4 Yêu nhau
Trên con đường nhỏ bên cạnh cánh đồng lúa mì, James đứng cạnh Leo, ánh mắt xa xăm khóa chặt vào bóng lưng của Kim và Yuki đang dần khuất xa. Dáng người nhỏ nhắn của Yuki thấp thoáng giữa sóng lúa vàng óng, mái tóc dài màu nâu nhẹ nhàng bay theo gió, như một chú nai lạc bước vào đồng cỏ, mong manh mà quyến rũ. Yết hầu của James chuyển động lên xuống, trong mắt thoáng qua một tia khao khát khó lòng kìm nén, như con sói đói nhìn chằm chằm vào con mồi, nhưng lại phải cố gắng đè nén cơn xao động trong lòng.
“Bố, con nói thật với bố,” James cất giọng khẽ, trong tiếng nói mang theo chút vội vã, “con muốn theo đuổi Yuki. Bao nhiêu năm rồi thị trấn này mới có một cô gái trẻ đến? Nghề trồng lúa mì của nhà mình, chẳng lẽ cứ thế mà không có người nối dõi? Con muốn cô ấy, muốn cô ấy sinh cho nhà mình vài đứa con, để tiếp tục dòng máu.” Bàn tay anh vô thức siết chặt cái xẻng sắt bên cạnh, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức, trong đầu lại hiện lên hình ảnh đôi môi hồng chúm chím của Yuki khẽ hé mở, ướt át và mê hoặc, như thể chỉ cần một cái liếc mắt là có thể cướp mất hồn anh.
Nghe vậy, Leo khẽ nhíu mày, trên gương mặt rám nắng thoáng qua một tia không hài lòng. Ông quay sang nhìn James, ánh mắt sâu thẳm và nặng nề, như thể có thể nhìn thấu tận đáy lòng con trai. “Đừng nói bậy,” giọng ông trầm thấp, mang theo uy nghiêm không thể chối cãi, “con không nhận ra sao, lòng Yuki đã đặt ở Kim rồi? Mỗi lần nhìn thấy thằng nhóc đó, mắt cô ấy lại sáng lên, ai trong chúng ta cũng không chen vào được đâu.” Ánh mắt của Leo cũng vô thức hướng về phía cánh đồng xa, nơi đường cong vòng eo nhỏ nhắn của Yuki nổi bật dưới ánh nắng. Trong khoảnh khắc, ánh mắt ông trở nên u tối, như ẩn giấu một ý nghĩ không thể nói ra, nhưng rất nhanh đã bị ông đè nén, hóa thành một tiếng thở dài.
James nghiến răng, trên mặt thoáng qua một tia không cam lòng, nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi Yuki. Mỗi bước chân nhẹ nhàng của cô như dẫm lên trái tim anh, khiến hơi thở anh trở nên nặng nề hơn. “Bố, Kim thì sao chứ? Con không tin con không tranh được với nó. Cô ấy như thế, ai mà chẳng động lòng? Con…” Lời anh chưa dứt đã bị Leo ngắt ngang.
“Đủ rồi!” Giọng Leo cao lên một chút, rồi lại hạ thấp, mang theo sự cảnh cáo, “Chuyện này không phải chỉ mình con quyết định được. Bên Roger đã sớm nhắn tin rồi, hắn để mắt đến cô gái này, muốn cô ấy làm dâu nhà hắn. Dòng máu tóc vàng, bọn họ còn sốt ruột nối dõi hơn chúng ta. Đừng có nhúng tay vào vũng nước đục này.” Leo nói, ánh mắt lại vô thức liếc về phía xa nơi có Yuki, sâu trong đồng tử ẩn giấu một tia u ám khó tả. Ánh mắt ấy như thứ tình cảm bị đè nén lâu ngày đang âm thầm nảy nở, như hạt giống chôn sâu trong lòng đất, chỉ chờ ngày nảy mầm vươn lên.
