Trở về truyện

Dâm Vật không rõ nguồn gốc Phiên bản làm mới 3.0 - 【Vật Dâm Không Rõ Lai Lịch. Bản Làm Lại 3.0】Chương 42: Thêm Mới Cốt Truyện

Dâm Vật không rõ nguồn gốc Phiên bản làm mới 3.0

43 【Vật dâm không rõ lai lịch. Bản làm lại 3.0】Chương 42: Thêm mới cốt truyện

Sứ đồ cười lạnh: “Ha ha ha~ Các ngươi không biết cũng là bình thường. Mấy trăm năm trước, tộc Ma Cà Rồng ta lớn mạnh biết nhường nào, chiếm lĩnh hơn một nửa đại lục. Chính là những kẻ các ngươi gọi là Thiên Thần đã tàn sát chúng ta đến mức suýt chút nữa diệt vong. May mà trốn vào không gian dị thế giới mới nhặt lại được một mạng.”

Cổ họng Cách Cách khô khốc: “Chuyện này tôi có biết…… Vậy ông có biết làm sao để chiết xuất mạch nguồn cho bản thân sử dụng không?”

“Có chút độ khó. Nhân giới không thể trực tiếp hấp thu linh khí của thượng giới, trừ phi học được công pháp thượng giới—— [Thổ Nạp Bí Thuật], mới có thể hấp thu.”

“Thật sao?! Ông có không? Hửm hửm.....” Ánh mắt cô sáng rực, nhìn chằm chằm khiến Sứ đồ phải phát mao.

“Ờ.... Có thì có.....”

“Thật sao? Ha ha ha tốt quá rồi, đưa cho tôi đi~” Cô ngây thơ hồn nhiên, còn Sứ đồ thì lộ vẻ ghét bỏ.

“.......Pháp sư Cách Cách, ta đây không phải mở nhà từ thiện. Chuyện gì cũng phải công bằng.....” Cô mất kiên nhẫn cướp lời: “Giao dịch~ đúng không? Hừ——”

“Ái chà~ Tiểu mỹ nhân đã rõ quy trình của ta rồi đấy, không tệ không tệ, thật không hổ là vị khách hàng đầu tiên của ta hi hi hi.....”

Cách Cách bày ra tư thế yêu kiều, uốn eo đưa mông, giọng nói tê dại: “Sứ đồ~ Vậy ông muốn cái gì để giao dịch đây? Hửm.....”

Sứ đồ ôm lấy vòng eo thon gọn của cô, nghiêm mặt nói: “Ta.... Muốn con cương thi ngàn năm này. Đồng ý giao dịch không?”

Trong lòng Cách Cách cuồng hỷ như súng liên thanh khó mà kìm nén: Nếu không phải mạch nguồn và cương thi có khế ước ràng buộc không mang đi được, mình cũng chẳng thèm vác cả cái quan tài này về nhà! Bây giờ có người giúp mình giải quyết đống rác rưởi, lại còn cho bí thuật? Một mũi tên trúng hai đích!

Sứ đồ thấy cô do dự: “Sao thế, không nguyện ý?” Cô hoàn hồn, tỏ vẻ đau lòng cắt ái: “Được rồi, tôi đồng ý giao dịch~”—— trong lòng thì vui sướng đến mức như có vạn mã bôn đằng.

Cách Cách đem chuyện cương thi và mạch nguồn ràng buộc với nhau nói ra, ngón tay Sứ đồ khẽ gạt, khế ước liền đứt đoạn.

Nó biến ra quyển 《Thổ Nạp Bí Thuật》 đưa cho Cách Cách, dặn dò: “Ta phải dùng thân xác này để mượn xác hoàn hồn. Trong vòng bảy ngày, cấm làm phiền. Còn nữa..... Đừng có giở trò nhỏ với ta, bằng không ngươi sẽ hối hận. Biết chưa?”

Hai người tay cầm thư khế.

