9 Cho anh ấy
Yuki co ro lại ở góc giường, nước mắt như những hạt châu đứt chỉ, không ngừng lăn dài trên đôi má tái nhợt của cô. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy, nỗi sợ hãi vừa rồi như một bóng tối bao trùm lấy cô, không thể xua tan.
Kim đứng trước mặt cô, tấm lưng rộng lớn che khuất ánh đèn mờ trong phòng, như đang dựng lên một tấm lá chắn an toàn cho cô. Anh chậm rãi quay lại, trong đôi mắt xanh vẫn còn vương lửa giận, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của cô, ánh mắt ấy lại trở nên dịu dàng.
Anh từ từ ngồi xuống, đưa tay ra, cẩn thận kéo cô từ góc giường vào lòng mình. Yuki không chống cự, chỉ yếu ớt tựa vào ngực anh, nước mắt thấm ướt áo sơ mi của anh. Kim nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, khẽ dỗ dành: “Đừng sợ, Yuki, anh ở đây rồi, sẽ không ai làm hại em nữa.” Giọng anh trầm ấm, dịu dàng như cơn gió ấm áp giữa mùa đông, từ từ xoa dịu nỗi sợ trong lòng cô.
Yuki ôm chặt lấy cổ anh, tiếng khóc ngắt quãng, cô ngước đôi mắt to đẫm lệ lên, giọng nghẹn ngào hỏi: “Tại sao... tại sao họ lại đối xử với em như vậy? Em đã làm gì sai sao?” Trong giọng nói của cô đầy bất lực và hoang mang, đôi môi nhỏ hồng hồng khẽ run rẩy, cánh môi ướt át dưới ánh đèn vàng nhạt ánh lên vẻ yếu đuối mong manh.
Ánh mắt Kim tối lại, yết hầu khẽ chuyển động, như đang kìm nén một cảm xúc nào đó. Anh cúi đầu nhìn cô, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt trên má cô, giọng nói trầm thấp nhưng phức tạp: “Đó là vì... em quá xinh đẹp, Yuki. Đẹp đến mức khiến người ta không thể kiềm chế bản thân, không thể không muốn đến gần em. Hơn nữa...” Anh dừng lại, trong mắt thoáng qua một tia do dự, như đang giấu kín điều gì sâu xa hơn, cuối cùng chỉ khẽ thở dài, tiếp tục, “Họ chưa từng gặp một cô gái như em, trong trẻo như giọt sương sớm, mong manh khiến người ta chỉ muốn chiếm hữu. Thật ra... anh cũng thường không kiềm chế được, giống như bây giờ.”
Giọng anh càng lúc càng thấp, mang theo một chút khàn khàn đầy kìm nén.
Yuki có thể cảm nhận được cơ thể anh đang căng lên, qua lớp vải mỏng, phần thân mềm mại của cô đang ngồi lên nơi cứng rắn và nóng bỏng của anh.
Cảm giác nóng rực ấy khiến má cô ửng đỏ, tim đập loạn nhịp không thể kiểm soát, nhưng cô không hề đẩy anh ra, chỉ cúi đầu cắn môi, nước mắt vẫn lấp lánh trong khóe mắt.
Kim hít một hơi thật sâu, hai tay giữ lấy eo cô, ánh mắt đầy giằng xé và nhẫn nhịn: “Nhưng anh đã hứa với em, Yuki, nếu không được em cho phép, anh sẽ không chạm vào em. Anh sẽ đợi, đợi đến ngày em thật lòng tự nguyện.”
Lời anh như một viên đá rơi xuống mặt hồ trong tim cô, gợn lên từng đợt sóng lan tỏa. Yuki ngẩng đầu lên, mái tóc dài màu nâu rối bời xõa trên vai, suối tóc ấy càng làm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô thêm đáng thương.
Đôi mắt to ướt át nhìn anh, hàng mi dài còn vương những giọt lệ trong suốt, giọng nói yếu ớt nhưng chân thành: “Kim... em rất sợ... nhưng có anh ở đây, em cảm thấy... em vẫn còn có thể tin vào điều gì đó.”
Ánh mắt Kim khẽ run lên, như bị lời cô chạm đến nơi mềm yếu nhất trong tim. Anh cúi đầu, trán nhẹ nhàng chạm vào trán cô, hơi thở hòa quyện, ấm áp và gấp gáp: “Yuki, anh sẽ bảo vệ em, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không để em bị tổn thương thêm lần nào nữa.” Giọng anh trầm ấm và kiên định, như một lời hứa.
