51 Tai nạn xe
Một câu nói dửng dưng không chút gợn sóng, Tịch Nhan chẳng thể đoán ra thái độ của cô ta, đành chọn cách tiếp tục im lặng.
"Người muốn tôi gả cho anh ấy... là bố tôi, ông cố tình sắp xếp cho tôi làm trợ lý của anh ấy, dốc hết sức tạo cơ hội cho hai chúng tôi, chỉ là..." Giọng điệu của Tô Minh Ý cuối cùng cũng có chút thay đổi, thoáng hiện lên nét u buồn nhạt nhòa, "Người tôi muốn gả, vĩnh viễn không thể cưới tôi được nữa rồi."
"Cho nên... cô tính nghe theo sự sắp đặt của gia đình sao?" Nói vậy là... kiếp trước, cô ta cũng vì lý do này mà gả cho Tiêu Sở Thần sao?
"Bạn trai tôi và anh ấy là bạn thân, ngày xảy ra tai nạn... là Tiêu Sở Thần cầm lái, trên xe có bốn người, ba người sống sót, người chết chỉ có duy nhất bạn trai tôi." Khẽ bật ra một tiếng thở dài không rõ tâm tư, Tô Minh Ý u uẩn nói tiếp: "Anh ấy đối với tôi có vài phần áy náy, thế nên mới đồng ý để tôi ở bên cạnh, nhưng chuyện kết hôn... anh ấy không muốn, tôi càng không mượn, huống hồ sau chuyện đó, tính tình anh ấy thay đổi hoàn toàn, tôi luôn cảm giác... anh ấy không còn là Tiêu Sở Thần mà tôi từng quen biết, nên nói thế này mới đúng, ba người sống sót dường như đều chẳng còn giống như trước nữa."
Hóa ra giữa họ lại vướng mắc một quá khứ như vậy, Tịch Nhan có chút bất ngờ: "Vậy hai người còn lại..."
"Sau vụ tai nạn, họ đều trở mặt với Tiêu Sở Thần, tôi cũng chưa từng gặp lại họ nữa." Tô Minh Ý mím môi, "Thật ra tôi cũng luôn tìm kiếm họ, cứ cảm thấy chuyện họ trở mặt với nhau có liên quan đến vụ tai nạn xe năm đó, nhưng Tiêu Sở Thần lại tuyệt đối không hé môi nửa lời về chuyện ấy."
"Không tìm được người sao?" Tịch Nhan kinh ngạc hỏi, dù có trở mặt thì cũng không đến mức không tìm thấy người chứ.
"Ừ, không liên lạc được, giống như cố tình trốn đi vậy." Chợt nhận ra hôm nay mình nói nhiều một cách bất thường, có lẽ do vừa đi viếng nghĩa trang về nên nhất thời xúc động, cô ta lập tức chuyển chủ đề: "Nghe nói cô nghỉ việc rồi?"
"Ợ..." Không ngờ chuyện một nhân viên quèn như mình nghỉ việc lại truyền đến tai Tô Minh Ý, Tịch Nhan vô cùng ngạc nhiên: "Vâng."
"Trước đó thấy cô có thể quay lại làm việc tôi khá là vui, còn đặc biệt đi cảm ơn Tiêu Sở Thần, sao mới đó đã lại không muốn làm nữa, ở tổng công ty áp lực lớn quá sao?"
"Có lẽ... là vậy ạ."
"Sau này có dự định gì chưa?" Bản thân Tô Minh Ý cũng không nói rõ được vì sao mình lại để tâm đến cô gái này như thế, có lẽ là vì sự khác biệt mà Tiêu Sở Thần dành cho cô ấy chăng.
"Bạn em có một trang trại ăn quả ở quê, em về đó làm kế toán cho họ." Chuyện này chẳng có gì phải giấu diếm.
"Ồ, vậy sao... cứ ngỡ cô có thể thay thế vị trí của tôi chứ." Trong lời nói lại mang theo vài phần tiếc nuối.
"Vị trí của... cô?" Tịch Nhan muốn xác nhận lại xem mình có nghe lầm hay không.
"Nhà cô ở hướng kia đúng không?" Vờ như không nghe thấy câu hỏi ngược lại của cô, Tô Minh Ý dừng xe: "Đường hơi ngược lối, tôi tiễn cô đến đây có được không?"
"Được, được rồi ạ, cảm ơn cô." Sợ gây tắc nghẽn giao thông, Tịch Nhan vội vã xuống xe, Tô Minh Ý cũng lập tức nhấn ga lao vút đi.
Trên đoạn đường ngắn ngủi đi bộ về nhà, cô không khỏi suy nghĩ, rốt cuộc Tô Minh Ý mang tâm thái gì mà mỗi ngày đều túc trực bên cạnh Tiêu Sở Thần.
Vì để hoàn thành kỳ vọng của gia đình? Hay là muốn tìm ra câu trả lời cho vụ tai nạn năm xưa?
Nhưng bất kể là điều nào thì cũng chẳng liên quan gì đến cô, lúc này điều Tịch Nhan quan tâm nhất chỉ có ngày trở về của A Viễn và A Thạc.
Về đến nhà, cô đang đứng thẫn thờ nhìn mấy thùng hành lý của mình thì giật mình thót tim bởi tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, vừa mở cửa, nhân viên chuyển phát nhanh đã nhanh chóng nhét vào tay cô một hộp giấy nhỏ, rồi xoay người tất tả sang nhà khác giao hàng.
Tịch Nhan lẩm bẩm một tiếng, dạo này mình đâu có mua đồ gì, món bưu kiện này từ đâu tới chứ?
Khoảnh khắc nhìn rõ tên người nhận, hộp giấy tuột khỏi tay cô, rơi bịch xuống đất.
[Người nhận: Tề Yên]