18
Chương 17: Sau khi kết hôn làm chuyện ấy (2) H
"Văn Thành, đừng mà."
Bàn tay của Văn Thành chầm chậm lướt trên làn da trắng nõn của cô, có vài nơi vẫn còn lưu lại dấu vết của cuộc hoan ái đêm qua, trông càng thêm mê hoặc. Văn Thành nhìn cô, nửa dỗ dành nửa dụ dỗ nói: "Chỉ cần em muốn, anh sẽ làm em thỏa mãn."
Noãn Noãn nắm lấy bàn tay đang mày mò khắp nơi của anh, vội vàng nói: "Em no rồi."
Văn Thành mỉm cười, khi nhìn lại Noãn Noãn thì phát hiện khuôn mặt cô đỏ bừng lên không thể che giấu.
Anh đưa tay ra, dò dẫm giữa hai chân Noãn Noãn, nhẹ nhàng mơn trớn nơi nhạy cảm, chỉ một lúc sau, cô đã bị anh trêu chọc đến mềm nhũn cả người.
Vừa mới tỉnh dậy, tại sao nhu cầu của Văn Thành lại mãnh liệt đến thế.
Noãn Noãn khó chịu vặn vẹo thân mình, muốn xua đi cảm giác lạ lẫm dưới thân, nhưng không ngờ động tác này lại khiến anh có cơ hội tiến sâu hơn.
Cô kẹp chặt hai chân, hít một hơi thật sâu, Noãn Noãn nắm lấy cánh tay Văn Thành, trong mắt như phủ một làn sương mù mơ màng, ướt át, giống như một chú nai nhỏ vô tội và đáng thương.
"Thành..."
Văn Thành giữ chặt lấy thân thể đang không yên phận vặn vẹo của Noãn Noãn, ngón tay càng lúc càng đi sâu hơn, thân thể cô cong lên, không kìm được mà rên rỉ thành tiếng.
Trên gương mặt cô đã xuất hiện hai vệt đỏ ửng khác thường, tất cả những hành động này Văn Thành đều nhìn thấy rõ, anh thích nhìn thấy dáng vẻ cô cầu xin mình dưới thân.
Nhưng Noãn Noãn biết mục đích của Văn Thành là gì, cô cắn chặt môi dưới, nhất quyết không chịu lên tiếng cầu xin anh.
Động tác dưới tay anh càng lúc càng sâu, thấy như vậy vẫn không thể phá vỡ sự kiên trì của Noãn Noãn, Văn Thành hơi nhướng mày, đặt Noãn Noãn nằm thẳng trên giường.
Noãn Noãn còn chưa kịp nhận ra Văn Thành định làm gì, vừa định vùng dậy thì đã bị anh giữ chặt eo, người lại ngã xuống.
Anh đè lên người cô, trên mặt thấp thoáng ánh lửa kìm nén, Văn Thành đã không thể chờ đợi thêm, nhưng anh vẫn cảm thấy có thể đợi thêm một chút nữa.
Nụ hôn của anh dày đặc trượt dọc theo đôi môi mềm mại của Noãn Noãn, rồi ngậm lấy bầu ngực trắng ngần đầy đặn của cô, lại tiếp tục men theo đường cong cơ thể mà trượt xuống, đến bụng dưới vẫn chưa dừng lại, tiếp tục đi xuống nữa.
Noãn Noãn cuối cùng cũng nhận ra Văn Thành định làm gì với mình, cô khàn giọng nói: "Đừng mà."
Anh là người cao quý như thế, sao có thể làm chuyện này chứ.
Anh ngẩng đầu nhìn Noãn Noãn một cái, mỉm cười dịu dàng: "Anh tình nguyện làm thế vì em."
Vừa dứt lời, Văn Thành đã cúi đầu xuống, vùi mình giữa hai chân cô.
Chiếc lưỡi mềm mại của anh tiến sâu vào, khuấy đảo bên trong, nghe cô khe khẽ rên rỉ, anh càng ra sức liếm mút.
Noãn Noãn đỏ bừng mặt vì xấu hổ, muốn bảo anh dừng lại, nhưng cơ thể lại không ngừng vươn lên đón lấy, muốn nhiều hơn nữa.
Lần đầu tiên cô có cảm giác như vậy, kỳ diệu và mộng ảo, chưa đến hai phút đã run rẩy không chịu nổi.
Văn Thành ngẩng đầu lên từ giữa hai chân Noãn Noãn, trên môi còn vương tơ bạc, là hương vị của cô, còn bụng dưới của anh đã cứng như sắt.
Noãn Noãn vòng tay qua cổ anh ngồi dậy, anh bá đạo chiếm lấy vị ngọt ngào của cô, nhưng mỗi lần cô sắp chạm đến cực hạn, Văn Thành lại dịu dàng cắn nhẹ môi cô, cho cô chút thời gian thở dốc.
Chỉ một lát sau, lại là sự quấn quýt mãnh liệt và bá đạo.
Chỉ qua mấy lần như vậy, đôi môi Noãn Noãn đã đỏ mọng và sưng lên.