James im lặng một lúc, cơ mặt căng cứng, khao khát trong mắt càng lúc càng mãnh liệt, gần như hóa thành ngọn lửa hữu hình. Anh cúi xuống nhìn lớp đất dưới chân, trong đầu chỉ toàn hình ảnh đôi mắt to tròn ngây thơ của Yuki chớp chớp, cùng dáng mông nhỏ xinh khẽ đung đưa mỗi khi bước đi, như một lời mời gọi không lời khiến anh ngứa ngáy không yên. “Con mặc kệ cái gọi là tóc vàng gì đó,” cuối cùng anh lầm bầm, giọng nói đầy bướng bỉnh, “con nhất định phải có cô ấy, không ai ngăn nổi con đâu.”
Leo không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn James một cái, ánh mắt phức tạp và nặng nề. Ông quay lưng lại, còng lưng tiếp tục công việc đồng áng, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc về phía cánh đồng xa, bóng dáng Yuki như một cái gai, cắm sâu vào tầm nhìn của ông, không nhổ ra được, cũng không thể quên.
Cuối cánh đồng lúa mì là một ngọn đồi nhỏ, sau đồi ẩn hiện một con suối uốn lượn, dòng nước trong vắt lấp lánh ánh bạc dưới nắng. Kim dừng bước, quay lại mỉm cười với Yuki, trong đôi mắt xanh biếc như chứa cả mùa xuân, ấm áp và sâu thẳm. “Lại đây, thử dẫm nước xem, mát lắm.” Giọng anh trầm thấp, mang theo chút dụ dỗ ngọt ngào.
Yuki cắn nhẹ môi dưới, đôi môi hồng chúm chím khẽ cong lên, do dự một chút rồi cũng tháo dép, để lộ đôi bàn chân trắng nõn nhỏ xinh. Những ngón chân tròn trịa như ngọc, khi chạm vào dòng nước mát lạnh, cô không kìm được khẽ kêu lên: “Lạnh quá!” Dòng nước mơn man mắt cá chân, mang đến cảm giác tê tê mát rượi, cô cúi người xuống, vạt váy nhẹ nhàng lay động, để lộ đôi chân thon mịn như sứ.
Kim đứng bên cạnh, đưa tay cho cô vịn, ánh mắt lại không tự chủ dừng lại ở hõm cổ trắng ngần lộ ra khi cô cúi đầu, làn da ấy dưới nắng gần như trong suốt, khiến cổ họng anh khẽ thắt lại. Bàn tay nhỏ của Yuki bấu chặt lấy cánh tay anh, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức, cô rón rén đi dọc bờ suối, mái tóc nâu dài nhẹ nhàng đung đưa theo từng bước chân, đôi mắt dưới hàng mi cong lấp lánh nhìn mặt nước, lông mi dài như chiếc quạt nhỏ khẽ rung, ngây thơ mà vô tình quyến rũ.
“Cẩn thận, đừng ngã…” Kim chưa kịp nói hết câu thì Yuki đã trượt chân, cả người mất thăng bằng, kêu lên một tiếng, tay theo phản xạ kéo lấy anh. Kim cũng không đứng vững, hai người cùng ngã xuống suối, nước bắn tung tóe, dòng nước nông lập tức làm ướt sũng quần áo họ.
“Á! Xin lỗi…” Yuki cuống quýt muốn đứng dậy, chiếc váy ướt sũng dán chặt vào người, phô bày thân hình mềm mại gợi cảm. Đôi ngực đầy đặn ẩn hiện sau vết hằn của áo bikini, lớp vải mỏng bị nước thấm ướt gần như trong suốt, đường nét màu hồng nhạt lấp ló khiến người ta nóng bừng cả máu. Má cô đỏ bừng lên như quả đào chín, đến tận vành tai cũng nhuộm một màu hồng thắm.
Ánh mắt Kim dừng lại trên người cô, đồng tử khẽ co lại, trong đôi mắt xanh biếc bùng lên ngọn lửa sâu thẳm và cháy bỏng. Yết hầu anh chuyển động, khẽ nói: “Không sao… em không bị thương chứ?” Giọng anh khàn đặc, như đang cố kìm nén điều gì, nhưng vẫn đưa tay kéo cô đứng dậy, hai người ướt đẫm đứng giữa dòng suối, hơi thở gần đến mức có thể cảm nhận được nhịp tim của nhau.
