10 Chương 10: Cưỡиɠ ɠiαи mỹ nữ
- Cô nương, tại hạ hoàn toàn không có ý định làm thương tổn đến ngươi. Ta đang đuổi theo một con gà rừng để kiếm bữa trưa, không rõ cô nương vì sao lại truy theo ta, còn ra tay với sát ý như vậy
Hắc y thiếu nữ nhìn kỹ lại, ở dưới đất quả là có một con gà. Cái này là Doãn Chí Bình nhanh trí, trên đường bỏ chạy hắn đã tóm lại để kiếm một lý do.
Doãn Chí Bình trả lại thanh đao, làm bộ dạng chính nhân quân tử
- Hoàn lại bảo đao cho cô nương. Tại hạ Doãn Chí Bình môn hạ hái Toàn Chân. Võ công của cô nương lợi hại, không biết quý danh của cô nương là gì
Hắc y thiếu nữ bây giờ mới nhìn rõ khuôn mặt của Doãn Chí Bình. Hắn khoảng 20 tuổi, dáng người cao cao, vô cùng tuấn tú, hơn nữa từ khuôn mặt hắn toát ra một sự nghiêm nghị. Nhận lại đao, nàng cảm thấy hắn có vẻ là người tốt, không giống loại tiểu nhân. Chả lẽ mình trách nhầm hắn rồi sao. Không, cho dù hắn không phải da^ʍ tặc nhưng hắn đã nhìn thấy cơ thể của ta. Không thể để hắn sống được.
Nghĩ đến việc cơ thể mình có thể đã bị hắn nhìn thấy hết, thiếu nữ tức giận, nhân lúc Doãn Chí Bình đang ở gần mình, nhân lúc hắn đang lơ là, lại vung đao chém từ dưới lên.
Doãn Chí Bình nghiêng mình né sang một bên, do cự ly gần nên cho dù hắn né được đao chém vào chỗ hiểm, nhưng vẫn bị chém sượt qua tay. Thiếu nữ thấy hắn né được, từ cổ tay bắn ra ám khí độc môn, thứ này được sư chỉ sử dụng khi gặp trường hợp nguy hiểm.
Doãn Chí Bình vừa né được một đao, chợt thấy mấy kim châm bay về phía mình. Không thể né được rồi, hắn bèn vung kiếm thành hình vòng tròn, hô
- Hơi thở của nước, Thức thứ mười một: Lặng.
Chiêu thức này phái Toàn Chân do Vương Trùng Dương sáng tạo ra, chuyên dùng để đối phó với các loại ám khí.Khi tung chiêu ra, ,mọi tác động khi tiến đến gần bản thân đều tan biến thành hư vô. Quả thật vậy, những chiếc kim châm như bị hút vào khoảng không, say đó tán ra hai phía. Cây kim vô tình cắm vào một thân cây, ngay lập tức cây đó thâm đen, sau đó khô héo.
Doãn Chí Bình thầm giật mình, không ngờ loại ám khí này lại lợi hại đến như vậy. Hắn cả giận, ả nha đầu ra tay thật độc, ta đã nương tay, ngươi còn dám hạ sát thủ. Thật là không biết điều, đã vậy đừng có trách ta. Hắn nắm chặt kiếm, dồn lực vào đôi bàn chân, tung người lên cao xoay vòng đâm về phía thiếu nữ. Đây chính là Thức thứ hai cải biên: Hoành Thủy Xa. Một lần nữa đánh bay cây đao của nàng ta, xoay tiếp một vòng ra đằng sau, dùng vỏ kiếm đánh mạnh vào mông làm thiếu nữ ngã xuống đám cỏ.
Chưa kịp đứng đậy thì Doãn Chí Bình đã tiến tới điểm huyệt nàng, không thể cử động. Doãn Chí Bình quát:
- Thật sự là ác độc, lại dám ra tay độc ác như vậy
- Ngươi gϊếŧ ta đi. Nếu không ta sẽ không tha cho ngươi
- Tại sao cô lại cố chấp như vậy.
- Ta đã từng phát thề, nếu có nam nhân nào nhìn thấy khuôn mặt ta thì ta sẽ gϊếŧ kẻ đó.
Làm gì có chuyện vô lý như vậy, Doãn Chí Bình thấy nàng đã đầy hận ý với mình. Xem ra lần này đắc tội khó có thể hóa giải được, nếu như đã vậy thì ta làm tới luôn. Nghĩ đến đây, hắn nở một nụ cười dâʍ đãиɠ, dần dần tiến lại gần rồi đưa tay lên gỡ khăn che mặt của nàng xuống. Dung nhan động lòng người lại hiện ra trước mắt hắn, tuy mang theo nét giận dữ nhưng trông vẫn rất xinh đẹtruyenc.comếu nữ thấy vậy hét to
- Ngươi tính làm gì, tên khốn kiếp.
- Nàng đã gọi ta là da^ʍ tặc, vậy thì ta sẽ da^ʍ nàng ngay tại đây.
- Ngươi dám,... ư ư ...
Chưa để nàng nói hết câu, Doãn Chí Bình đã hôn lên môi của nàng. Hắn hôn nhè nhẹ, rồi chuyển sang say sưa, ngấu nghiến, hắn bắt đầu tham lam đưa lưỡi vào miệng và nút lấy lưỡi nàng. Bờ môi của nàng chưa từng hôn ai, nay lại chịu đựng những chiếc hôn tham lam, ngấu nghiến như muốn ăn sống như vậy.
Một lúc sau, hắn tách môi nàng ra, nhìn thiếu nữ bên dưới đang thở dồn dập , mặt mũi đỏ bừng nằm dưới mình, hắn cười cười
- Mỹ nữ, nàng ngon quá, quả đúng là vưu vật nhân gian. Ta quả thật là có diễm phúc.