Cách Cách giật lấy quyển sách, nở nụ cười của kẻ chiến thắng: “Yên tâm đi! Quyển sách ông đưa có thể giúp tôi hấp thu mạch nguồn, trong bảy ngày tôi bảo toàn chu toàn cho ông, giúp ông hoàn dương~”

Tiếp đó Sứ đồ đi tới trước quan tài bằng đồng, lòng bàn tay vung lên, xiềng xích và bùa vàng hóa thành tro bụi.

Cách Cách kinh hãi hét lên: “Mấy thứ đó không được hủy! Cương thi sẽ sống lại đấy!!!”

Cương thi mở trừng đôi mắt xanh loét, bật dậy vồ cắn! Sứ đồ dùng một tay bóp cổ khống chế, móng vuốt sắc nhọn cào rách thân thể nó, nhưng nó chẳng hề bận tâm.

Sứ đồ há to miệng, linh hồn như sương đen tuôn ra, toàn bộ chui vào trong miệng cương thi. Bản thể của Sứ đồ dần dần trong suốt, hóa thành tro bay.

Cương thi có ý thức nhìn về phía Cách Cách.

Cô cẩn trọng gọi ra pháp trượng hoàng kim, chuẩn bị phong ấn.

“Đừng mà~ Là ta đây.” Nó cúi người chụp lấy nắp đồng, kéo vài cái thấy quá nặng liền hét lên: “Qua đây giúp một tay đậy lại đi, còn đứng đấy xem kịch à!” Cách Cách bất đắc dĩ gật đầu đáp lại, đi qua nhấc nắp quan tài từ từ đẩy vào khớp.

Cách Cách lộ vẻ vui mừng “Hù~ Đại công cáo thành, bây giờ chính là khoảnh khắc tỏa sáng của mình rồi.” Cách Cách khoanh chân ngồi ở trận nhãn, mở quyển 《Thổ Nạp Bí Thuật》 ra, mạch nguồn tử kim lơ lửng trước thân mình.

Cô nhắm mắt ngưng thần, vận chuyển theo sách: Mũi hít miệng thở, khí chìm đan điền; linh khí vào người, gột rửa kinh mạch; tinh vân tử kim hóa thành từng sợi linh lưu, chui vào thất khiếu.

Trong phòng thí nghiệm, kim quang đại thịnh, lốc xoáy linh khí xoay tròn, pháp bào của Cách Cách căng phồng, tóc đẹp tung bay, khí tức tăng vọt từng nấc.

Cô mở mắt, trong con ngươi có tử kim lưu chuyển, khóe miệng nhếch lên: “Linh khí thiên địa, hãy để ta dùng!”

Bình minh ở cảng Bồng Lai đáng lẽ phải mang theo sự trong lành của muối biển và mùi cá tanh, thế nhưng ngày hôm nay, ánh trời còn chưa rách hẳn, hồi chuông cảnh báo đã xé toạc màn sương, âm thanh lăn đi rất xa trong không khí ẩm ướt, như dao cùn cắt thịt. Cầm Nguyệt biến mất tròn một ngày, phòng hộ kết giới như bị xé ra một vết rách đẫm máu, trong nháy mắt tràn vào mấy con yêu thú cấp bốn, còn có thứ khủng khiếp hơn—— một đàn đằng yêu dâm ma cấp năm và khuyển dâm hai đầu cấp sáu, chuyên chọn phụ nữ để ra tay, thành phố ngay lập tức rơi vào cảnh tàn sát dâm loạn như địa ngục.

Sắt thép từ móng guốc của tê ngưu sừng khổng lồ giẫm nát phiến đá xanh, đá vụn bắn tung tóe như đạn pháo, đập vào các sạp gỗ của tiểu thương khiến chúng sụp đổ “rầm rầm”, tôm cá, hương liệu, tươi huyết hòa thành dòng sông đỏ thẫm, nương theo rãnh phố chảy xuống cống ngầm.

Kền kền hai đầu lượn lờ trên không, gió tanh từ đôi cánh quạt lên cuốn theo lông vũ và những giọt máu, mỏ nhọn chuyên khoét vào mắt, một phụ nữ ôm con vừa ngẩng đầu lên, kền kền lao xuống, đứa trẻ thét thảm bị quắp đi, người phụ nữ nhào tới chỉ chộp được một nửa cánh tay đứt lìa.

