Trở về truyện

Cướp Nữ Chính: Thuần Hóa Kiều Hân Nhiên - 009 (Chương Lớn Vạn Chữ)

Cướp Nữ Chính: Thuần Hóa Kiều Hân Nhiên

9 009 (Chương lớn vạn chữ)

Trần Triệu Ngôn ghé thăm quán trà sữa ngày một thường xuyên hơn.

Cứ cách một hai ngày gã lại tới quán, rồi tìm lý do ở lại, gã sẽ lơ đãng trò chuyện vài câu chuyện vặt vãnh trong quán với Diệp Thu, rồi ám chỉ với Kiều Hân Nhiên: "Chị Hân Nhiên, hàng tồn kho còn đủ không? Hay là hai đứa mình vào kiểm tra lại xem?"

Nàng cũng không có ý kháng cự, hai người liền cùng nhau biến mất sau cánh cửa, để lại Diệp Thu đứng một mình sau quầy thu ngân.

Tay của Trần Triệu Ngôn tự nhiên đặt trên eo nàng, khoảng cách gần đến mức khiến người ta không thể ngó lơ, ngón tay gã như có như không mơn trớn bên hông nàng, giống như đang tuyên bố quyền sở hữu. Diệp Thu quay đầu giả vờ sắp xếp lại những chiếc cốc trên bàn, thế nhưng khung cảnh đó lại giống như thanh sắt nung đỏ thiêu đốt vào tâm trí hắn, không thể xua tan.

Khi hai người trở ra, ánh mắt Diệp Thu dời về phía Kiều Hân Nhiên. Đôi gò má nàng ửng hồng một cách không tự nhiên, ánh mắt cúi thấp, như đang che giấu cảm xúc gì đó. Trần Triệu Ngôn đứng bên cạnh nàng, vẫn là dáng vẻ ung dung tự tại như cũ, nhưng lại cố tình đứng sát rạt, vị trí bàn tay khuất sau thân người nàng, khiến người ta không nhìn rõ đang đặt ở đâu.

Lòng Diệp Thu dâng lên một nỗi khó chịu tột cùng, nhưng hắn không nói gì, ép bản thân tiếp tục chào đón khách hàng, thầm thì lẩm bẩm: "Hân Nhiên đã nhẫn nhịn rồi, mình cũng phải nhịn thôi."

Nhưng sự tiếp cận như vậy ngày càng trở nên không kiêng nể gì ai.

Có đôi khi, Kiều Hân Nhiên đang rửa cốc sau quầy thu ngân. Trần Triệu Ngôn sẽ tiến lại gần nàng, giọng điệu mập mờ: "Chị Hân Nhiên, có cần em giúp không?" Lời còn chưa dứt, gã đã áp sát vào sau lưng nàng, đôi tay ôm lấy nàng từ phía sau, ngón tay phủ lên mu bàn tay ướt đẫm của nàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn trên da thịt nàng.

Thân hình Kiều Hân Nhiên cứng đờ, nhưng lại không giãy giụa, Diệp Thu đứng một bên, trơ mắt nhìn cảnh tượng này, tim hắn đập loạn nhịp, muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy dáng vẻ im lặng không nói một lời của Kiều Hân Nhiên, hắn quay người đi, giả vờ bận rộn.

Lúc đóng cửa quán, Trần Triệu Ngôn ở lại giúp dọn dẹp, gã cùng Kiều Hân Nhiên khiêng bàn ghế, chỉ cần hứng chí lên, gã sẽ nghiêng đầu dặn dò nàng, Kiều Hân Nhiên liền tìm cớ nói với Diệp Thu: "Em ra phía sau lấy cái chổi."

Trần Triệu Ngôn cũng gật đầu, bước chân nhẹ nhàng đi theo sau, đóng cửa lại.

Sau cánh cửa truyền đến những âm thanh thở dốc rất khẽ, bỗng nhiên, một tiếng "chụt" cực kỳ khẽ nhưng vô cùng rõ ràng vang lên, giống như hai cánh môi ướt át vừa mới tách rời. Diệp Thu đứng ngoài cửa, các ngón tay co quắp lại một cách vô thức, đầu ngón tay áp vào bức tường lạnh ngắt.

Tiếp theo đó, là một chuỗi những âm thanh mềm mại và dính dấp, tiếng mút mát ướt át đan xen với những tiếng thở dốc yếu ớt, lúc thì tinh tế dịu dàng, lúc lại khẽ dùng lực.

"Chụt——" lại một tiếng tách rời giòn giã, như giọt nước rơi vào không gian tĩnh mịch, khiến tim hắn co thắt lại một cách vô thức, nhưng không cách nào rời bước, dường như bị những âm thanh vi diệu mà chân thực này đóng đinh tại chỗ.

Thời gian trở nên vô cùng chậm chạp, Diệp Thu không biết mình đã đứng bao lâu, cũng không biết có nên tiếp tục đứng lại hay không. Thế giới bên trong cánh cửa chỉ cách hắn một lớp ván gỗ, nhưng cánh cửa đó, lại giống như một ranh giới không thể vượt qua.

Hắn nghe thấy bên trong truyền đến tiếng nói chuyện trầm thấp, tiếng cười của Trần Triệu Ngôn đứt quãng, giống như con dao cào xé trái tim hắn, đau đớn và tuyệt vọng đan xen, hắn gần như muốn xông vào đập nát tất cả mọi thứ.

Hắn tự hỏi lòng mình: "Sao mình lại để cô ấy đi đến bước này? Là do mình quá ngây thơ, hay là quá bất tài vô dụng?" Nhưng câu trả lời giống như sương mù, có thế nào cũng không bắt lấy được.

Cảnh tượng như vậy bắt đầu diễn ra thường xuyên, hết lần này đến lần khác tái hiện trước mắt Diệp Thu, giống như một trận bão tố không tiếng động, lặng lẽ gặm nhấm lý trí của Diệp Thu, đâm vào vết thương sâu hoắm nơi đáy lòng hắn ngày một sâu hơn. Mỗi lần Trần Triệu Ngôn đến, luôn có thể tìm được lý do để ở riêng với Kiều Hân Nhiên, hoặc là đi vào gian bếp sau, hoặc là cùng nhau rời đi, căn bản không bận tâm đến việc hắn có mặt ở đó hay không.

Trần Triệu Ngôn dường như đã phát hiện ra điều gì đó.

Nhiều lần bước vào quán trà sữa, gã đã tự nhiên như thể về nhà mình. Diệp Thu bày ra bộ dạng chăm chú lau chùi quầy thu ngân, giống như làm vậy là có thể che giấu được tâm sự, hắn gượng gạo nặn ra một nụ cười, nhỏ giọng nói: "Triệu Ngôn, cậu đến rồi à."

"Anh Diệp Thu, quán làm ăn khá quá nhỉ, xem ra tiền của tôi không tiêu uổng rồi." Ánh mắt gã tùy ý quét qua trong quán, cuối cùng dừng lại trên người Diệp Thu một lát, đáy mắt lóe lên một tia sáng đầy sâu xa.

