45 Chương 44. Đi cấp cứu
Kiều Tử Hinh xin nghỉ bệnh một ngày, hiếm khi không phải nghĩ đến chuyện công việc, rúc ở trên giường ôm máy tính bảng xem Conan, vừa xem vừa lẩm bẩm: Rõ ràng cái gã người đen đó chính là hung thủ mọi người còn giả vờ không thấy lý do giết người vì để giảm cân cũng quá nhảm nhí rồi đi phe Tân Lan và phe Kha Ai đều đừng cãi nhau nữa lẽ nào Kha Cơ đại nhân của chúng ta không xứng có cái tên sao……
Trong lúc lẩm bẩm thì mở WeChat ra, thấy một tin nhắn mới gửi đến.
Tiên sinh:
【Dậy chưa?】
Kiều Tử Hinh nghĩ nghĩ, vẫn quyết định không nói cho anh biết mình đã xem liền tù tì mười tập hoạt hình.
【Vừa dậy ạ. Cháo ngon lắm, cảm ơn chủ nhân.】
【Thả tim.jpg】
Tiên sinh:
【Đến bệnh viện chưa?】
Tiểu Kiều:
【Không sao đâu, không cần đi, em thấy ở nhà nghỉ ngơi một ngày là khỏe thôi.】
Tiên sinh:
【Sốt hơn 38 độ mà kêu không sao?!】
Tiểu Kiều:
【Sốt là một phản ứng tích cực của hệ miễn dịch cơ thể người chống lại nhiễm trùng, có thể làm nóng chết mầm bệnh, tiêu hủy nhiễm trùng. Sử dụng kháng sinh quá mức không những tổn hại sức khỏe quần chúng, mà còn làm tăng thêm gánh nặng quỹ bảo hiểm y tế.】
Quần chúng để bày tỏ lời mình nói có căn cứ, chứ không phải nói hươu nói vượn, còn “bạch” một tiếng chuyển phát qua một bài báo 《Nghiên cứu đối chứng về việc kích hoạt tế bào miễn dịch sốt cao ở chuột cống thúc đẩy sự di chuyển của tế bào lympho T》.
Tiên sinh nửa ngày không có hồi âm.
Quần chúng trộm nghĩ anh đang nghiêm túc bái đọc bài viết y học mình chuyển cho anh.
Quần chúng đi vào bếp rót ly nước uống, trở lại tiếp tục vây xem 2000 phương pháp giết người và 800 loại chứng cứ ngoại phạm.
Đại khái nhìn đến đoạn cậu học sinh tiểu học vạn năm dùng quả bóng đá từ trong thắt lưng đá bay ống nghe của một bốt điện thoại cấp cứu treo trên tường ở tòa nhà bên bờ hồ cách xa mục tiêu khoảng cách đường thẳng ước chừng ít nhất ba mươi mét, đầu của quần chúng lại bắt đầu choáng váng, cơn buồn ngủ ập tới, mơ mơ màng màng lại ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại lần nữa, đã tới buổi chiều, hiệu lực của thuốc hạ sốt uống buổi sáng đã phát huy cạn sạch, quần chúng bắt đầu trải qua một đợt “phản ứng tích cực” hừng hực như lửa đốt mới, quấn hai chiếc chăn bông mà vẫn không nhịn được phát run, cuối cùng bất lực nhận ra hệ miễn dịch của mình đã bắt đầu đằng đằng sát khí chuyển từ mục đích “làm nóng chết mầm bệnh” thành “làm nóng chết vật chủ” cho xong chuyện.
Tiêu Ảm cả buổi sáng đều tâm thần bất định, lúc họp giao ban buổi sáng cũng thỉnh thoảng cầm điện thoại lên xem, bỗng nhiên nhìn thấy hồi âm của Kiều Tử Hinh, lập tức ở trên màn hình bấm gõ gõ cạch cạch.
Một vị quản lý cấp trung đang báo cáo công việc lập tức có mắt nhìn mà tạm dừng, chờ anh nhắn xong tin nhắn.
Nhưng không ngờ tới, chỉ vài giây, sắc mặt đại boss đột nhiên sa sầm, “bạch” một tiếng úp ngược điện thoại nện mạnh xuống bàn họp, làm toàn thể đồng nghiệp giật nảy mình.
