươi, đôi mắt phượng dài hẹp như mắt cáo hơi nhếch lên, đồng tử đen sâu không thấy đáy lóe lên sự xảo quyệt và nham hiểm. Vóc dáng cao ráo bọc trong lớp lông thú đắt giá và bộ lễ phục cao cấp, đường cong lạnh lùng quyến rũ uyển chuyển theo từng bước chân, tiếng giày cao gót nện xuống mặt đất vang lên trong trẻo mà đanh thép, giống hệt một đóa hồng đen có độc.

Bà ta không thể tự mình tiếp cận Shiori, vì vậy quyết định 이용 Sasha.

Helena đến căn biệt thự kiểu Tây để thăm Sasha. Dù sau khi sinh nó ra bà ta chưa từng tự tay chăm sóc đứa con trai này, Sasha lúc nhỏ thân thiết với vú nuôi hơn là với bà ta, nhưng dù sao cũng là ruột thịt mang thai chín tháng mười ngày sinh ra, giữa hai mẹ con tuy không thân thiết nhưng cũng chẳng có hận thù.

Bà ta dùng thân phận người mẹ để trò chuyện với Sasha, khéo léo thăm dò được chuyện Shiori không thích đường, mỗi lần uống cà phê hay trà sữa đều chỉ cho đường ăn kiêng.

Thế là Helena đem thuốc độc đóng gói tinh vi thành bao bì của thương hiệu đường ăn kiêng mà Shiori thường dùng, lén lút nhét vào cặp sách của Sasha, dặn dò nó đó là quà cho Shiori, rất đắt giá.

Sasha thừa hưởng sống mũi cao cùng hốc mắt sâu từ người cha Ivan, dưới mái tóc vàng hơi xoăn là đôi mắt cáo pha trộn nét ma mị phương Đông, đuôi mắt dài hẹp nhếch lên, gương mặt tuấn tú của đứa trẻ lai còn mang theo sự gầy guộc cùng xốc nổi tuổi thiếu niên.

Nó đối với sự xuất hiện của mẹ chỉ gật đầu nhạt nhẽo, không nói gì thêm.

Đôi mắt ma mị đó vẫn đong đầy sự đề phòng cùng thiếu kiên nhẫn, vốn dĩ nó đã không thích cái mùi hóa chất của đường ăn kiêng, hoàn toàn chẳng để tâm đến, cũng rất nhanh quên mất việc đưa đồ cho Shiori, chỉ để nó kẹp mãi giữa những trang sách giáo khoa.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.