Trở về truyện

Bí mật phòng y tế (NP) (Cao H) - Xuân Quang Tạ Tiết

Bí mật phòng y tế (NP) (Cao H)

1 Xuân quang tạ tiết

Năm giờ năm mươi phút chiều, cô y tế trường Tạ Uyển Nhiên đang thay quần áo trong phòng y tế để chuẩn bị tan làm về nhà, vừa cởi chiếc áo blouse trắng ra thì cửa bỗng rầm một tiếng bị tông mở,

“Cô ơi, phiền cô xem giúp cậu ấy bị trầy trán rồi——” Giọng nói đột ngột dừng bặt, hai nam sinh ở cửa ngơ ngác nhìn cô giáo trước mặt.

Vì thời tiết nóng nực, Tạ Uyển Nhiên mặc áo blouse trắng trực tiếp bên ngoài đồ lót, thế nên hiện tại cô chỉ mặc một bộ nội y quyến rũ hoàn toàn phơi bày trước mắt người khác.

Lớp ren trắng bán trong suốt bó lấy hai bầu ngực căng mọng, cúp áo hơi nhỏ làm thịt ngực bị siết đến tràn cả ra ngoài, mảnh vải vừa vặn che đi đầu ngực, đỉnh nhọn nhỏ nhắn loáng thoáng hiện ra sắc hồng non nớt từ bên trong, khiến người ta không kìm được muốn giật phăng chiếc áo ngực ra để giải phóng hai bầu ngực lớn tội nghiệp.

Dưới khuôn ngực cao vút là vòng eo thon gọn vừa vặn một vòng tay ôm, vùng bụng dưới không một chút mỡ thừa, hai đường rãnh bụng ẩn hiện dọc theo bụng dưới kéo dài vào trong chiếc quần lót ren, một mảnh ren nhỏ nhắn bao bọc lấy vùng kín gồ lên, thấp thoáng như có thể nhìn thấy khe mật bên trong.

Hai nam sinh không hẹn mà cùng nuốt nước bọt một cái.

Tạ Uyển Nhiên bị tiếng nuốt nước bọt làm cho bừng tỉnh, vừa thẹn vừa vội quay người lại nạt khẽ: “Vào sao không gõ cửa vậy hả!? Mau ra ngoài đi!”

Hôm nay Tạ Uyển Nhiên mặc quần lọt khe, bờ mông cong tròn trắng muốt như một quả đào mật chín mọng, chính giữa có một sợi dây nhỏ xuyên qua khe mông, che đi cảnh đẹp quyến rũ nhất bên dưới, nhưng vẫn có thể nhìn thấy hai cánh hoa múp míp lộ ra một chút từ hai bên sợi dây, vùng kín của cô quá đầy đặn, một sợi dây nhỏ không thể nào che hết được.

Hai nam sinh cuống quýt xin lỗi rồi vội vàng đi ra ngoài, một người trong số đó trước khi đóng cửa còn không quên liếc nhìn cái cuối cùng, sức tự chủ kém khiến cậu em của cậu ta đã ngóc đầu lên, làm chiếc quần tây nhô cao hẳn lên.

“Không, không ngờ cô giáo lại mặc nội y quyến rũ như vậy……” Nam sinh bị thương lẩm bẩm.

“………” Người kia không nói gì, sờ sờ mũi.

Tạ Uyển Nhiên vội vội vàng vàng mặc quần áo vào, xác định đều đã chỉnh tề mới mang theo vẻ thẹn thùng trách móc: “Vào đi!”

Hai nam sinh mới đỏ mặt ngượng nghịu bước vào cửa phòng.

“Sao thế?” Tạ Uyển Nhiên bình tĩnh lại lên tiếng hỏi.

“Cô ơi, trán cậu ấy bị bóng rổ quẹt trầy rồi.”

“Ừ, cô xem nào, lại ghế ngồi ngay ngắn đi.”

Nam sinh bị thương ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, Tạ Uyển Nhiên ghé sát lại kiểm tra vết thương trên trán cậu ta,

“Không sao, chỉ là rách da thôi, để cô sát trùng rồi bôi ít thuốc cho em, hai ngày này đừng để dính nước, mỗi ngày nhớ qua đây thay thuốc một lần.”

Tạ Uyển Nhiên lấy nước oxy già và cồn i-ốt bắt đầu sát trùng cho nam sinh.

Vết thương nhỏ, rất nhanh đã xử lý xong, Tạ Uyển Nhiên băng bó kỹ cho cậu ta, từ trong ngăn kéo lấy ra sổ đăng ký và cây bút ném cho họ.

“Ghi tên lại đi.”

Hai người ngoan ngoãn viết tên lên, Tạ Uyển Nhiên đón lấy sổ đăng ký liếc nhìn một cái: “Lục Dữ, Tô Hưởng.”

“Dạ!” Hai người đồng thanh đáp lời.

Nhìn dáng vẻ căng thẳng của hai người, Tạ Uyển Nhiên mỉm cười,

“Về đi, ngày mai nhớ qua đây thay thuốc.”

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.