Tim Diệp Thu lại khẽ thắt lại, bởi vì nụ cười của Trần Triệu Ngôn sâu hơn hẳn so với trước kia, giống như đã đoán thấu tâm tư của hắn.

Trần Triệu Ngôn không nói gì nhiều, chỉ quay đầu nhìn về phía Kiều Hân Nhiên, giọng điệu tự nhiên: "Chị Hân Nhiên, đồ đạc phía sau cần dọn dẹp rồi, hai đứa mình cùng làm nhé?"

Kiều Hân Nhiên vẫn giữ im lặng, ngoan ngoãn đi theo gã vào phòng kho.

Lần này, Trần Triệu Ngôn không đóng chặt cửa như mọi khi, chỉ tùy tay đẩy một cái, để cánh cửa khép hờ, để lại một khe hở nhỏ, bên tai Diệp Thu bắt gặp rõ mồn một tiếng trò chuyện truyền ra từ bên trong.

Giọng điệu của Trần Triệu Ngôn lả lơi và phóng túng: "Thư ký Kiều, vén váy lên, cho tôi xem nào." Kiều Hân Nhiên nhỏ giọng đáp: "Vâng, ông chủ." Theo lời vừa dứt, tiếng ma sát nhẹ của vải vóc vang lên. Trần Triệu Ngôn dường như cảm thấy hài lòng đối với một Kiều Hân Nhiên ngày càng nghe lời, tặc lưỡi một cái, mang theo vẻ tán thưởng: "Ừm... quả nhiên không tệ."

Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng ma sát nhỏ nhoi giữa da thịt và đầu ngón tay truyền đến, kéo theo hơi thở của Kiều Hân Nhiên khẽ nghẹn lại, giống như bị giật mình, hoặc giả là theo bản năng co rút người lại một chút, một tiếng run rẩy ngắn ngủi: "Ừm..."

Tiếng ma sát không hề dừng lại, tiếng thở dốc của Kiều Hân Nhiên thăng trầm nhấp nhô, tựa như muốn khắc chế phản ứng bản năng nào đó, nhưng vẫn không thể hoàn toàn che giấu được. Nàng nhẹ cắn môi dưới, dốc sức kìm nén âm thanh, chỉ có những tiếng "Ừm..." mơ hồ, mỏng manh như sợi tơ thoát ra từ cổ họng, cố ý nhẫn nhịn không để người ngoài nghe thấy.

Diệp Thu biết Trần Triệu Ngôn đây là cố ý thử thách, thậm chí là khiêu khích, để hắn nghe thấy tất cả những điều này, Trần Triệu Ngôn đã phát hiện ra sự cam chịu không làm gì của Diệp Thu.

Càng quá đáng hơn, Trần Triệu Ngôn bắt đầu công nhiên chen ngang khi Kiều Hân Nhiên đang nghe điện thoại, không hề che giấu mà tuyên bố sự hiện diện của mình.

Hôm đó, Diệp Thu gọi điện thoại cho Kiều Hân Nhiên, muốn hỏi nàng trưa nay có muốn cùng ăn cơm không. Nàng còn chưa kịp phản hồi, trong đầu dây bên kia đột nhiên truyền đến giọng nói của Trần Triệu Ngôn, giọng điệu mang theo mệnh lệnh không thể nghi ngờ: "Chị Hân Nhiên, em đã đặt nhà hàng rồi, em đợi chị."

Kiều Hân Nhiên do dự một lát, ngập ngừng trả lời Diệp Thu: "Diệp Thu, xin lỗi nhé, em... buổi trưa có chút việc, hẹn ngày khác vậy." Diệp Thu nghe xong, lòng như rơi vào hầm băng, gượng gạo nói: "Được, vậy em cứ bận đi."

Cúp điện thoại, hắn nhìn chằm chằm vào màn hình, trong đầu một mảnh hỗn loạn, nhịp tim loạn đến mức không thở nổi.

Khoảnh khắc đó, hắn đã hiểu ra, Trần Triệu Ngôn không còn che giấu nữa, thậm chí còn hưởng thụ sự khiêu khích trắng trợn này. Gã không đóng cửa, không né tránh, mỗi một động tác đều đang tuyên bố quyền kiểm soát của gã với Diệp Thu.

Một ngày nọ sau khi đóng cửa quán, Trần Triệu Ngôn lại xuất hiện trong quán. Gã cười nói: "Anh Diệp Thu, việc làm ăn của quán đã ổn định rồi, ba người chúng ta cũng nên chúc mừng một chút."

Gã còn tiếp tục bổ sung thêm: "Dạo này thấy lượng khách của hai người khá tốt, tôi cho hai người vay thêm một khoản tiền nữa thế nào? Làm ăn tốt thì phải thừa thắng xông lên, mở rộng quy mô một chút, kiếm tiền lớn."

Giọng điệu của gã lả lơi, đáy mắt lóe lên một tia sáng dò xét, ngón tay gõ nhẹ lên quầy thu ngân, giống như đang gõ tính toán một bàn tính nào đó. Ngừng một chút, gã nói tiếp: "Tối nay qua nhà tôi uống vài ly, sẵn tiện bàn bạc chi tiết, thế nào?"

Kiều Hân Nhiên đang dọn dẹp, nghe thấy lời này, tay khẽ khựng lại, đáy mắt tràn ngập vẻ hoảng loạn.

Tim Diệp Thu nảy lên một cái, hắn nhanh chóng đè nén cảm xúc, cũng không dám từ chối: "Được chứ, Triệu Ngôn, vậy thì qua nhà cậu ngồi một chút."

Khóa cửa quán, bước lên xe của Trần Triệu Ngôn. Diệp Thu ngồi ở ghế sau, nhìn Kiều Hân Nhiên ngồi ở ghế phụ, tay của Trần Triệu Ngôn thỉnh thoảng lại đặt trên đùi nàng vuốt ve vài cái, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, không muốn tiếp tục nhìn nữa.

Đến nhà Trần Triệu Ngôn, ánh đèn trong phòng khách dịu nhẹ, bên cạnh sofa bày một bàn đầy chai rượu và đồ nhắm. Trần Triệu Ngôn chào hỏi bọn họ ngồi xuống, cười nói: "Anh Diệp Thu, chị Hân Nhiên, ngồi đi, đừng khách sáo." Gã cầm lấy chai rượu trên bàn, thành thục rót ba ly, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh trong ly, phản chiếu ánh đèn lóe lên thứ ánh sáng đầy mê hoặc.

Sau khi ngồi xuống, Trần Triệu Ngôn bưng ly rượu lên lắc lắc, một lần nữa nhắc lại chủ đề ban ngày: "Anh Diệp Thu, tôi đã suy nghĩ nghiêm túc rồi, đà làm ăn này của quán rất tốt, hai người lúc này mở rộng quy mô, tuyệt đối chỉ có lời chứ không lỗ. Thế nào?" Giọng điệu của gã thoải mái, giống như đang tán gẫu một chuyện nhỏ nhặt.

