Trở về truyện

Bệ hạ làm nô lệ. - Kẹo Dâm Đãng (1)

Bệ hạ làm nô lệ.

55 Kẹo dâm đãng (1)

Lại là cái thứ quỷ quái này, Tịch Nhan nghe mà phát bực, chút thương xót cùng áy náy dành cho hắn bỗng chốc tan biến không ít.

"Anh..." Giận đến nổ đom đóm mắt lườm hắn, ngược lại chỉ nhận về một nụ cười trêu chọc.

Lại ôm lấy người con gái đang xù lông vào lòng "Giờ thì công bằng rồi, cả hai đều là người có thuốc trong người."

"Vậy nên... loại thuốc đó uống vào sẽ thế nào..." Chẳng biết có phải do tác dụng của thuốc nói thật hay không, người đàn ông này tỏ ra khá ngoan ngoãn, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy cô.

"Bình thường mà nói, nó sẽ tăng độ nhạy cảm của các dây thần kinh liên quan đến ham muốn tình dục của người bệnh, đồng thời điều chỉnh nồng độ hormone, từ đó khắc phục chứng lãnh cảm, có điều, với một cơ thể vốn dĩ cực kỳ nhạy cảm như em, thì không thể gọi là thuốc chữa bệnh được, gọi là kẹo dâm đãng thì hợp hơn." Hắn cười rồi hôn lên bờ vai cô "Cái tên kẹo dâm đãng Yên Yên nghe vẻ cũng được đấy."

"Biến thái." Cô suýt chút nữa thì lộn tròng mắt ra sau "Muốn gọi sao thì gọi, dù sao tôi cũng chẳng phải Tề Yên."

Không thấy có tiếng đáp lại, Tịch Nhan ngẩng đầu lên thì thấy hắn đang nhắm nghiền hai mắt, không rõ là đã ngủ hay đang dưỡng thần.

Những lần gặp gỡ trước đây đều diễn ra trong cảnh hỗn loạn, cô chưa bao giờ nhìn kỹ người đàn ông này, đến tận bây giờ mới phát hiện, hắn và A Thạc có vài nét tương đồng, chiếc mũi... rồi cả bờ môi... có một sự giống nhau khó tả.

Áo ngực bỗng nhiên thắt chặt, Tịch Nhan mới nhận ra bầu ngực mình đang âm thầm căng tức, đầu ngực cũng ngày một nứng cứng.

"Tiêu Sở Thần..." Cô nũng nịu nép vào người hắn, dùng hai hạt đậu nhỏ cứng ngắc, cách một lớp quần áo ở nhà cọ xát vào lồng ngực hắn "Hình như... hình như, đến rồi..."

"Bây giờ tôi không giúp gì được cho em đâu." Mí mắt hắn cũng chẳng buồn mở ra, chỉ vì chính hắn cũng đang chìm sâu trong dược hiệu.

Dù biết rõ lúc này hắn không thể nói dối, Tịch Nhan vẫn không cam lòng đưa đầu lưỡi liếm lên yết hầu của hắn để dò xét, nhưng người đàn ông kia vẫn như một mặt hồ lặng ngắt.

Tịch Nhan bị dục vọng quấn thân chẳng khác nào con yêu nhện đang quấn lấy Đường Tăng, người đàn ông càng bất động, cô lại càng sốt ruột.

Hết nụ hôn này đến nụ hôn khác rơi trên má, khóe miệng và thậm chí là trên môi Tiêu Sở Thần, nhưng hắn vẫn dửng dưng như cũ.

"Không muốn tôi sao?" Giọng nói hơi có chút cầu xin pha lẫn tiếng khóc cùng hơi nóng mơn trớn bên tai hắn.

"Muốn, rất muốn." Hắn cố sức hôn nhẹ lên môi cô "Em đã bị tôi đụ đến mức cầu xin tha thứ trong đầu rồi."

Sự thẳng thắn không hề che giấu khiến nước dâm của Tịch Nhan chảy ra ròng ròng, cô không phục liền lột sạch phần dưới của người đàn ông, con cự long đang say ngủ bị cô ngậm chặt vào trong miệng.

Thấy cô ra sức mút mát lên xuống mà vẫn không thể đánh thức thứ trong miệng dậy, Tiêu Sở Thần nở một nụ cười nhẹ nhõm "Nhìn thấy em như thế này thật tốt."

Tịch Nhan bĩu môi ngẩng đầu "Lại cố ý rồi."

Cô nhấc eo ngồi cưỡi lên hai chân hắn, kiềm chế khát khao của cơ thể, im lặng đối diện với đôi mắt không còn sắc bén của hắn.

"Tiêu Sở Thần, xin lỗi..." Bầu ngực căng tròn áp sát trước ngực hắn, nhưng lại đi kèm với những lời phát biểu đầy cảm tính không mấy ăn nhập "Chuyện kiếp trước là do tôi không màng đến hậu quả, nhưng anh cũng có lỗi trước cơ mà?"

Hiếm khi Tiêu Sở Thần không phản bác lại, Tịch Nhan tự thấy mình có lý liền tiếp tục phân trần "Người bị cướp về muốn bỏ đi là chuyện bình thường, huống hồ anh lại đối xử với tôi như vậy..."

"Em không thích sao?" Người đàn ông dở khóc dở cười "Thế nhưng lần nào em cũng lên đỉnh liên tục là thế nào?"

"Tôi... anh..." Bị nói trúng tim đen khiến mặt đỏ bừng, Tịch Nhan đấm nhẹ hai nắm đấm không đau không ngứa lên người hắn.

"Nước dâm của em thấm ướt hết cả của tôi rồi."

Kinh ngạc cúi đầu, lời Tiêu Sở Thần nói quả không sai, vật khổng lồ thực sự đã bị nước dâm thấm đẫm.

Cái gọi là quần lót ở thân dưới, thực chất chỉ là hai miếng ren nhỏ trước sau, ở giữa nối bằng hai sợi dây thun mảnh, hai sợi dây vừa vặn hằn mở hai bên môi âm hộ, khiến nước dâm tuôn chảy không chút trở ngại.

"Không phải đều tại anh cho tôi uống thứ thuốc đó sao..."

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.