4 Cọ đến mức bướm nhỏ ướt đẫm (H nhẹ)
Tạ Uyển Nhiên lên tàu điện ngầm, đúng giờ cao điểm tan tầm, trong toa xe đông đúc chật chội.
Đang là mùa hè, Tạ Uyển Nhiên nhíu mày chịu đựng đủ thứ mùi cơ thể trong toa xe, bỗng nhiên, một bàn tay lớn nóng hổi chạm lên mông cô, còn xoa nắn vài cái.
Tạ Uyển Nhiên lập tức cảm thấy buồn nôn tột cùng, không ngờ lại gặp phải yêu râu xanh, cô muốn đổi chỗ khác, nhưng xung quanh toàn là người, làm gì còn kẽ hở nào để cô di chuyển.
Tạ Uyển Nhiên vừa nhúc nhích đã khiến người bên cạnh tỏ vẻ khó chịu, cô đành phải đứng im.
Bàn tay kia ngày càng quá đáng, vừa xoa nắn vừa luồn lách vào giữa hai chân, Tạ Uyển Nhiên không thể nhịn được nữa định lên tiếng quát mắng, thì bàn tay đó bỗng rời khỏi cơ thể cô, ngay sau đó vang lên một lời chất vấn lạnh lùng: "Mày đang làm cái gì đấy!?"
Tạ Uyển Nhiên quay đầu lại, nhìn thấy một nam sinh đang nắm chặt tay một gã trung niên bỉ ổi và chất vấn hắn.
"Tao làm cái gì cơ!?" Gã trung niên chính là kẻ vừa sàm sỡ Tạ Uyển Nhiên, lúc này vẫn còn ngoan cố cãi cùn.
Nam sinh cười lạnh một tiếng cũng chẳng thèm tranh luận với hắn, bẻ ngược cổ tay hắn một cái, liền nghe thấy một tiếng rắc giòn giã kèm theo tiếng hét thảm thiết của gã trung niên.
"Hừ, hôm nay cho mày một bài học chỉ khiến mày trật khớp thôi, sau này còn để tao nhìn thấy thì không nhẹ nhàng thế này đâu, cút đi, tự đến tiệm nắn xương mà nắn lại." Nam sinh buông gã trung niên ra.
Gã trung niên đau đớn không thôi, nhưng cũng không dám cứng họng nữa, vừa vặn tàu điện ngầm dừng ở ga, hắn ôm cổ tay xám xịt xuống tàu.
Tạ Uyển Nhiên biết ơn nói với nam sinh: "Cảm ơn em nhé cậu học trò."
Nam sinh quay đầu lại, đó là một khuôn mặt thanh tú trắng trẻo, đôi mắt phượng dài hẹp nheo lại: "Cô giáo, cô còn nhớ em không? Hôm kia em có đưa bạn học bị thương qua chỗ cô băng bó."
Tạ Uyển Nhiên ngẩn người: "Em là... Tô..."
"Em là Tô Hưởng." Cậu nở một nụ cười vô hại.
"Ồ ồ! Đúng rồi, Tô Hưởng, cảm ơn em nhé, trò Tô." Tạ Uyển Nhiên một lần nữa cảm ơn cậu.
"Không có gì ạ, việc nên làm thôi, cô cũng đi chuyến tàu này về nhà sao? Nhà cô ở đâu ạ?"
"Cô ở thành Bạch Lộ, còn em?"
"Nhà em xa hơn một chút, ở Tân Địa Ánh Dương."
"Ồ thế thì xa hơn thật."
Nói vài câu đơn giản, lại đến ga tiếp theo, dòng người ùa vào trong, Tạ Uyển Nhiên bị ép đến trước mặt Tô Hưởng, dán chặt vào cậu đối mặt nhau không thể nhúc nhích.
"Cái đó... chật quá..." Tạ Uyển Nhiên ái ngại mỉm cười.
"Vâng, giờ cao điểm tan tầm là như vậy đấy ạ." Tô Hưởng gật đầu.
Theo sự lắc lư của toa xe, Tạ Uyển Nhiên cảm thấy thật xấu hổ, bầu ngực của cô dán chặt vào lồng ngực của cậu học trò, bụng dưới cũng dính chặt lấy nhau, mùa hè ai cũng mặc mỏng, qua lớp vải có thể cảm nhận được hơi nóng từ da thịt của chàng trai truyền đến, toa xe rung lắc, bầu ngực cứ cọ xát trên ngực đối phương, hai hạt nầm nhỏ nhanh chóng trở nên cứng ngắc như sỏi trong quá trình ma sát.
Đầu ngực của Tạ Uyển Nhiên rất nhạy cảm, sau một hồi cọ xát như vậy, cô cảm thấy vùng kín lại hơi ẩm ướt.
Thật là xấu hổ quá đi, sao hôm nay lại hai lần nảy sinh ham muốn vì tiếp xúc thân thể với học trò thế này, Tạ Uyển Nhiên cắn môi dưới, mặt đỏ bừng, trong đôi mắt long lanh nước chứa chan xuân tình, lén liếc nhìn nam sinh một cái, vừa vặn chạm phải ánh mắt của cậu, cô vội vàng dời đi, tim đập loạn xạ như nai con chạy trốn.