Diệp Thu nhìn ly rượu, ngón tay vô thức mơn trớn vành ly, lòng dấy lên một hồi kháng cự: "Lại vay tiền? Chúng ta mới vừa ổn định lại, làm sao chịu nổi việc lại nợ nần gã?" Hắn đang định mở miệng từ chối, ngước mắt lên lại va phải ánh mắt như cười như không của Trần Triệu Ngôn, lời đến bên miệng liền nghẹn lại.

Trần Triệu Ngôn liếc nhìn Kiều Hân Nhiên một cái, khẽ gật đầu, giống như đang ra hiệu điều gì. Hàng mi rủ xuống của Kiều Hân Nhiên run lên, cuối cùng khó khăn mở lời: "Diệp Thu, Triệu Ngôn nói đúng đấy, quán bây giờ khách đông, tăng thêm chút thiết bị này nọ, có thể kiếm được nhiều hơn..." Giọng nàng nhỏ yếu, ngữ khí cũng không mấy kiên định.

Diệp Thu quay đầu nhìn nàng, ánh mắt nàng né tránh, ngón tay bấu chặt lấy vạt áo, các khớp ngón tay trắng bệch. Lòng hắn chùng xuống, thầm nghĩ: "Sao cô ấy lại đồng ý chứ? Cô ấy rõ ràng..." Nhưng cổ họng hắn nghẹn đắng, nuốt ngược những lời phản bác vào trong.

Trần Triệu Ngôn tựa lưng vào sofa, cười một tiếng, ngón tay gõ gõ vào ly: "Chị Hân Nhiên quả nhiên là có đầu óc kinh doanh, anh Diệp Thu cũng đừng do dự nữa, đây là một cơ hội lớn đấy." Ánh mắt gã đảo qua đảo lại giữa hai người.

Diệp Thu nghiến chặt răng, trong đầu rối thành một nùi, hắn không muốn nợ Trần Triệu Ngôn nhiều tiền hơn nữa, nhưng tình cảnh của Kiều Hân Nhiên khiến hắn không thể từ chối. Hắn gượng gật đầu, thấp giọng đáp: "Vậy... được rồi, chúng ta thử lại xem sao." Trong giọng nói lộ ra một tia bất lực.

Trần Triệu Ngôn nghe thấy lời này, nụ cười nơi khóe miệng càng sâu hơn, gã nâng ly rượu lên, giọng nói vang dội: "Nào, vì sự hợp tác của chúng ta, cạn ly!" Tiếng va chạm giòn giã của những chiếc ly vang lên, Kiều Hân Nhiên chậm rãi nâng ly, tay hơi run rẩy, Diệp Thu nhìn chất lỏng sóng sánh trong ly, rất giống với cảm xúc đang lung lay sắp sụp đổ lúc này.

Hắn gượng nhấp một ngụm, vị rượu đắng chát, theo cuống họng thiêu đốt vào tận đáy lòng. Trần Triệu Ngôn nheo mắt, cười đầy đắc ý, ánh đèn phản chiếu trên mặt gã, phủ lên buổi "chúc mừng" này một tầng bóng tối.

Rượu qua ba tuần, lời nói của Trần Triệu Ngôn nhiều lên. Gã tựa vào sofa, cánh tay có vẻ như đặt trên lưng ghế, nhưng thực tế lại chậm rãi trượt về phía vai Kiều Hân Nhiên, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mơn trớn, Diệp Thu nhìn thấy, nhưng vẫn không hề lộ ra sắc mặt gì, lại dốc thêm một ngụm rượu, giả vờ say khướt.

Trần Triệu Ngôn nheo mắt nhìn hắn một cái, nụ cười càng sâu: "Anh Diệp Thu tửu lượng khá đấy chứ, thêm chút nữa nào." Gã lại rót đầy một ly, Diệp Thu đón lấy, hào sảng uống cạn, rồi người mềm nhũn ra, tựa vào sofa, nheo mắt, thở dốc nói: "Không được rồi, hơi... chóng mặt."

Hắn nhắm hờ mắt, để lại một khe hở, lén lút quan sát hai người. Trần Triệu Ngôn thấy bộ dạng này của hắn, thấp giọng cười một tiếng, quay đầu nói với Kiều Hân Nhiên: "Chị Hân Nhiên, anh Diệp Thu thế này đã say rồi, cũng cùi bắp quá đi?"

Kiều Hân Nhiên cúi đầu không nói lời nào, tay của Trần Triệu Ngôn trượt xuống bên hông nàng, thấp giọng nói: "Đi lấy cái khăn lau, lau mặt cho tôi đi, thư ký Kiều." Tiếng "thư ký Kiều" này nói nhỏ, nhưng Diệp Thu nghe rất rõ ràng.

Hắn giả vờ say sâu hơn, đầu ngoẹo sang một bên, nhưng từ khe mắt vẫn nhìn chằm chằm vào động tác của Trần Triệu Ngôn. Trần Triệu Ngôn tựa lưng vào sofa, khóe miệng treo một nụ cười đắc ý, như đang tận hưởng tất cả những điều này.

Kiều Hân Nhiên lấy một chiếc khăn ướt trở lại, Trần Triệu Ngôn không đưa tay ra đón lấy, chỉ hơi ngửa đầu, ra hiệu cho nàng động thủ.

Nàng đi đến trước mặt Trần Triệu Ngôn, hơi khom người xuống, chuẩn bị tiến hành lau chùi.

"Thư ký Kiều, thấp xuống chút nữa" Trần Triệu Ngôn ra lệnh như vậy, Kiều Hân Nhiên sửng sốt một chút, nhỏ giọng đáp: "Vâng.", nàng quỳ thấp xuống hơn, cả khuôn ngực đều áp sát lên người gã.

Cẩn thận nâng cằm Trần Triệu Ngôn lên, động tác của nàng nhẹ nhàng, trước tiên dùng khăn ấn nhẹ, thủ pháp ôn hòa di chuyển chiếc khăn, dọc theo gò má nhẹ nhàng lướt qua, lau đi làn da hơi phát nóng do cồn.

Sự phục tùng của Kiều Hân Nhiên khiến lòng Diệp Thu dâng lên một hồi đau đớn như dao cắt. Hắn giả vờ say gục, đầu nặng nề tựa vào lưng ghế, phát ra tiếng lầm bầm mơ hồ: "Uống nhiều quá... ngủ một lát..."

Trần Triệu Ngôn nghe thấy, thấp giọng cười một tiếng, nói với Kiều Hân Nhiên: "Anh Diệp Thu ngủ rồi, chúng ta tiếp tục thôi." Tay gã đặt lên eo nàng, thuận theo đường cong trượt xuống dưới, phóng túng nắn bóp bờ mông căng tròn của nàng, thấp giọng nói: "Vào phòng đi, tôi muốn chị ở bên tôi."

Giọng điệu của gã mang theo một tia hưng phấn, đáy mắt lóe lên dục vọng trần trụi. Gã đứng bật dậy, nắm lấy cổ tay Kiều Hân Nhiên, dùng lực kéo một cái, nàng loạng choạng bị kéo đứng dậy, đi theo gã hướng về phía phòng ngủ.

