Trở về truyện

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia - Chương 244: Chương 244

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

244 Chương 244: Chương 244

Truyện Tiên Hiệp - -Y

Hoàng Phủ Thanh Thần nói không phải là không có đạo lý, cách xa như vậy, mơ mơ hồ hồ không thể nhìn rõ mặt người đó, cho nên cũng không có ai dám xác định người đó là ai.

Nhưng có người vẫn là không hề yên tâm, thật cẩn thận giục ngựa tiến lên: "Cửu gia, nếu không thì phái người trở về xin chỉ thị của Hoàng Thượng đi? Dù sao chúng ta sắp công thành rồi, cũng không cần phải nóng lòng nhất thời, đợi Hoàng Thượng định đoạt xong rồi mới quyết định cũng không muộn mà."

"Ai cũng không được phép trở về đại trướng! Chuyện hôm nay nhìn thấy nữ tử này cũng tuyệt đối không được để lộ nửa câu với người khác, bao gồm cả Hoàng Thượng!" Hoàng Phủ Thanh Thần bỗng dưng rút nhuyễn kiếm từ bên hông ra, quay lại nói với tất cả tướng sĩ phía sau: "Hôm nay công thành, ta Hoàng Phủ Thanh Thần là thống soái cao nhất, nếu ai dám can đảm cãi quân lệnh, y theo quân pháp xử trí!"

Sau khi hắn nói xong, trong quân không có một tiếng động. Hoàng Phủ Thanh Thần lúc này mới quay ngựa xoay người, nhìn nữ tử trên cây cột kia, lạnh lùng nhếch khóe môi lên: "Yêu nữ họa quốc, còn vọng tưởng mê hoặc quân ta, nhiễu loạn sĩ khí quân ta, tuyệt đối không thể giữ lại! Người đâu, mang cung tiễn đến cho bổn vương!"

Ở phía sau, ba quân hoàn toàn yên tĩnh, phó tướng trình cung tiễn của hắn lên, Hoàng Phủ Thanh Thần tiếp nhận liền trực tiếp lắp tên giương cung, nhắm ngay vào nữ tử trên đỉnh cột --

Đột nhiên, có một binh lính khắc chế không được hô lên: "Nàng ta cử động !"

Hoàng Phủ Thanh Thần ngưng mắt nhìn lại, quả nhiên nhìn thất nữ tử vẫn cúi đầu tử nãy giờ chậm rãi ngẩng đầu lên.

Khi Tịch Nhan bị cơn đau làm cho tỉnh lại, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy ánh sáng mặt trời từ xa xa chiếu thẳng vào mình làm người ta chói mắt, không thể mở ra được.

Trên người nàng rất đau, toàn thân không còn chút sức lực, nàng lại lần nữa cúi đầu, nhưng bỗng dưng nhận thấy trên người mình bị dây thừng buộc chặt, đồng thời dưới chân trống rỗng.

Hồi lâu sau nàng mới hiểu được bản thân mình đang ở trong hoàn cảnh như thế nào -- nàng bị trói ở trên thành lâu!

Mà đối diện chính là đội quân đông nghìn nghịt, tất cả những người đó đều ngửa đầu nhìn mình, cả đám đều cố vươn cổ dài ra, tựa hồ đang chờ xem kịch vui. Phía trước đội quân có một nam tử tuấn mỹ trong bộ áo giáp ngân bạch, đang lắp cung tên nhắm về phía mình.

Tịch Nhan có chút hoảng hốt, bắt đầu cố gắng hồi tưởng lại làm sao mình lại có thể biến thành bộ dáng này --

Nàng chỉ nhớ rõ Nam Cung Ngự lại phát bệnh một lần nữa, khoảng cách giữa hai lần phát bệnh chỉ còn hơn nửa tháng, nói cách khác, ngày hắn lìa đời càng ngày càng gần.

Nàng chỉ nhớ rõ mình sợ hãi, rất sợ hãi. Bên ngoài đồn đãi nói Bắc Mạc bắt đầu phát binh tấn công Đại Sở, mà thiếu Nam Cung Ngự quân đội Đại Sở bị tan rã, sĩ khí mất hết, bị quân địch liên tục đoạt được thành trì. Nam Cung Ngự rất lo lắng, thời gian bệnh phát càng ngày càng ngắn hơn.

Nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng, lại làm cho Tịch Nhan càng ngày càng khó hiểu. Vào một ngày kia, hắn nắm tay nàng, đôi môi tái nhợt nở nụ cười yếu ớt: "Nhan Nhan, kỳ thật ta không lo lắng, thật sự không lo lắng Đại Sở bị phá, bởi vì muội khỏe, muội vẫn khỏe, vậy là tốt rồi ."

Tịch Nhan cảm thấy rất kinh ngạc, còn muốn hỏi hắn chuyện gì thì hắn lại mê man rồi.

Nàng nhớ rõ mình vẫn đang canh giữ ở bên giường hắn, nhưng không qua bao lâu lâu, bản thân cũng mất đi trực giác, khi tỉnh lại thì đang trong tình cảnh này.

