Trở về truyện

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia - Chương 314: Chương 315

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

314 Chương 314: Chương 315

Y - www.

Tịch Nhan thật vất vả lắm mới trở lại Triêu Dương điện, nàng vừa thở hổn hển vừa vào cửa, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của các cung nữ, đuổi các nàng lui ra, sau đó liền ở trong phòng tìm kiếm chung quanh.

Nhưng nàng cơ hồ lật tung cả tẩm điện, tìm kiếm những nơi có thể ẩn thân vẫn không thấy người mình muốn gặp, cho dù là một góc quần áo cũng không thấy được.

Tịch Nhan nhịn không được cảm thấy rất thất bại, nghĩ lại chắc mình đã hiểu lầm ý tứ của Thập Nhất, còn tưởng rằng Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng sẽ lặng lẽ đến đây.

Vô lực bước từng bước một đến bên giường ngồi xuống, Tịch Nhan thở dài một tiếng, có chút thất vọng nằm ngửa trên giường, nhắm hai mắt lại.

Giây lát sau, đột nhiên có người nào đó nằm đè lên thân thể của nàng, Tịch Nhan kinh hãi, vừa muốn hô to, nhưng lập tức đã bị người đó ngăn chặn đôi môi lại. Vừa trợn mắt ra thì nhìn thấy người trước mắt không phải là Hoàng Phủ Thanh Vũ thì còn là ai nữa?!

Trong nháy mắt, nàng khắc chế không được vì vui mừng quá độ mà bật khóc, rầu rĩ ô ô hai tiếng, hắn lúc này mới rời khỏi đôi môi của nàng, nhẹ cười: "Vừa rồi nàng đang tìm ta sao?"

Tịch Nhan vừa mừng vừa sợ, lại nhịn không được dỗi hắn, nhẹ nhàng đấm vào ngực hắn một cái, ai oán nói: "Sao giờ chàng mới đến?"

Hoàng Phủ Thanh Vũ cúi đầu nở nụ cười: "Chính là muốn nhìn một chút bộ dáng nàng nhớ tới ta."

Tịch Nhan khẽ cắn môi dưới nhìn hắn, thật lâu sau, rốt cuộc vẫn nở nụ cười, Hoàng Phủ Thanh Vũ thuận thế liền cúi đầu, lại hôn lên môi nàng.

Vành tai và tóc mai chạm vào nhau, trong lúc ý loạn tình mê ngoài cửa lại đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa vội vàng.

Trên giường, hai người đều lập tức tỉnh táo lại, Tịch Nhan vội ngồi dậy hỏi: "Ai đó?"

Thanh âm của cung nữ ngoài cửa mang theo sự sợ hãi, giống như sợ đến cực điểm, ngập ngừng hồi lâu, mới lấy hết dũng khí nói một hơi: "Hoàng Thượng nhắn nhủ với quận chúa, sắp đến đại hôn rồi người nhất định không đườc rối loạn, phải đúng mực! Nô tỳ cáo lui!"

Người vừa nói lập tức biến mất, Tịch Nhan nghe thấy tiếng bước chân của cô ta nhanh chóng nhỏ dần, đợi đến khi phục hồi tinh thần lại, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời đỏ bừng, vừa xoay người liền vùi đầu vào trong lòng Hoàng Phủ Thanh Vũ nức nở một hai tiếng, cáu giận nói: "Hoa Quân Bảo cố ý chọc ghẹo ta, hắn hận ta làm hỏng chuyện tốt của hắn!"

Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn cúi đầu cười như cũ, Tịch Nhan dựa vào ngực hắn, ngay cả lồng ngực hắn chấn động nàng cũng đều nghe được nhất thanh nhị sở, lại cảm thấy rất xấu hổ não, hé miệng liền hướng tới ngực hắn cắn xuống thật mạnh.

Hoàng Phủ Thanh Vũ đau đến thét lớn một tiếng, một tay ôm chặt lấy nàng, sau đó nhanh chóng lật người áp đảo nàng xuống dưới thân mới đưa tay nắm lấy cằm nàng: "Nàng còn cắn nữa có tin ta sẽ cắn lại hay không?"

Tịch Nhan nhịn không được lại đỏ mặt lần nữa, quay đầu đi cười ha ha. Cuối cùng, xoay mặt lại nhìn hắn, chậm rãi ôm lấy cổ hắn: "Hoa Quân Bảo biết chàng đã đến đây rồi."

Hoàng Phủ Thanh Vũ cười khẽ một tiếng: "Người biểu ca này của nàng thật sự rất có bản lãnh."

"Vậy so với chàng thì sao?" Khóe miệng Tịch Nhan cong cong, cười nói.

Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ ám trầm xuống, tới gần khuôn mặt của nàng: "Nàng nói sao?"

Tịch Nhan nhịn không được cười ha hả, trán chạm trán với hắn, lặng im một lát, mới nói: "Chàng tới làm gì vậy? Ba lần bốn lượt bỏ lại triều chính không để ý, các đại thần không có ý kiến gì sao?"