Diệp Thu nhắm hờ mắt, từ khe mắt nhìn cảnh tượng này, nỗi đau trong lòng thiêu đốt thành một ngọn lửa, sự tự trách giống như con rắn độc gặm nhấm hắn: "Tại sao mình chỉ có thể giả vờ say? Tại sao ngay cả một câu cũng không dám nói?" Tiếp đó lại thuyết phục bản thân: "Mình phải nhịn, tìm đúng thời cơ, mới có thể lật ngược thế cờ."

Cửa phòng ngủ không đóng chặt, để lại một khe hở nhỏ, ánh đèn yếu ớt từ bên trong lọt ra, giống như đang dụ dỗ con thiêu thân lao vào lửa vậy. Diệp Thu lặng lẽ đứng dậy, bước chân nhẹ như mèo, nín thở, tai áp sát vào khe cửa, nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Trong phòng, Trần Triệu Ngôn đứng bên giường, quay người nói với Kiều Hân Nhiên: "Cởi ra đi, tối nay chúng ta tận hưởng cho tốt." Giọng nói của gã trầm thấp, mang theo sự đe dọa không thể nghi ngờ.

Vành mắt Kiều Hân Nhiên ửng hồng, nhỏ giọng nói: "Triệu Ngôn... đừng như vậy, Diệp Thu còn ở bên ngoài." Trần Triệu Ngôn cười lạnh một tiếng, ngón tay bóp lấy cằm nàng, ép nàng ngước đầu lên: "Diệp Thu? Hắn say khướt như một con lợn chết rồi. Hơn nữa, sự sống chết của quán trà sữa các người đều nằm trong tay tôi, chị dám không nghe lời sao? Nhanh lên!"

Kiều Hân Nhiên tuy rằng trong lòng trăm ngàn lần không muốn, nhưng nàng biết phản kháng vô ích, nàng run rẩy đưa tay ra, từng viên từng viên cởi bỏ cúc áo, lớp vải mỏng manh mở rộng, lộ ra bờ vai trắng ngần và khuôn ngực đầy đặn được bao bọc trong áo lót. Ánh mắt Trần Triệu Ngôn du ngoạn trên người nàng, hài lòng gật đầu: "Tiếp tục."

Cởi bỏ áo ngoài, viền ren của áo lót dưới ánh đèn như cánh hoa nhẹ nhàng xòe ra, thấu ra một tia hào quang mờ ảo. Tiếp theo cởi bỏ váy ngắn, lộ ra đôi chân thon dài, trên lớp vải mỏng manh phác họa ra những hoa văn trang nhã, màu đen và sợi kim tuyến đan xen, thêm vào một chút quyến rũ mập mờ.

Trần Triệu Ngôn hừ nhẹ một tiếng, đưa tay cởi bỏ áo sơ mi của mình, lộ ra vòm ngực săn chắc.

Trần Triệu Ngôn một tay đẩy Kiều Hân Nhiên ngã nhào trên giường, nàng thảng thốt kêu lên một tiếng, ngửa mặt nằm xuống, đôi tay theo bản năng che chắn trước ngực. Trần Triệu Ngôn cúi người áp lên, đầu gối tách đôi chân nàng ra.

"Đến nước này rồi, còn giả vờụt rè cái gì nữa? Trên chiếc giường này, chị chính là của tôi."

Hắn vươn tay xé mở nội y của cô, dùng lực giật mạnh, tiếng ren đứt rách chói tai, những mảnh vụn rơi vãi bên giường, lộ ra khuôn ngực tròn trịa kiêu hãnh, nụ hồng run rẩy dưới ánh đèn, phơi bày bất lực trước ánh mắt tham lam của hắn.

Hắn cúi đầu ngậm lấy một bên, đầu lưỡi xoay quanh đỉnh hồng, răng cắn nhẹ, Kiều Hân Nhiên cố gắng đè nén âm thanh nơi cổ họng, nhưng một tiếng rên rỉ khẽ khàng vẫn tràn ra từ kẽ môi: "Ưm…"

Cơ thể vô thức uốn cong, trong lòng cô cuộn trào sự hổ thẹn và bất lực: "Sao mình lại trở thành thế này? Tại sao lại là mình?" Nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị động tác của hắn nhấn chìm.

Bàn tay Trần Trạch Ngôn trượt xuống thân dưới của cô, kéo phăng chiếc quần lót, đầu ngón tay dò vào nơi tư mật, thô bạo mơn trớn, Kiều Hân Nhiên run rẩy khẽ gọi: "Đừng… đừng như vậy…" Giọng nói mang theo tiếng khóc, yếu ớt không chút sức răn đe.

Trần Trạch Ngôn cười lạnh: "Đây mới chỉ là bắt đầu thôi." Hắn cởi quần lót của mình ra, vật nam tính thô tráng bật ra, đỉnh đầu đã rỉ ra chất dịch trong suốt. Hắn thúc vật đó áp sát nơi tư mật của cô, trầm giọng nói: "Thả lỏng, ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ làm em thoải mái."

Vành mắt Kiều Hân Nhiên hoen lệ, khẽ đáp: "Không… đừng như vậy. Tôi… tôi không muốn thế này." Giọng cô run rẩy, mang theo sự kháng cự cuối cùng.

Trần Trạch Ngôn nheo mắt, giọng điệu chậm lại nhưng lộ ra vẻ dụ dỗ lạnh lùng: "Hân Nhiên tỷ, đừng bướng bỉnh thế, em nghĩ xem, cửa hàng của các người hiện tại đang dựa vào ai để chống đỡ?"

Cô lắc đầu, trầm giọng phản bác: "Tôi… tôi không muốn thế này, đây không phải điều tôi muốn…"

Diệp Thu ở ngoài cửa không ngừng tự gào thét với chính mình: "Mình phải làm gì đó… mình không thể giương mắt nhìn…" Nhưng chân anh ta như đổ chì, không tài nào nhúc nhích nổi.

Trần Trạch Ngôn hừ nhẹ một tiếng, ngón tay vỗ vỗ lên má cô, động tác có vẻ như an ủi nhưng lại mang theo uy áp không thể nghi ngờ: "Em muốn gì không quan trọng, quan trọng là hiện thực. Em không muốn làm Diệp Thu thất vọng phải không? Ngoan nào."

Nước mắt Kiều Hân Nhiên cuối cùng cũng rơi xuống. "Diệp Thu… anh ấy sẽ không muốn tôi như thế này…" Giọng cô mang theo một tia hy vọng, như đang thuyết phục chính mình, nhưng lời này nói ra đến ngay cả cô cũng thấy thật nhợt nhạt vô lực.

Nụ cười lạnh của Trần Trạch Ngôn càng sâu, giọng trầm xuống, mang theo sự kiên nhẫn cố ý: "Diệp Thu? Cậu ta bây giờ đến bản thân còn chẳng lo nổi, Hân Nhiên tỷ, thông minh chút đi, như vậy tốt cho tất cả mọi người."

Kiều Hân Nhiên nhắm mắt lại, làn mi run rẩy, nước mắt lăn dài nhanh hơn. "Nhưng tôi… tôi không muốn hy sinh như vậy, tôi không muốn…" Giọng cô đứt quãng, như đang giằng xé với niềm tin của chính mình.