Cũng không biết đối phương là phương thần thánh phương nào, lại có thể dễ dàng chọc cho ông chủ mặt bài tây quanh năm có biến động cảm xúc rõ ràng như thế.
Đáng thương cho vị quản lý kia nơm nớp lo sợ, làm xong nửa phần sau của báo cáo, sau lưng đều sắp ướt đẫm.
Đã qua giờ cơm trưa từ lâu, cuộc họp vẫn chưa có ý định kết thúc.
Tô Ngôn đặt cơm hộp đưa tới, Tiêu Ảm và những nhân sự cấp trung cao khác đều ở trong phòng họp vừa ăn vừa tiếp tục bàn chuyện.
Điện thoại đột nhiên “vù vù” hai cái, động tác của anh khựng lại, rốt cuộc vẫn không nhịn được lật lại xem.
Tiểu Kiều:
【Chủ nhân, em khó chịu quá.】
【Ảnh chụp: Màn hình hiển thị của máy đo nhiệt độ tai là 39.7.】
Tiêu Ảm “vút” một cái đứng phắt dậy, “Tan họp.”
Nếu như nói Tiêu Ảm trước đó bị cái bài viết ma quỷ nghiên cứu chuột cống gì đó làm cho suýt chút nữa tức đến nhồi máu cơ tim, thì khi anh đến nhà Kiều Tử Hinh mà thế nào cũng không gõ mở được cửa, chính là sắp bị lo lắng đến nhồi máu cơ tim rồi.
Anh ép bản thân phải bình tĩnh lại, bỗng nhiên nhớ ra:
Kiều Tử Hinh lúc trước từng nhắc qua, cô không chỉ một lần tự nhốt mình ở bên ngoài, thợ mở khóa đều sắp quen mặt cô rồi. Thế là liền giấu một chiếc chìa khóa dự phòng trong hộp thư dưới lầu, rồi lại giấu chìa khóa hộp thư vào trong hộp phòng cháy chữa cháy ở lối thoát hiểm.
Còn nói là học từ một bộ hoạt hình trinh thám nào đó.
Tiêu Ảm không dám chậm trễ, lập tức đi lục lọi hộp phòng cháy, quả nhiên tìm được chìa khóa hộp thư, lại chạy đi mở hộp thư, lúc này mới cuối cùng nhìn thấy chìa khóa cửa nhà Kiều Tử Hinh.
Anh lúc vào cửa gọi tên cô, lại không có người thưa, liền cảm thấy không ổn.
Nhanh chóng đi đến phòng ngủ, bật đèn lên, chỉ nhìn một cái, trong lòng liền thình lình chùng xuống, bế thốc cô lên lao ra cửa chạy thẳng về phía thang máy.
Sắc mặt Kiều Tử Hinh trắng bệch, tứ chi lạnh ngắt, hơi thở vừa dồn dập vừa nông, rõ ràng là thiếu oxy trầm trọng, môi thậm chí đều đã bắt đầu ẩn hiện sắc tím.
Bác sĩ tiếp nhận của phòng cấp cứu sau khi truyền dịch cho cô xong, đi ra liền mắng cho Tiêu Ảm một trận.
“Người nhà kiểu gì thế này? Bệnh nhân đều chuyển thành viêm phổi cấp tính thể nặng rồi mới nhớ tới đi khám bệnh sao?!”
Tiêu Ảm ngoan ngoãn đứng ở chỗ đó, bị một nữ bác sĩ có chiều cao chỉ đến ngực anh mắng cho xối xả vào đầu vào mặt, thái độ cực tốt, ngoài thừa nhận sai lầm thì chính là chân thành xin lỗi.
Về sau bác sĩ cũng có chút ngại ngùng, ngược lại an ủi anh, “Anh cũng đừng quá lo lắng. Chỉ là viêm phổi thùy điển hình, điều trị theo phác đồ thông thường là được. Dùng thuốc kháng khuẩn vài ngày là hạ xuống thôi.”
————
Đợi đến ngày Conan kết thúc, ngày giỗ nhớ khấn báo cho cha già biết. orz