Nàng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cũng không biết Nam Cung Ngự hiện tại thế nào. Trong lòng nàng sầu lo, khó khăn lắm mới có thể quay đầu lại nhìn về hướng trong thành lâu, nhìn thấy trên các con đường đều tràn ngập binh lính, chẳng qua đó chính là binh lính Đại Sở. Điểm giống nhau là, tất cả bọn họ cũng đều vươn dài cổ ra nhìn nàng, giống như cùng đợi điều gì đó.

Tịch Nhan bất giác nở nụ cười. Nàng không biết mình làm sao có thể lưu lạc đến nỗi trở thành bộ dáng như hiện tại, cũng không biết Mộc Thiệu Đình đem nàng treo ở nơi này nhằm mục đích gì. Chẳng lẽ hắn cho rằng, đem nàng treo ở nơi này có thể vãn hồi bại cục hay sao?

Ánh mặt trời chói mắt chiếu xuống, mũi tên của nam tử phía trước đội quân Bắc Mạc lóe lên ánh sáng.

Tịch Nhan nhắm chặt mắt lại, trong lòng thầm nghĩ -- không biết cảm giác mũi tên xuyên tim có đau hay không?

Lúc mở mắt ra lần nữa, nàng lại cảm thấy hình như mình bị hoa mắt, bởi vì nàng dường như nhìn thấy từ chỗ xa xa phía sau đội quân Bắc Mạc có một người cưỡi ngựa phi nhanh tới. Không biết cách bao xa, nàng chỉ cảm thấy bóng dáng người đó cùng con tuấn mã cực kỳ nhỏ bé, trong lòng nàng thầm tính chờ một người một ngựa chạy nhanh đến thành lâu bên này thì cũng mất khoảng thời gian một nén nhang?

Nhưng thời gian một nén nhang dài như vậy, nàng làm sao có thể chờ đợi được.

Quả nhiên vẫn là hoa mắt. Tịch Nhan nhẹ nhàng ngoéo khóe miệng một cái, nhắm mắt lại, lẳng lặng chờ đợi.

Dưới thành lâu, Hoàng Phủ Thanh Thần hung hăng cắn chặt răng, trầm giọng nói: "Tỉnh cũng tốt, tránh cho không biết mình chết như thế nào. Nhìn cho rõ người hại ngươi, để sau khi chết không báo thù sai người!"

"Băng" một tiếng, trong lúc tất cả mọi người còn nín thở ngưng thần, tên của Hoàng Phủ Thanh Thần đã thoát khỏi cung tên lao về phía trước!

Mũi tên xuyên qua không khí nhắm thẳng vào nữ tử đang bị treo trên thành lâu, đầu mũi tên sắc bén, phát ra tiếng động rin rít --

"Phốc" một tiếng, trong ánh mắt nhìn chăm chú của tất cả những người cớ phía trước và phía sau Tịch Nhan, thanh âm này phát ra ngay khi nàng rõ ràng nghe được mũi tên kia bắn vào thân thể mình.

Trong chớp mắt, nàng không có cảm giác đau đớn gì, chậm rãi cúi đầu, chỉ nhìn thấy mũi tên kia xuyên qua gió mạnh cắm vào người nàng, cứng rắn không nhúc nhích. Mà nàng cũng thấy được máu của mình theo mũi tên kia từng giọt từng giọt nhỏ xuống......

Lúc này, nàng cảm thấy có chút ù tai. Từ xa xa, bỗng nhiên truyền đến một tiếng ngựa hí, tiếng ngựa hí thực xa xôi. Tịch Nhan chậm rãi nâng mắt lên, lúc nãy người và ngựa còn cách rất xa, thế nhưng lúc này đã dừng lại phía sau đội quân.

Con ngựa phát ra một tiếng lại một tiếng hí dài, người trên lưng ngựa mặc áo giáp màu vàng, mặt mày anh tuấn, tuấn lãng như tiên. Là hắn! Là người xuất hiện trong giấc mộng của nàng! Là người xoay người bỏ đi ở trên đường Đại Sở!

Hắn ngồi trên lưng ngựa, khuôn mặt không có chút biểu tình, nhưng trong ánh mắt dường như có vẻ kinh tâm động phách.

Tịch Nhan cảm thấy chắc mình đã nhìn sai. Bởi vì rõ ràng khoảng cách xa như vậy, làm sao nàng có thể thấy dung mạo của hắn, thậm chí ngay cả sự dao động trong mắt hắn đều nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết? Nếu không, thì chính là nàng sắp chết, thật sự sắp chết, cho nên đột nhiên tai thính mắt tinh như vậy.

Nàng nhìn thấy tay hắn không nắm dây cương, mà là gắt gao nắm chặt bườm ngựa, gắt gao nhếch môi, từ xa xa nhìn chằm chằm vào nàng.

TruyenC

Copyright © 2024 TruyenC.