Thê thảm hơn là đằng yêu dâm ma, thực lực cấp năm, dây leo to như cánh tay trẻ con, bề mặt mọc đầy gai ngược và giác hút, chuyên quấn lấy phụ nữ. Trên đường phố, một thiếu phụ hơn hai mươi tuổi vừa chạy ra khỏi sạp cá, váy bị gió biển thổi tung, lộ ra cặp đùi trắng muốt, đằng yêu dâm ma “vút” một tiếng phóng ra, dây leo quấn chặt lấy eo cô, gai ngược đâm vào da thịt “phập” một tiếng phun máu, thiếu phụ thét chói tai: “Cứu mạng—— á!!!”

Dây leo xé toạc váy áo của cô, lộ ra bầu ngực căng đầy và bờ mông cong, phần đầu sợi dây leo thô đại nứt ra như nụ hoa, thò ra một cơ quan dạng gậy thịt thô dài mười tám xăng-ti-mét, chọc thẳng vào âm đạo của cô, điên cuồng dập nã, tiếng bạch bạch vang rền trời, thiếu phụ trợn trắng mắt, nước dãi chảy ròng ròng: “Đừng… To quá…… Sắp rách rồi…… Á á á!!!” Dây leo bắn sâu vào trong, tinh dịch như lũ lụt rót đầy tử cung, bụng dưới của thiếu phụ gồ lên như sản phụ, khi dây leo rút ra còn mang theo chất dịch trắng đục và những sợi máu, cô bản thân co quắp trên mặt đất, dây leo lại đâm vào hậu môn của cô, tiếp tục luân hiếp.

Một ngôi nhà dân bên cạnh, tấm cửa gỗ bị khuyển dâm hai đầu cấp sáu húc nát, súc sinh này hai đầu chó bốn con mắt, dưới háng là hai cây dương vật chó sói thô dài ba mươi xăng-ti-mét, cứng như thanh sắt, trong nhà đang trốn ba cô gái—— một thiếu nữ mười tám tuổi, hai thiếu phụ ngoài ba mươi. Thiếu nữ sợ hãi chui vào gầm giường, hai thiếu phụ ôm nhau run rẩy.

Khuyển dâm lao vào, một cái đầu ngậm lấy tóc một thiếu phụ lôi tuột xuống đất, dương vật khổng lồ đâm vào miệng cô, thọc sâu từ họng vào tận dạ dày, thiếu phụ “ư ư ưm ưm..... Ọe ọe khục khục..... Ưm ừm ừm.......” rên nghẹn, cổ họng phồng lên, cây dương vật khổng lồ còn lại thúc vào âm đạo của cô, hai lỗ cùng cắm, hai mắt thiếu phụ trợn ngược, huyết lệ tuôn trào: “Ực… Ực ừm ừm… Chết mất… Á á… Á á!!!” Khuyển dâm dập nã như máy đóng cọc, tinh dịch phun cuồng nhiệt, rót đầy khoang miệng và tử cung, bụng dưới thiếu phụ chướng to như quả bóng, khi khuyển dâm rút ra cô liền nôn ra chất trắng đục, liệt thành một món đồ chơi tình dục bằng thịt.

Trong một căn lầu Tây, một vị thiếu phụ muốn chạy, bị khuyển dâm vồ ngã, bốn chi chạm đất theo kiểu tư thế loài chó, dương vật khổng lồ đâm vào hậu đình, ruột gan đều bị đâm thủng, thiếu phụ thét thảm: “Rách hậu môn rồi… Cứu mạng á á… Tha mạng…… Ực ự á á á!!!” Khuyển dâm sau khi bắn tinh, túi tinh co bóp, đẻ trứng vào trong đường ruột của cô, mười mấy quả trứng to bằng nắm tay nhét đầy trực tràng, thiếu phụ đau đớn lăn lộn khắp nơi, bụng dưới gồ lên như mang thai mười tháng.