Diệp Thu lắng nghe, vành mắt nóng rực. "Cô ấy vẫn đang phản kháng… vậy mà mình chỉ có thể đứng ở đây, như một kẻ hèn nhát…" Nắm đấm của anh ta run rẩy, nhưng cuối cùng vẫn không thể đẩy cánh cửa kia ra.

Ngón tay Trần Trạch Ngôn nhẹ nhàng bóp lấy cằm cô, ép cô ngẩng đầu nhìn hắn. Giọng điệu của hắn trở nên dịu dàng hơn, nhưng lại như một bọc đường bọc đầy độc dược: "Đừng ngốc nữa, em nghĩ phản kháng có ích gì sao? Nợ nần của các người và cả ước mơ nữa, đều nằm trong tay anh, đêm nay qua rồi thì chuyện gì cũng dễ nói."

Nước mắt Kiều Hân Nhiên lặng lẽ tuôn rơi, bờ môi run rẩy, một lúc lâu sau mới đáp lại: "Tôi… tôi biết rồi…" Giọng nói nhỏ xíu gần như không thể nghe thấy, giống như sự thỏa hiệp bị dồn vào đường cùng.

Diệp Thu nghe thấy câu này, gầm nhẹ một tiếng, nhưng lại nghẹn lại nơi cổ họng không phát ra được. "Mình là một kẻ phế vật vô dụng…" Nắm đấm của anh ta đập mạnh vào tường, run rẩy trong câm lặng.

Khóe môi Trần Trạch Ngôn nhếch lên, eo thắt lưng thúc một cái, vật nam tính đâm mạnh vào cơ thể cô, Kiều Hân Nhiên đau đớn kêu lên một tiếng, thân hình lập tức căng cứng, hai tay bấu chặt ga giường, móng tay bấm sâu vào lớp vải, phát ra một tiếng hét thê lương nhức nhối: "A—— Không!" Những vệt máu tươi đỏ thắm rỉ ra từ nơi gắn kết, nhuộm hồng ga giường, trong lòng cô tràn ngập tiếng ù tai đan xen giữa đớn đau và nhục nhã: "Lần đầu tiên của mình… cứ thế mất rồi…"

Trần Trạch Ngôn cảm nhận được sự chật khít và lực cản bị xé rách của lần đầu tiên, hưng phấn thở dốc: "Nhớ kỹ, người đàn ông đầu tiên của em là anh, Trần Trạch Ngôn."

Diệp Thu tựa vào cạnh cửa, đầu áp vào tường, nước mắt theo gò má lăn dài, lẩm bẩm trong tủi nhục: "Trần Trạch Ngôn… tao sẽ không tha cho mày…" Nắm đấm của anh ta siết chặt, các khớp xương kêu răng rắc, sự vô lực đan xen với phẫn nộ thiêu đốt khiến anh ta gần như mất đi lý trí.

Trần Trạch Ngôn không hề dừng lại, bắt đầu ra sức dập nẩy, va chạm làm vạt giường kêu lên cót két, tiếng kêu khóc của Kiều Hân Nhiên dần chuyển thành những tiếng rên rỉ đứt quãng: "Ưm… a… đau…" Thân hình bị va đập lắc lư dữ dội, bầu ngực run rẩy trong không khí, Trần Trạch Ngôn chộp lấy hai cụm mềm mại trước mắt, tăng nhanh tiết tấu, Kiều Hân Nhiên nức nở, giọng điệu vỡ vụn: "Chậm… chậm một chút… tôi chịu không nổi…"

Trần Trạch Ngôn thở hồng hộc, nhịp độ thúc ép ngày càng dồn dập, bỗng nhiên, hắn thúc mạnh một cái, giọng khàn đục như dã thú: "Kiều Hân Nhiên, đón lấy này!" Luồng tinh dịch nóng bỏng bùng nổ bên trong cơ thể cô, đậm đặc và nhớt dính, ngay sau đó là luồng thứ hai, thứ ba liên tiếp bắn ra, giống như những dòng nham thạch nối tiếp nhau càn quét vách nội thành của cô, như muốn lấp đầy cô hoàn toàn.

"A… nóng quá…" Dòng nhiệt lưu thỏa sức tràn lan trong cơ thể cô, chất dịch đặc sệt tích tụ bên trong, theo sự rút ra của hắn mà trào ra ngoài, hòa cùng những vệt máu và mồ hôi nhỏ xuống ga giường, mùi tanh nồng ẩm ướt lan tỏa khắp không gian. Tiếng vọng nhục nhã hiện lên trong lòng: "Hắn thực sự… ở bên trong mình…"

Thân hình Kiều Hân Nhiên nhũn ra, bủn rủn trên giường, nước mắt hòa lẫn mồ hôi tuôn dài, giữa hai chân là một mảnh hỗn độn, cô thở dốc. "Kết thúc rồi phải không…" Giọng nói cầu xin yếu ớt vô cùng.

Nhưng Trần Trạch Ngôn không dừng lại, hắn lật người cô lại, bắt cô quỳ trên giường. "Vẫn chưa xong đâu, đêm nay phải chơi cho đã." Hắn áp sát từ phía sau, vật tráng kiện đột ngột đâm vào, một lần nữa xuyên thấu nơi tư mật của cô.

Kiều Hân Nhiên kinh hãi kêu lên một tiếng, đầu vùi vào gối, phát ra một tiếng rên hừ trầm đục: "Ưm—— a!" Trần Trạch Ngôn giữ chặt eo cô, va đập dữ dội, mông thịt bị đâm đến run rẩy, phát ra những tiếng bạch bạch giòn giã. Cô cắn chặt gối, nước mắt thấm đẫm lớp vải.

Bàn tay Trần Trạch Ngôn vỗ một chát lên mông cô, dấu tay đỏ hồng hiện lên, hắn dốc sức tăng tốc, giống như thúc ngựa phi nước đại, hơi thở nóng rực, động tác mạnh mẽ và đầy nhịp điệu, cô chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng trong sự dập dềnh, mặc cho hắn làm chủ cuộc đua không thể dừng lại này, mồ hôi nhỏ giọt trên lưng cô, thân hình Kiều Hân Nhiên bị va chạm lắc lư tới lui, phát ra những tiếng nức nở kìm nén.

Trần Trạch Ngôn cười mãn nguyện, tay trượt lên trước ngực cô, nhào nặn đỉnh hồng, đầu ngón tay bấm mạnh khiến thân hình cô run lên một cái. Hắn cúi người áp chặt lên lưng cô, vật nam tính ngày càng đâm sâu vào trong cơ thể cô, trầm giọng nói: "Đừng nhịn, kêu lên đi." Kiều Hân Nhiên bất lực, nức nở hét lên: "A… a… a…" Giọng cô vỡ vụn, mang theo nhục nhã và đau đớn. Trần Trạch Ngôn càng thêm hưng phấn, va chạm càng mạnh, Kiều Hân Nhiên cảm thấy bản thân như sắp bị đâm cho tan xương nát thịt, tiếng rên rỉ dần trở nên khàn đặc.