Yuki cúi đầu, không dám nhìn anh, đôi môi ướt run rẩy, trong lòng như có chú nai nhỏ chạy loạn. Cô cảm nhận rõ ánh mắt Kim như lửa cháy thiêu đốt trên người mình, khiến toàn thân nóng bừng, nhất là nơi ngực bị anh nhìn chằm chằm, như có bàn tay vô hình vuốt ve, mang đến cảm giác tê dại lạ lẫm. Cô muốn lùi lại, lý trí bảo cô nên giữ khoảng cách, nhưng cơ thể lại không nghe lời, khẽ run lên, khao khát một điều gì đó mà chính cô cũng không hiểu nổi.
Kim cúi xuống gần cô, mái tóc vàng ướt dán vào trán, khiến gương mặt điển trai càng thêm góc cạnh, như tượng thần thoại. Bàn tay anh nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, lòng bàn tay ấm áp truyền qua lớp vải ướt lạnh hơi ấm của anh, khiến tim Yuki đập càng nhanh. “Yuki…” Anh khẽ gọi tên cô, giọng nói như lông vũ lướt qua tai, mang theo chút mê hoặc, “em có biết mình đẹp đến nhường nào không?”
Yuki ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt anh, trong đôi mắt xanh ấy ngập tràn dục vọng và kìm nén, như muốn nuốt trọn lấy cô. Trái tim cô run lên, hàng mi dài khẽ rung động, đôi môi nhỏ khẽ hé, nhưng không thốt nên lời. Giây tiếp theo, Kim cúi đầu, môi anh mạnh mẽ phủ lên môi cô, nụ hôn cuồng nhiệt và bá đạo, như mưa rào sau hạn, mang theo khát khao không thể kiềm chế.
Đầu lưỡi anh tách nhẹ môi cô, quấn lấy lưỡi cô, hơi thở nóng ẩm, nụ hôn khiến cô gần như nghẹt thở. Đầu óc Yuki trống rỗng, hai tay theo bản năng bấu lấy vai anh, đầu ngón tay bám chặt vào cơ bắp rắn chắc. Cơ thể cô mềm nhũn như nước, chỉ còn biết dựa vào anh để không ngã, khao khát trong lòng dâng lên như sóng, nhưng lý trí lại thì thầm bên tai, khiến cô xấu hổ muốn đẩy anh ra.
Nụ hôn của Kim dần trượt xuống cổ cô, môi anh nóng ấm lướt nhẹ trên da thịt, để lại những vết cắn dịu dàng khiến cô khẽ rên lên. Bàn tay lớn của anh trượt lên ngực cô, qua lớp vải mỏng ướt sũng nhẹ nhàng xoa nắn bầu ngực mềm mại, lực không mạnh nhưng đầy thăm dò, như đang khiêu khích từng dây thần kinh của cô. Yuki cắn chặt môi dưới, cố kìm nén không bật ra tiếng, nhưng cơ thể lại vô thức đón nhận từng cái chạm của anh, ngực phập phồng càng dữ dội.
Bàn tay anh tiếp tục trượt xuống, nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới, dừng lại giữa hai chân cô, qua lớp váy khẽ ấn, động tác mập mờ và chậm rãi. Yuki toàn thân run lên như bị điện giật, má đỏ bừng như sắp nhỏ máu. Cô khẽ thì thầm: “Kim… em… em chưa từng… đây là lần đầu của em…”
Động tác của Kim khựng lại, anh ngẩng lên nhìn cô, dục vọng trong mắt như bị đè nén xuống, hóa thành dịu dàng và xót xa. Anh nhẹ nhàng vuốt má cô, khẽ nói: “Không sao, anh sẽ đợi… chỉ cần em muốn, anh có thể chờ.” Trong giọng nói anh đầy khát vọng kìm nén, nhưng càng nhiều hơn là lời hứa trân trọng.
Trái tim Yuki ấm lên, nhưng lại xấu hổ không dám nhìn anh, chỉ biết vùi mặt vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim, cảm nhận lồng ngực ấm áp của anh. Dòng suối róc rách chảy dưới chân họ, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rải xuống những vệt sáng loang lổ, hai người ôm nhau, không khí tràn ngập dư vị của một mối tình chưa trọn vẹn.