Tạ Uyển Nhiên năm nay hai mươi sáu tuổi, từng quen hai người bạn trai cũ, đều đã có quan hệ thân mật, cơ thể đã được khai phá rất chín muồi, thể chất cô nhạy cảm, ngày thường bạn trai chỉ khều nhẹ một chút là đã rỉ nước, huống chi là sự cọ xát cơ thể mật thiết như hiện tại.
Vùng kín ngày càng ẩm ướt, kèm theo cảm giác ngứa ngáy, thật sự rất muốn...
Dần dần, dường như có một khối nhô lên cứng ngắc đâm vào hạ bộ của Tạ Uyển Nhiên, qua vài giây sau, Tạ Uyển Nhiên mới phản ứng lại đó là cái gì, cậu, cậu sao có thể...
Tạ Uyển Nhiên vừa thẹn vừa giận, ngẩng đầu lườm Tô Hưởng một cái đầy hờn dỗi.
Mặt Tô Hưởng cũng ửng hồng, ghé sát tai Tạ Uyển Nhiên nói nhỏ: "Cô giáo xin lỗi cô, thật sự là chật quá... em không cố ý đâu..."
Giọng điệu cố tình hạ thấp của chàng trai có chút khàn khàn, hơi nóng phả vào bên tai, tai vốn là điểm nhạy cảm của Tạ Uyển Nhiên, khiến nửa thân người cô như nhũn ra.
"Ưm..." Tạ Uyển Nhiên bất đắc dĩ đưa tay ra nắm lấy áo thun của nam sinh mới giúp bản thân đứng vững, một lúc lâu sau mới đáp lại: "Không sao."
Tàu điện ngầm lại dừng ở ga, lại có một đợt người bước lên, Tạ Uyển Nhiên bị ép đến mức cảm giác như mình sắp bị ấn sâu vào trong cơ thể Tô Hưởng.
Tô Hưởng cao khoảng một mét bảy mươi tám, Tạ Uyển Nhiên cao một mét sáu mươi tám, đi giày cao gót, chân phụ nữ nhìn chung dài hơn nam giới một chút, thế nên sự nóng bỏng cứng ngắc kia của Tô Hưởng vừa vặn đâm chết trân vào đóa hoa đầy đặn của cô, cọ xát lên hạt ngọc nhỏ của cô, Tạ Uyển Nhiên cố gắng kìm nén ham muốn thở dốc, cả người đã hoàn toàn tựa vào người Tô Hưởng.
Từng đợt tê dại truyền đến từ âm vật, khiến quần lót của Tạ Uyển Nhiên nhanh chóng ướt đẫm một mảng lớn.
Tô Hưởng bây giờ cũng không dễ chịu gì, thực ra Tạ Uyển Nhiên xinh đẹp và có khí chất luôn là nữ thần của cậu, thoáng nhìn thấy trong phòng y tế hôm qua, ban đêm cậu còn mơ một giấc mơ xuân lấy cô giáo làm nữ chính, vừa rồi có thể giúp đỡ cô và bắt chuyện với cô thật sự rất vui, nhưng không ngờ lại phải chịu đựng một sự tra tấn ngọt ngào đến thế này.
Cặp tuyết lê của cô giáo vừa to vừa mềm, dán chặt vào ngực cậu, không một lát sau cậu đã cảm nhận được hai hạt cứng nhỏ xíu, chưa ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy, tuy chưa từng có kinh nghiệm thực chiến, nhưng đối với đặc điểm sinh lý của phụ nữ cậu vẫn hiểu biết một chút, lập tức tâm trí treo ngược cành cây, không ngờ cô giáo lại có phản ứng với cậu, cậu em nhỏ ngay lập tức dựng đứng dậy không thể kiểm soát, đâm vào tư xứ mềm mại của cô giáo, từng chút một cọ xát, nếu không phải ở trên tàu, cậu có lẽ đã lập tức làm ra chuyện không thể mô tả với cô giáo rồi.
Tạ Uyển Nhiên đã không biết mình xuống tàu từ lúc nào nữa, ngay cả lời tạm biệt cũng chưa kịp nói với Tô Hưởng đã lảo đảo chạy ra khỏi cửa toa, tối hôm đó tự nhiên lại là một hồi tự thỏa mãn mới làm dịu đi ham muốn.
Còn Tô Hưởng thì vừa xuống tàu đã vào thẳng nhà vệ sinh công cộng, giải quyết ra bên trong rồi mới về nhà.
Nữ chính lúc đầu gặp yêu râu xanh không lập tức phản kháng là để tạo cơ hội cho nam chính anh hùng cứu mỹ nhân nhé, cốt truyện cần thiết, ngoài đời gặp phải chuyện này hy vọng mọi người đừng do dử dự bẻ gãy luôn ngón tay của lưu manh nha (mỉm cười)