Tim Yuki đập càng lúc càng nhanh, cô cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh, cảm nhận được sự an toàn trong vòng tay anh. Khoảnh khắc ấy, mọi nỗi sợ hãi và bất an dường như đều tan biến trước sự hiện diện của anh, cô chợt hiểu ra, sự dựa dẫm của mình vào anh đã không còn chỉ là biết ơn, mà là một cảm xúc sâu sắc hơn. Đôi tay nhỏ nhắn của cô khẽ siết lại, ôm lấy cổ anh, chủ động áp đôi môi ướt át lên môi anh.
Đôi môi Yuki vẫn dán lên môi Kim, mềm mại và ướt át, mang theo vị ngọt ngào run rẩy. Tim cô đập như trống trận giữa cơn bão, dữ dội đến mức như muốn phá vỡ lồng ngực.
Khoảnh khắc đó, mọi do dự và băn khoăn đều bị gạt bỏ, cô chỉ biết rằng, cô muốn anh, muốn dồn hết mọi cảm xúc vào người đàn ông này.
Đôi tay nhỏ bé của cô trượt từ cổ anh xuống, nhẹ nhàng đặt lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh, như đang xác nhận sự thật của tình cảm này.
Hơi thở Kim trở nên gấp gáp, ánh mắt sâu thẳm như màn đêm, mang theo chút giằng xé kìm nén.
Anh thì thầm, giọng khàn khàn mà dịu dàng: “Yuki, nếu em còn không dừng lại, anh thật sự không chịu nổi nữa đâu... Anh muốn em, muốn đến phát điên...” Trong giọng anh đầy khát khao bị kìm nén, như ngọn lửa đang giãy giụa bên bờ vực, nhưng lại không nỡ làm tổn thương cô.
Yuki không nói gì, chỉ ngước đôi mắt to mờ sương nhìn anh, trên má ửng lên một vệt hồng thẹn thùng.
Sự im lặng của cô còn mạnh mẽ hơn bất cứ lời nói nào, cô lại một lần nữa chủ động áp sát, đôi môi hồng nhỏ nhắn khóa chặt môi anh, nụ hôn sâu hơn, mãnh liệt hơn, như muốn hòa tan tất cả cảm xúc vào nụ hôn ấy. Thân hình nhỏ nhắn của cô khẽ run lên, nhưng lại dũng cảm ngồi lên người anh, qua lớp quần jean cảm nhận được sự cứng rắn nóng bỏng của anh.
Kim hít mạnh một hơi, cổ họng phát ra một tiếng gầm trầm thấp, như thể vừa chạm đến giới hạn nào đó. Hai bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, như đang cố gắng kiềm chế bản thân, giọng khàn khàn hỏi: “Yuki, em... đồng ý rồi sao?” Trong mắt anh đầy mong đợi, lại xen lẫn chút dè dặt, sợ rằng mình đã hiểu lầm ý cô.
Mặt Yuki đỏ như quả táo chín, hàng mi rủ xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Cô cắn môi dưới, khẽ gật đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Ừm...” Một chữ ấy, thẹn thùng nhưng kiên định, như thể cô đã gom hết dũng khí mới thốt ra được.
Ánh mắt Kim lập tức bừng sáng, như vừa nhận được một lời hứa quý giá. Anh không kìm nén được nữa, hai tay giữ lấy eo cô, bất ngờ lật người cô nằm xuống tấm đệm mềm mại.
Đôi môi anh lại phủ lên môi cô, nụ hôn nóng bỏng và vội vã, mang theo khát khao chiếm hữu không thể chối từ. Bàn tay lớn men theo đường cong eo cô từ từ trượt lên, qua lớp vải mỏng nhẹ nhàng xoa nắn bầu ngực đầy đặn của cô, cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay khiến hơi thở anh càng thêm dồn dập.
Cơ thể Yuki khẽ run lên, hai tay vô thức bấu lấy vạt áo anh, vừa như dựa dẫm, vừa như đáp lại đầy thẹn thùng. Mái tóc nâu dài của cô xõa rối trên gối, tôn lên đôi má ửng hồng và đôi môi ướt át, thân hình nhỏ bé dưới thân anh càng thêm mong manh, như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan. Tim cô đập nhanh đến nghẹt thở, nhưng không hề có ý định lùi bước – khoảnh khắc này, cô chỉ muốn trao trọn vẹn bản thân cho anh.
Nụ hôn của Kim trượt từ môi xuống cổ cô, hơi thở nóng hổi phả lên làn da, khiến cô rùng mình từng đợt. Bàn tay anh lướt nhẹ trên thân thể cô, mang theo sự trân trọng như đang khám phá một báu vật vô giá. Trong mắt anh bùng cháy dục vọng, nhưng vẫn đong đầy dịu dàng, thì thầm bên tai cô: “Yuki, em là của anh... Anh sẽ không để em phải hối hận.”