Trở về truyện

Cẩm nang dạy vợ xinh -

Cẩm nang dạy vợ xinh

20

Chương 19: Cắm đến mức tiểu huyệt sưng lên

Nhu cầu của Văn Thành vô cùng lớn, giống như một cậu trai trẻ lần đầu nếm trải chuyện ân ái, cứ thế mà giữ chặt lấy côn thịt, không ngừng ra vào trong tiểu huyệt ấm áp của Noãn Noãn. Đầu khấc của anh vì quá hưng phấn mà liên tục tiết ra chất lỏng trong suốt, mỗi lần cắm vào lại phát ra tiếng “phập phập” vang dội.

Noãn Noãn chỉ cảm thấy côn thịt của anh thật lớn, còn lớn hơn cả trong tưởng tượng. Ban đầu cô nghĩ Văn Thành bình thường dịu dàng như thế, chắc hẳn trên giường cũng sẽ nhẹ nhàng như vậy. Ai ngờ khi làm tình, anh lại chẳng hề biết kiềm chế.

Văn Thành như một chiếc máy đóng cọc, cứ thế mà thúc côn thịt ra vào liên tục, đến mức phần thịt non của tiểu huyệt cũng bị lật ra ngoài. Noãn Noãn kêu khổ không ngừng, cửa huyệt lại co rút mãnh liệt, không ngờ lại lên đỉnh thêm lần nữa. Cô kêu đến khản cả giọng, vậy mà Văn Thành vẫn chưa có ý định kết thúc.

Lăn qua lăn lại làm mấy lần, Văn Thành mới chịu tha cho Noãn Noãn.

Sáng hôm sau, Noãn Noãn ngủ đến tận chiều mới lết được khỏi giường với cái lưng đau nhức. Cô rửa mặt chải đầu xong, xuống lầu thì vừa vặn gặp bà Vương đang định lên gọi cô. Bà Vương thấy Noãn Noãn liền cười nói, “Phu nhân, tôi đang định lên gọi cô xuống ăn cơm, không ngờ cô lại vừa xuống tới.”

Noãn Noãn theo bà Vương xuống lầu, nhưng lại nhìn thấy Văn Thành đang ngồi ăn sáng ở bàn ăn. Noãn Noãn hơi ngạc nhiên, bây giờ đã ba giờ chiều rồi, sao Văn Thành vẫn chưa đi làm?

Có lẽ nhận ra ánh mắt nghi hoặc của Noãn Noãn, Văn Thành lạnh nhạt lên tiếng, “Hôm nay không có việc gì.”

Noãn Noãn cúi đầu, hơi lúng túng “ừm” một tiếng, không biết nên nói gì. Một bên, người giúp việc đã kéo ghế cho Noãn Noãn ngồi cạnh Văn Thành, bà Vương thì vào bếp bưng bữa sáng ra.

Vì biết dạo này Noãn Noãn ăn uống không ngon miệng nên bữa sáng chỉ là cháo trắng thanh đạm cùng vài đĩa đồ ăn nhỏ. Nhìn thấy vậy, Noãn Noãn cũng thấy thèm ăn, nhưng khổ nỗi, ăn chưa được mấy miếng đã cảm thấy ngực đầy khó chịu, đành đặt đũa xuống.

Ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt Văn Thành quét tới, “Sao chỉ ăn có chút xíu vậy? Định cho chim sẻ ăn à?”

Noãn Noãn lắc đầu, chẳng có vẻ gì là đùa cợt, “Em thật sự không ăn nổi.”

Văn Thành cầm khăn ăn, tỉ mỉ lau môi mình rồi hỏi Noãn Noãn, “Có cần anh đút cho em ăn không?”

Noãn Noãn hoảng hốt, lại nhớ đến chuyện kia, vội vàng xua tay, “Em không có ý đó, anh đừng hiểu lầm.”

Nhưng chuyện Văn Thành đã quyết thì sao có thể vì Noãn Noãn không thừa nhận mà thay đổi. Noãn Noãn còn đang hoảng hốt từ chối thì Văn Thành đã bưng bát sứ trước mặt cô lên, múc một thìa cháo trắng đưa tới bên miệng cô, nửa ép buộc đút cho cô ăn.

Đút thêm nửa bát nữa, Văn Thành mới cho người dọn bát đũa đi, lại cầm khăn ăn dịu dàng lau khóe miệng cho Noãn Noãn, động tác dịu dàng đến mức không thể tả.

Khiến Noãn Noãn càng thêm không quen, cô hơi cứng ngắc giật lấy khăn ăn trong tay Văn Thành, tự mình lau miệng, “Không cần đâu, em tự làm được rồi.”

Chương kế tiếp

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.