48 Chương 47. Đi tìm anh ấy
Nhà vệ sinh thực sự là một nơi không thích hợp nhất để nói xấu sau lưng người khác, nhưng chẳng hiểu sao nơi đây lúc nào cũng trở thành điểm khởi đầu cho những lời đồn đại được lan truyền.
Kiều Tử Hinh trốn trong một buồng vệ sinh đã khóa cửa, ngồi trên bồn cầu nghe trộm.
Nói là trốn nghe trộm thì cũng không hẳn là một từ mô tả chính xác, chẳng qua là vì người bên ngoài vừa vặn nhắc đến tên cô, giờ mà bước ra thì mọi người đều sẽ rất khó xử.
Đồng nghiệp A vừa bĩu môi dặm lại màu son, vừa nói, chẳng phải cậy vào chút nhan sắc, mới có phó tổng giám đốc Lâm chống lưng cho sao, lần này ngã đau rồi nhé, đáng đời từ lâu rồi.
Đồng nghiệp B rút khăn giấy lau tay, cười một cách quái dị, phó tổng giám đốc Lâm đâu thể giúp cô ta nở mày nở mặt mãi được, nhưng người ta vẫn có thể tiếp tục dùng thân xác để thuyết phục khách hàng kiếm tài nguyên mà! Nghe nói lần trước đơn hàng của lão người Đức là lấy được chỉ sau một đêm đấy.
Đồng nghiệp C ngạc nhiên thốt lên, lão người Đức đó trông như đến tuổi bế cháu rồi, cô ta cũng xuống tay được à?
Đồng nghiệp A khinh bỉ chê cô ả ít gặp gỡ nên đại kinh tiểu quái, người ta nỗ lực biết bao nhiêu! Không chỉ xuống tay được, mà đến cái miệng cũng chịu đựng được cơ mà.
Buôn chuyện đã đời, tiếng gót giày rời đi.
Kiều Tử Hinh bước ra, vặn vòi nước rửa tay. Lồng ngực nghẹn lại khó chịu, có lẽ là di chứng sau khi bị viêm phổi.
Quả nhiên vẫn nên tuân theo lời dặn của bác sĩ, ở lại viện thêm mấy ngày thì hơn.
Cô nghĩ.
Dự án bị rút, Kiều Tử Hinh với tư cách là người chịu trách nhiệm chính, trong lòng chắc chắn rất uất ức, nhưng điều khiến cô khó chịu hơn là các thành viên trong đội ngũ dưới quyền cô đều sẽ vì thế mà bị liên lụy.
Chế độ khuyến khích nhân viên của Soaring gắn liền trực tiếp với doanh thu dự án, một đơn hàng cấp chục triệu nói mất là mất, điều đó có nghĩa là gì? Nghĩa là giám đốc khách hàng từng thức khuya dậy sớm cùng cô sẽ bị thêm một vết xám vào kỳ đánh giá năm, nghĩa là các nhân viên điều hành quảng cáo và chỉ đạo nghệ thuật chữ nghĩa được điều động qua đây có thể sẽ không nhận được thưởng cuối năm, ngay cả Thẩm Thanh cũng sẽ phải lỡ hẹn với chiếc túi xách Celine Triomphe mà cô ấy hằng ao ước.
Trở lại vị trí làm việc, Kiều Tử Hinh khó mà tập trung tinh thần, thế là cô kết thúc công việc sớm, vốn định đến phòng tập gym đẩy tạ để ra mồ hôi, lại sợ tự hành hạ bản thân đến mức phải vào phòng hồi sức tích cực, cho nên chỉ đành lái xe lượn lờ vô định.
Đến khi định thần lại, cô phát hiện mình đã lái xe đến dưới tòa nhà công ty của Tiêu Ảm từ lúc nào.
Cô đỗ xe vào vị trí dành cho khách có giới hạn thời gian hai tiếng, thẫn thờ một lát, rồi vẫn cầm điện thoại lên.
Khi Tiêu Ảm xuống máy bay, vừa bật điện thoại lên đã nhận được mấy tin nhắn và một thông báo cuộc gọi lỡ.