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhẹ nhàng cắn một ngụm trên môi nàng, lẩm bẩm nói: "Ta tới đón dâu mà. Tập tục dân gian không phải muốn tự chú rể tới đón dâu, rước tân nương tử vào cửa sao?"

Nghe vậy, Tịch Nhan đầu tiên là ngẩn ra, lập tức xúc động rơi lệ.

Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi hôn lên những giọt lệ trên mặt nàng, cười nhẹ một tiếng: "Nàng làm sao vậy, thực là mau nước mắt, có chuyện hay không cũng đều rơi lệ."

Tịch Nhan chỉ thất thần nhìn sang một bên, hồi lâu sau mới nhẹ giọng nói: "Đây là lần thứ tư chàng cưới ta. Nhưng trước kia, mỗi một lần, chàng đều thiếu ta một cái hôn lễ."

Cho dù là lúc ban đầu lúc ban đầu, nàng gả cho hắn vì hoàng tử phi, hai người lại mấy ngày liền đều không có đã lạy, hắn thậm chí, ngay cả hỉ đường đều không có bước vào.

Hoàng Phủ Thanh Vũ khẽ mỉm cười như cũ, trong ánh mắt hiện lên tía sáng ngời như ngọc quý: "Như vậy lần này, chúng ta đều bổ sung hết, có được không?"


Hai ngày sau, Tịch Nhan một lại lần nữa rời khỏi Tây Càng, lên đường đi đến Bắc Mạc. Nhưng lúc này đây, không phải là hòa thân, mà là thành thân. Nay, trong miệng mọi người trong thiên hạ, vị hoàng đế anh minh thần võ kia sắp sửa cưới nàng làm hoàng hậu. Hơn nữa, hắn còn tự mình tới đón dâu.

Có lẽ điều đó chỉ có một mình nàng biết, nhưng vậy là đủ rồi, nàng biết hắn ở đây, vậy cũng đã đủ rồi.

Dân gian không ngừng bàn tán việc vị quận chúa được xưng là đệ nhất mỹ nhân chết đi sống lại, khôi phục lại dung mạo khuynh thành, hơn nữa lần này Hoàng Phủ Thanh Vũ lấy một nửa giang sơn Đại Sở làm sính lễ một lần nữa cưới nàng, có thể nói là oanh oanh liệt liệt, chấn động thiên hạ. Thế nhân đều nói quân chủ Bắc Mạc si tình, quận chúa Tịch Nhan phúc trạch thâm hậu, nhưng không nào biết hai người đó đến tột cùng trải qua gian khổ như thế nào.

Thập Nhất vừa là sứ thần cầu thân cũng là sứ thần đón dâu, trong lúc mọi người vui vẻ đưa tiễn trước cửa cung, liền đi tới xe ngựa của Tịch Nhan, nói: "Thất tẩu, chúng ta khởi hành."

Bên trong xe ngựa, Tịch Nhan trong trang phục cô dâu, mũ phượng trên đầu, khăn quàng trên vai, dưới, lấy tay ôm ngực mình, giống như muốn giữ lại trái tim cơ hồ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lúc này mới cúi đầu lên tiếng: "Đi thôi."

Đội ngũ đón dâu ban ngày lên đường, ban đêm nghỉ ngơi, mọi việc cừ tiến hành theo một nhịp độ đều đều, nhưng vẫn không chậm trễ điều gì cả, hành trình cũng cực kỳ thông thuận.

Vào ban ngày, Tịch Nhan không nhìn thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ, nhưng nàng biết hắn vẫn đi theo bên cạnh, chỉ có đến buổi chiều, hắn mới có thể xuất hiện ở trong phòng nghỉ tạm của nàng, hai người bình an vô sự đồng sàn cộng chẩm cả đêm, sang ngày hôm sau lại tiếp tục lên đường.

Vào một ngày rốt cuộc họ cũng đến được Bắc Mạc, vào ngày hôm đó ánh mặt trời chiếu rọi những tia sáng diễm lệ khắp muôn nơi, trời sáng khí trong, là một ngày xuân với thời tiết tốt nhất, hơn nữa ngày hôm đó cũng chính là ngày sinh nhật của Bất Ly. Nữ nhi của bọn họ, ngày hôm nay vừa tròn bốn tuổi .

Có lẽ trên thế gian không có ai giống như bọn họ, đã có con cái rồi mới cử hành hôn lễ.

Hoàng Phủ Thanh Vũ đêm trước đó đã trở về hoàng cung trước, chuẩn bị mọi thứ. Đội ngũ đón dâu hoành tráng mà long trọng, dân chúng toàn kinh thành lần đầu tiên mới được chứng kiến, chậm rãi đi tới Chính Thanh môn của hoàng cung.

Chính Thanh môn chính là cổng phía đông của hoàng cung Bắc Mạc, các vị hoàng hậu tiền triều đều từ cánh cổng này tiến vào cung.

TruyenC

Copyright © 2024 TruyenC.