Thiếu nữ dưới gầm giường bị lôi ra, hai cây dương vật khổng lồ của khuyển dâm một trước một sau, màng trinh của thiếu nữ rách toạc, máu tươi phun trào: “Mẹ ơi…… Cứu con…… Đau quá…… Chết mất…… Á á á á!!!” Khuyển dâm luân phiên bắn vào trong, âm đạo và hậu môn của thiếu nữ bị nong rộng bằng nắm tay, tinh dịch lẫn máu chảy thành sông, thiếu nữ thần trí mơ hồ, hang nhỏ vẫn đang bị xâm hại trong những cơn co giật.

Thảm kịch trên đường phố chưa dừng lại, đằng yêu dâm ma quấn chặt một thai phụ, dây leo đâm vào âm đạo cô, thúc mở tử cung, thai phụ thét chói tai: “Con tôi…… Xin ngươi đừng… Ực dạ á á… Á á!!!” Dây leo bắn sâu vào trong, tinh dịch rót đầy tử cung, thai nhi bị gột rửa, thai phụ đau đến ngất lịm, khi dây leo rút ra mang theo cả nhau thai và máu thịt.

Ở một bên khác, khuyển dâm hai đầu vồ ngã một bé gái ba mươi tuổi, dương vật khổng lồ đâm vào hang nhỏ non nớt, tiếng thét thảm của bé gái xé lòng nát ruột: “Rách rồi hu hu hu…… Chết mất…… Mẹ ơi cứu con… Dạ á á á… Á á á!!!” Khuyển dâm đẻ trứng, bụng dưới bé gái gồ lên như quả bóng, trứng luân động trong cơ thể, cô bé đau đớn lăn lộn khắp nơi, lúc nào cũng có nguy cơ nứt bụng.

Mười lăm người dân bách tính tắt thở tại chỗ, thi thể nằm la liệt khắp ngang cùng ngõ hẻm, có người đầu bị giẫm bẹp, có người lồng ngực bị khoét rỗng, có người bị dây leo siết đến mức tròng mắt lồi ra, có những người phụ nữ hạ bộ bị nong rách, tinh dịch và máu mủ hòa lẫn tuôn chảy.

Trong số các chiến sĩ ở lại canh giữ, ba binh lính luồng khí xanh còn chưa kịp kêu thảm đã bị sừng tê ngưu hất tung, ruột treo trên mái hiên nhỏ máu. Những binh lính thông thường còn lại cầm mâu sắt hoen gỉ, tấm khiên khí xanh run bần bật như sàng gạo, miễn cưỡng chống đỡ được một đợt tấn công, giết? Căn bản nghĩ cũng đừng nghĩ, bởi vì tinh nhuệ trong thành đều đã ra ngoài tìm dược liệu rồi, chỉ còn lại đám tân binh đứng ra thủ hộ, tiếng tù và của lính canh trên thành trì đều mang theo tiếng khóc, trong gió toàn là mùi sắt gỉ, máu tanh, phân tiểu và tinh dịch.

Vạn Hoàng vội vàng biến trở lại hình dáng Cầm Nguyệt nữ tính, mái tóc dài xanh nhạt tung bay phần phật trong gió, cô siết chặt hai nắm đấm, mặt nắm đấm ánh lên ánh kim loại, dẫn theo những binh lính thông thường còn lại đi thảo phạt yêu thú cấp bốn và dâm ma trước, trước mặt cô đám súc sinh này chẳng khác nào lũ dâng đầu cầu vinh, chỉ dựa vào đôi nắm đấm mạnh mẽ, phong nắm đấm như sấm sét nổ tung, lớp da sắt của tê ngưu sừng khổng lồ bị một quyền đấm nát, thú huyết phun trào như cột nước, tê ngưu cuồng hống lao tới, Cầm Nguyệt mũi chân điểm một cái, lăng không tung ba cú đá liên hoàn, quyền cước xé rách không khí, đầu tê ngưu “rắc” một tiếng nổ tung, não văng tung tóe khắp đất.