Trần Trạch Ngôn đột ngột tăng tốc, sau vài cú đâm sâu, tinh dịch một lần nữa giải phóng trong cơ thể cô, Kiều Hân Nhiên khẽ hừ một tiếng,uể oải ngã quỵ trên giường, đôi chân vô lực dang rộng. Cô thở dốc, nước mắt không ngừng tuôn rơi, lẩm bẩm nhỏ giọng: "Đủ rồi chứ… tha cho tôi đi…" Giọng điệu tràn ngập tuyệt vọng.

Nhưng Trần Trạch Ngôn vẫn chưa thỏa mãn, hắn ngồi dậy, kéo cô lên, bắt cô ngồi cưỡi trên đùi hắn, trầm giọng nói: "Đến đây, tiếp tục nào, anh muốn xem em chủ động." Kiều Hân Nhiên lắc đầu, giọng nói hư nhược: "Tôi… không nổi nữa rồi…" Trần Trạch Ngôn hừ lạnh, ngón tay bóp chặt cằm cô: "Đừng để anh phải nói lần thứ hai, mau cử động đi!"

Nước mắt Kiều Hân Nhiên lăn dài, cô yếu ớt vịnh vào vai hắn, từ từ ngồi xuống, vật nam tính một lần nữa tiến vào nơi tư mật vốn đã sưng tấy tổn thương của cô, cô đau đớn phát ra một tiếng kêu thê lương kéo dài: "A—— Sâu quá!" Trần Trạch Ngôn giữ chặt eo cô, thúc ngược lên trên, Kiều Hân Nhiên bị ép phải nhấp nhô lên xuống, bầu ngực chao đảo dữ dội trong không khí.

Trần Trạch Ngôn càng thêm cuồng nhiệt, thúc đẩy ngày càng sâu, mỗi một cái đều như muốn đập tan cô ra, Kiều Hân Nhiên gần như sụp đổ, tiếng rên rỉ từ những tiếng khàn khàn "A… a…" chuyển thành lời cầu xin vỡ vụn: "Tha cho tôi… a… tôi chết mất…" Giọng cô đứt quãng như sợi tơ bị xé rách, mồ hôi và nước mắt hòa vào nhau, theo gò má cô chảy xuống, để lại những vệt ẩm ướt trên ga giường.

Trong lòng cô chỉ còn lại tiếng lẩm bẩm tuyệt vọng: "Mình không trụ nổi nữa rồi… liệu hắn có thực sự giết chết mình không…" Nhưng điểm nhạy cảm bị va chạm liên tục ở thân dưới bắt đầu co thắt mất kiểm soát, mang đến những đợt tê dại và co giật mà cô không thể hiểu nổi, âm thanh nơi cổ họng lại càng khó kiểm soát hơn, từ những tiếng "Ưm… ưm…" trầm thấp dần biến thành những tiếng thở dốc dồn dập: "Hà… a… không…"

Trần Trạch Ngôn cảm nhận được sự thay đổi của cô, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc ý. "Hân Nhiên tỷ, sao thế này? Kêu dâm đãng như vậy, có phải sướng điên rồi không?" Hắn cố ý làm chậm nhịp độ, vật tráng kiện chậm rãi rút ra thụt vào trong cơ thể cô, lúc thì đâm sâu, lúc thì mài nông, cố tình kích thích vào điểm nhạy cảm nhất của cô.

Thân hình Kiều Hân Nhiên bỗng nhiên run bắn lên, phát ra một tiếng rên rỉ cao vút: "A—— Đừng… đừng như vậy…" Hai tay cô ôm chặt lấy lưng hắn, móng tay găm sâu vào da thịt, cố gắng chống lại luồng khoái cảm mất kiểm soát này, nhưng cơ thể lại phản bội cô, âm đạo vô thức thắt chặt, luồng nhiệt lưu tụ lại ở thân dưới, khiến cô có cảm giác như bị đẩy đến một điểm giới hạn nào đó.

Giọng Kiều Hân Nhiên ngày càng cao vút: "A… a… không được rồi…" Trần Trạch Ngôn càng thêm hưng phấn, tăng nhanh tiết tấu, thân hình Kiều Hân Nhiên bỗng căng cứng, thân dưới đột ngột lên cơn co giật dữ dội, cô phát ra một tiếng kêu gào kéo dài: "A—— Không——!" Cơ thể cô đón nhận đỉnh điểm, mật dịch tuôn ra xối xả nơi tư mật, hòa cùng động tác của hắn bắn tung tóe ra ngoài, ướt đẫm ga giường, mùi tanh ngọt càng thêm nồng đậm.

Trần Trạch Ngôn cảm nhận được cao trào của cô, cũng không nhẫn nhịn nữa, đem toàn bộ tinh dịch giải phóng hết sạch, dòng bạch trọc liên tiếp bùng nổ trong cơ thể cô, giống như loạt pháo liên thanh oanh tạc, sức dập nẩy nóng bỏng khiến cô phát ra một tiếng thét nhức nhối sắc lẹm: "A—— Không… nhiều quá… dừng lại!" Tiếng vang vọng lại trong phòng.

Thân hình Kiều Hân Nhiên nhũn ra, như bị rút cạn mọi sức lực, ngã vào lòng hắn, lồng ngực phập phồng dữ dội, vô thức thốt lên "Hà… ưm… không…". Trần Trạch Ngôn thở hồng hộc, thỏa mãn buông eo cô ra, cô giống như con rối đứt dây trượt xuống, nằm bò trên giường, cơ thể vô lực cuộn tròn thành một cục, không động đậy nữa.

Đầu óc cô trống rỗng, cảm thấy bản thân không còn ra hình người, linh hồn như bị nghiền nát, chỉ còn lại một cái xác rỗng. Trần Trạch Ngôn liếc nhìn cô một cái, khóe môi nở một nụ cười đắc thắng. "Hân Nhiên tỷ, đêm nay tuyệt lắm, anh rất hài lòng." Hắn lười biếng kéo chăn đắp lên người, thô bạo vươn tay ôm Kiều Hân Nhiên vào lòng.

Kiều Hân Nhiên không còn sức để giãy giụa, đầu vô lực tựa vào ngực hắn, ánh mắt ảm đạm không chút ánh sáng. Trần Trạch Ngôn nhắm mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng trượt trên lưng cô, như thể đang đánh dấu chiến lợi phẩm của mình. Ánh đèn phòng ngủ dần tối xuống, chỉ còn ánh trăng xuyên qua khe rèm cửa sổ, hắt lên hai bóng người chồng chéo trên giường, một đêm cứ thế chìm vào tĩnh lặng.

Diệp Thu ngồi bệt trên hành lang, nghe thấy tất cả những điều này, nước mắt giàn giụa. "Tiêu rồi… mình chẳng làm được gì cả…" Anh ta loạng choạng quay lại sofa, nằm xuống lần nữa, cố gắng ép mình ngủ đi, tiếng cười trầm của Trần Trạch Ngôn và tiếng sụt sùi của Kiều Hân Nhiên như những nhát dao, liên tục cứa vào lòng anh ta. Anh ta nhắm mắt lại, nhưng trong đầu toàn là hình bóng của cô—— một Kiều Hân Nhiên bị hủy hoại, cô gái mà anh ta yêu nhưng không thể cứu nổi.