Tập tin đính kèm tin nhắn hiện lên: Hiện tại anh có tiện không?
Tập tin đính kèm tin nhắn hiện lên: Em có thể đến tìm anh không?
Tập tin đính kèm tin nhắn hiện lên: Em đang ở dưới lầu công ty anh.
Tập tin đính kèm tin nhắn hiện lên: Thôi bỏ đi, không có gì đâu.
Không có cách xưng hô gọi anh là chủ nhân, cho nên không phải là đang nổi hứng muốn đùa nghịch; cũng không có các từ đệm làm nũng, cho nên tâm trạng đang rất sa sút.
Tiêu Ảm nhận ra: Cô gặp chuyện rồi, và đây là lần đầu tiên cô tìm đến anh như một chỗ dựa để cầu cứu.
Tiêu Ảm gọi lại, chuông reo rất lâu cũng không có người bắt máy.
Anh có một cuộc họp quan trọng ngay sau đó với đại diện chính quyền địa phương, thế là bảo Tô Ngôn tiếp tục liên lạc với Kiều Tử Hinh.
Lúc Tiêu Ảm họp xong bước ra, Tô Ngôn đã đợi sẵn ở cửa phòng họp, vẻ mặt đầy hoảng hốt, muốn nói lại thôi.
Anh nhíu mày, Nói đi.
Tô Ngôn lập tức bước lên phía trước, nhỏ giọng báo cáo, Kiều tiểu thư hình như... khóc rồi...
Khi Kiều Tử Hinh về đến nhà mình, cô mới phát hiện trong tủ lạnh đầy ắp rau củ quả, sữa tươi trứng gà, trong tủ bếp thì có các loại hạt, gạo bắp, ngũ cốc yến mạch.
Phòng ốc đã được dọn dẹp sắp xếp lại, giỏ quần áo bẩn đã được dọn sạch, quần áo giặt sạch sấy khô được gấp gọn gàng ngăn nắp trên giường.
Cô lập tức nghĩ đến chiếc chìa khóa dự phòng của mình.
Đột nhiên có chút muốn khóc: Trước đây, hình như, chưa bao giờ, cô lại nhớ một người đến thế.
Sau đó Tô Ngôn gọi điện đến, nói Tiêu Ảm đang đi công tác ở phía nam, hỏi cô có chuyện gì không.
Thế là Kiều Tử Hinh chưa kịp chuyển đổi cảm xúc, đột nhiên đem lý thuyết muốn khóc vừa rồi áp dụng vào thực tế, ngay lập tức dọa cho Tô Ngôn im bặt vì sợ hãi.
Cô khóc một lúc, mới nghe thấy đối phương run rẩy hỏi, Kiều tiểu thư, cô không sao chứ? Tiêu tổng đang họp, họp xong tôi sẽ bảo anh ấy gọi lại cho cô ngay.
Kiều Tử Hinh cảm thấy khá mất mặt, sụt sịt mũi tìm cách chống chế, Tôi không sao, anh đừng nói với anh ấy.
Tô Ngôn nào dám không nói với anh, từ lúc cúp điện thoại đã như ngồi trên đống lửa đợi ở cửa phòng họp, tim đập như đánh trống, đầu óc hỗn loạn:
Tiêu tổng anh nghe tôi giải thích, chuyện Kiều tiểu thư làm tôi khóc ấy, tuyệt đối không liên quan gì đến tôi đâu à nha!
Khi nhận được điện thoại của Tiêu Ảm, Kiều Tử Hinh đã thu xếp lại tâm trạng, hỏi han có vẻ thản nhiên xem anh đang đi công tác ở đâu, lịch trình có bận không, những chuyện đại loại như vậy.
Tiêu Ảm im lặng vài giây, bỗng nhiên hỏi, Muốn đến tìm anh không?
Mũi Kiều Tử Hinh bỗng chốc cay xè: Sao anh cái gì cũng biết thế.
Muốn. Cô thật thà đáp.