Khuyển dâm hai đầu vồ tới, đôi nắm đấm của cô xoay một vòng, áp lực nắm đấm hóa thành nhát chém bán nguyệt, hai đầu khuyển dâm cùng bay ra, dương vật khổng lồ rơi xuống đất vẫn còn co giật phun tinh, mưa máu xối xả khắp nửa con phố.

Đằng yêu dâm ma quấn lên, quyền tiêm của cô hếch một cái, quyền kình như sấm sét lao thẳng vào lõi dây leo, dây leo “tạch tạch” nổ tung, các khúc đứt văng tứ tung, cơ quan dạng gậy thịt bị oanh tạc thành đống thịt vụn, tinh dịch bắn ra như suối phun, chưa đầy nửa ngày trời, toàn bộ yêu thú trong thành đều bị tiêu diệt, thi thể chất thành núi nhỏ, máu hòa cùng tinh dịch nương theo rãnh phố chảy xuống biển, nhuộm mặt biển thành một vùng trắng đục tanh hôi.

Các binh lính nhìn đến ngây người, bách tính lại càng như điên cuồng hô vang tên của Cầm Nguyệt, một sự đãi ngộ như bậc anh hùng, đám trẻ nhỏ giống như nhìn thấy vị cứu tinh như thần linh, những người già yếu bệnh tật quỳ lạy dập đầu, trán dập chảy máu cũng chẳng thấy đau.

Cầm Nguyệt đứng trên thành trì, gió thổi tóc dài bay loạn, mùi muối biển hòa lẫn mùi tinh dịch máu tanh xộc vào mũi, trong lòng cô cảm thấy lâng lâng khó tả, cảm giác làm anh hùng quả thực quá kích thích, sướng đến mức cô muốn có thêm vài lần nữa, thế nhưng cũng chính cái cảm giác được gọi là anh hùng này đã hại khổ cô, bởi vì tiếp theo đó phiền phức sẽ nguồn nguồn không dứt.

Hội trưởng thương hội mặc trường bào tơ lụa, dẫn theo một nhóm thương gia, lão già ngành cá còng lưng gùi giỏ cá, đầu mục công đoàn bến tàu vác móc sắt, dẫn theo hơn trăm người chặn trước cửa phủ chưởng quản, đen kịt một màu quỳ rạp dưới đất, hội trưởng thương hội đi đầu dập đầu: “Chưởng quản đại nhân, yêu thú ngày một hung hãn, nếu không tra rõ tận gốc kết giới, Bồng Lai sớm muộn gì cũng xong đời!”

Lão già ngành cá nước mắt đầm đìa: “Cháu trai tôi ngày hôm qua bị kền kền quắp đi rồi…… Vợ tôi bị đằng yêu luân hiếp đến chết……”

Đầu mục công đoàn bến tàu giọng khàn đặc: “Gia đình già trẻ của các anh em đều trông cậy vào ngài! Rất nhiều thiếu phụ bị khuyển dâm đẻ trứng, trẻ con cũng bị ăn thịt rồi hu hu hu……”

Tiếng khóc, tiếng hét, tiếng dập đầu hòa thành một mảnh, Cầm Nguyệt đứng trên bậc thềm phủ môn, áo choàng bị gió thổi tung bay phần phật, cô nhìn đám người quỳ rạp dưới đất, dân ý như sóng biển ép tới, vốn dĩ muốn điệu thấp hấp thu chất dinh dưỡng, bây giờ lại thở không ra hơi, cuối cùng vẫn gật đầu: “Được, ta đi tra. Nhưng trật tự trong thành không được loạn, lính canh tăng gấp đôi, cứu chữa thương viên trước, thương hội bỏ tiền, ngành cá xuất lương, bến tàu xuất người.”

Toàn trường bùng nổ tiếng hoan hô vang dội như sơn hô hải hải, thủ lĩnh đảo Lăng Chu nhận được tin tức, cuống cuồng như chong chóng, trong tay thực sự không có người để phái đi, chỉ có thể sốt ruột khan: “Tự cầu phúc cho mình vậy……”

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.