Đêm sâu thẳm, ánh đèn phòng khách đã tắt từ lâu, chỉ còn lại bóng dáng cô độc của Diệp Thu trên sofa. Anh ta cuộn tròn người lại, như đang chống chọi với cái lạnh giá trong lòng. Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vang lên tiếng côn trùng kêu, nhưng không thể át được những âm thanh đang vọng lại trong đầu anh ta—— tiếng kêu khóc của Kiều Hân Nhiên, tiếng thở dốc của Trần Trạch Ngôn, và cả tiếng cót két của vạt giường.

Anh ta không ngủ, mở trừng mắt suốt đêm, vành mắt đỏ ngầu như sắp rỉ máu, trong lòng liên tục lẩm bẩm: "Mình chẳng làm được gì cả… mình đến cả lòng tự trọng cuối cùng của cô ấy cũng không bảo vệ nổi…" Bóng tối nuốt chửng anh ta, anh ta cô độc trải qua một đêm dài đằng đẵng này, giống như một chiếc bóng bị bỏ rơi.

Trời dần sáng, ánh bình minh xuyên qua cửa sổ chiếu vào. Diệp Thu chậm rãi ngồi dậy, sắc mặt tái nhợt, dưới mắt quầng thâm dày đặc. Anh ta day day thái dương, giả vờ như vừa mới tỉnh, cổ họng khô khốc như vừa bị thiêu đốt. Anh ta nghe thấy tiếng động nhỏ truyền đến từ phía phòng ngủ, cửa bị đẩy ra, Trần Trạch Ngôn bước ra, mặc chiếc quần ngủ lỏng lẻo, tóc tai bù xù, khóe môi vẫn ngậm nụ cười, hắn nhìn thấy Diệp Thu liền vỗ vỗ vai anh ta. "Diệp Thu ca, tối qua anh uống nhiều quá say khướt rồi, gọi anh thế nào cũng không tỉnh."

Diệp Thu gượng gạo nặn ra một nụ cười. "Ừ, uống nhiều quá, đầu hơi đau." Anh ta cúi đầu che giấu nỗi đau nơi đáy mắt, liếc mắt nhìn về phía cửa phòng ngủ, nhưng không thấy bóng dáng Kiều Hân Nhiên xuất hiện. Trần Trạch Ngôn thuận miệng nói Kiều Hân Nhiên cũng về phòng nghỉ ngơi rồi, có lẽ vẫn chưa dậy, giọng điệu tự nhiên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Diệp Thu đứng dậy, giả vờ vươn vai một cái, nói với Trần Trạch Ngôn: "Tôi đi rửa mặt trước đã, tối qua uống đến váng đầu." Trần Trạch Ngôn gật đầu, cười nói: "Cứ tự nhiên, chúng ta là anh em mà, lát nữa lại đây ăn sáng."

Diệp Thu bước vào phòng vệ sinh, đóng cửa lại, hai chân suýt nữa không còn sức để đứng vững. Nước lạnh dội lên mặt, cái lạnh thấu xương nhưng không rửa sạch được nỗi đau trong lòng, anh ta nhìn mình trong gương, vành mắt đỏ ngầu như dã thú. "Hân Nhiên tối qua bị vấy bẩn rồi, vậy mà mình chỉ có thể giả vờ như không biết… mình còn là con người nữa không?" Anh ta hít một hơi thật sâu, chưa bao giờ cảm thấy chán ghét bản thân đến mức này.

Lúc này, cửa phòng ngủ khẽ vang lên một tiếng, Kiều Hân Nhiên tranh thủ lúc Diệp Thu đang rửa mặt trong phòng vệ sinh, lặng lẽ từ phòng ngủ quay về phòng của mình, thay chiếc áo sơ mi vương đầy mùi của Trần Trạch Ngôn ra, ngón tay run rẩy kéo chặt bộ quần áo mới thay, cố gắng che đi những dấu vết nhục nhã kia.

Tóc tai cô rũ rượi, vành mắt sưng mọng như vừa khóc một trận lôi đình, bản thân trong gương giống như một con búp bê sứ rạn nứt, nhợt nhạt và vô lực. Cô chậm chạp lê bước trở lại phòng khách, mỗi một bước đi đều phải nhẫn nhịn nỗi đau đớn thấu xương, nhưng cô không thốt ra một tiếng nào, chỉ muốn che đậy đi dấu vết của đêm qua.

Bữa sáng là đồ ăn ngoài tinh tế, hơi nóng bốc lên từ đĩa, mùi thơm thoang thoảng của thức ăn lan tỏa trong không khí, nhưng chẳng ai thực sự có cảm giác thèm ăn. Diệp Thu ngồi đối diện bàn ăn, cúi đầu chọc chọc thức ăn trong đĩa, đôi đũa gạt qua gạt lại trên quả trứng ốp lết, nhưng chẳng nếm ra được nửa phần mùi vị.

Trong đầu anh ta liên tục lẩm bẩm: "Mình phải cứu cô ấy… nhưng mình cứu bằng cách nào?" Ý nghĩ này như ngọn nến trước gió, lung lay chực tắt, lại không tìm thấy phương hướng. Anh ta tự trách thầm: "Tối qua nếu mình không giả vờ say, có phải sẽ không như thế này không?"

Trần Trạch Ngôn tựa vào lưng ghế, thần sắc thảnh thơi, cắn một miếng bánh mì gối, tiếng nhai ngốn ngấu vang lên đặc biệt rõ ràng trên bàn ăn yên tĩnh, Kiều Hân Nhiên ngồi bên cạnh hắn, sắc mặt tái nhợt như một tờ giấy, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm mặt bàn.

Hắn nhìn sang Kiều Hân Nhiên, giọng điệu cố ý dịu xuống, bày ra vẻ mặt thân thiết trước mặt Diệp Thu: "Hân Nhiên tỷ, tối qua mệt rồi phải không? Ăn nhiều một chút để bồi bổ." Kiều Hân Nhiên im lặng không nói, hàng mi rủ xuống che đi thần sắc của cô, ngón tay nắm chặt đôi đũa, không có ý định ăn uống.

Trần Trạch Ngôn cười khẽ một tiếng, tay lặng lẽ trượt xuống dưới bàn, đặt lên đùi cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn, như đang nhắc nhở cô về sự kiểm soát của đêm qua.

"Ừm, được, tôi ăn." Cô chậm rãi động đũa, máy móc gắp thức ăn đưa vào miệng, nhưng nhai như nhai sáp.

Diệp Thu ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp động tác thu tay lại của Trần Trạch Ngôn, bàn tay đó từ dưới bàn thong thả rút về, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh ta chú ý đến dáng ngồi cứng đờ của Kiều Hân Nhiên và sự hoảng loạn thoáng qua nơi đáy mắt cô, trong lòng cuộn trào ngọn lửa giận dữ và bất lực: "Hắn còn dám như vậy… ngay trước mặt mình…"

Trần Trạch Ngôn dường như nhận ra sự bất thường của anh ta, quay đầu mỉm cười với anh ta: "Diệp Thu ca, tối qua ngủ ngon không? Trông sắc mặt anh không được tốt lắm nha." Nói rồi, tay hắn lại như không có chuyện gì mà vươn về phía Kiều Hân Nhiên, nắm nhẹ lấy lòng bàn tay cô, đầu ngón tay chậm rãi vạch qua lòng bàn tay cô.

Ánh mắt Diệp Thu nhìn chằm chằm vào bàn tay đó, kiềm chế bản thân đáp lại. "Cũng được, chỉ là ngủ chưa quen lắm."

Trong phòng chỉ còn lại tiếng va chạm nhỏ của bát đĩa, ánh nắng từ ngoài cửa sổ hắt vào, nhưng không xua tan nổi bóng tối áp bức này.

Sau khi bữa sáng kết thúc, ba người ai nấy đều thu xếp lại tâm trạng, chuẩn bị rời khỏi nhà của Trần Trạch Ngôn, vẫn là ngồi xe của Trần Trạch Ngôn như cũ, trên đường xe chạy về phía quán trà sữa, Diệp Thu ngồi ở ghế sau, ánh mắt thỉnh thoảng lại dừng trên người Kiều Hân Nhiên ở ghế phụ.

Trần Trạch Ngôn vừa lái xe, vừa ngâm nga một khúc nhạc không thành điệu, ngón tay gõ nhẹ vô lăng, tỏ ra vô cùng thư thái dễ chịu.

Đến quán trà sữa, Diệp Thu là người xuống xe trước, đẩy cửa tiệm ra, mùi trà sữa quen thuộc phả vào mũi, nhưng không thể xoa dịu được sự nặng nề trong lòng anh ta. Kiều Hân Nhiên bước đi chậm chạp đi theo sau Trần Trạch Ngôn.

Diệp Thu hít một hơi thật sâu, đi đến bên cạnh cô, cố gắng làm cho giọng điệu nghe có vẻ ôn hòa: "Hân Nhiên, tối qua em cũng uống rượu, chắc nghỉ ngơi không tốt đúng không? Hôm nay hay là em nghỉ ngơi đi, một mình anh bận rộn cũng xuể mà." Giọng nói của anh ta trầm xuống mang theo một sự quan tâm, đáy mắt thoáng qua một tia đau đớn kín đáo.

Kiều Hân Nhiên ngẩn người, ngẩng đầu lên, gượng gạo nặn ra một nụ cười, lắc đầu nói: "Em không sao. Việc làm ăn của quán không thể chậm trễ, em không cần nghỉ ngơi." Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng kiên định, như đang che giấu điều gì, lại như đang thuyết phục chính mình.

Cô đi vòng qua Diệp Thu, bước vào trong quán, bắt đầu thành thục sắp xếp lại những chiếc cốc trên quầy, nhưng động tác chậm hơn bình thường nửa nhịp. "Cô ấy đã thành ra thế này rồi, tại sao còn phải gồng mình chịu đựng?" Diệp Thu nhìn bóng lưng cô, cảm giác tự trách và vô lực đan xen, nhưng anh ta biết, bây giờ ép cô nghỉ ngơi chỉ càng làm cô bất an hơn, thế là cũng đi về phía hậu cần, để bản thân bận rộn lên, suy nghĩ đồng thời xoay chuyển cực nhanh: "Cô ấy không chịu nghỉ ngơi, là sợ Trần Trạch Ngôn sao? Mình nhất định phải nghĩ cách, để cô ấy rời khỏi sự kiểm soát của tên khốn này…"

Trần Trạch Ngôn tựa vào cạnh cửa, hai tay đút túi quần, ánh mắt dừng trên người hai người đang bận rộn.

"Diệp Thu ca, Hân Nhiên tỷ, hai người thật là chăm chỉ nha, thế này chắc chắn có thể kiếm được khoản tiền lớn, em là cực kỳ đánh giá cao hai người đó!" Giọng hắn vang lên dõng dạc, như đang khích lệ, lại như đang nhắc nhở điều gì. Hắn đi đến bên cạnh Kiều Hân Nhiên, hạ thấp giọng bổ sung một câu: "Hân Nhiên tỷ, đừng quá gượng ép bản thân mình nha." Tay hắn như không có chuyện gì vỗ vỗ vai cô, đầu ngón tay dừng lại ở bên cổ cô một lát mới chậm rãi thu về.

"Ừm, biết rồi." Ánh mắt Kiều Hân Nhiên né tránh, không dám nhìn thẳng vào hắn. Diệp Thu đứng ở cửa hậu cần, nghe thấy câu "kiếm khoản tiền lớn" của Trần Trạch Ngôn, trong lòng cười lạnh một tiếng: "Kiếm tiền? Kiếm được chẳng phải đều là nợ hắn sao…" Nhưng anh ta không biến sắc, dư quang nhìn chằm chằm vào động tác của Trần Trạch Ngôn.

Trần Trạch Ngôn quay đầu nhìn anh ta một cái, cười nói: "Diệp Thu ca, em còn có việc, đi trước đây. Hai người làm việc cho tốt nhé, đừng phụ lòng đầu tư của em đó!" Hắn vỗ vỗ tay, bước đi thong thả rời đi, bóng lưng lộ ra một vẻ phong lưu nói không nên lời.

Cửa tiệm đóng lại, chuông cửa kêu lách cách nhẹ nhàng, trong phòng chỉ còn lại Diệp Thu và Kiều Hân Nhiên. Diệp Thu đặt công việc trong tay xuống, tiến lại gần cô, nhỏ giọng nói: "Hân Nhiên, em thực sự không sao chứ? Nếu mệt thì cứ nói với anh." Giọng điệu của anh ta dịu dàng nhưng lại mang theo một sự dò xét.

Kiều Hân Nhiên ngẩng đầu lên, hiếm hoi nở một nụ cười: "Tôi không sao, Diệp Thu, đừng lo lắng." Diệp Thu nhìn cô đầy kiên cường, không gặng hỏi thêm nữa, chỉ gật đầu "Được, cùng nhau cố gắng, sớm ngày trả hết số tiền đã vay."

Diệp Thu quay người tiếp tục bận rộn. Anh thầm nắm chặt nắm đấm, quyết tâm trong lòng ngày càng kiên định: "Mình không thể để cô ấy cứ thế này mãi được... Mình nhất định phải tìm ra cách, cho dù có liều mạng, cũng phải cứu cô ấy ra."

Ánh đèn trong tiệm dịu dàng buông xuống, tiếng máy móc kêu vo vo, che lấp đi sự im lặng giữa hai người. Ánh nắng ngoài cửa sổ dần gắt hơn, người đi đường trên phố ngày một đông, nhưng trong tiệm trà sữa nhỏ bé này, lại như đang bao phủ bởi một tầng bóng tối vô hình.

Ngày hôm nay, mới chỉ vừa bắt đầu.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.