27 Thế giới mới của ba người 01
Sau khi Đinh Tiểu Cần suýt bị Thôi Thành cưỡng hiếp, cô không dọn về nhà ở tạm như Ngụy Lạc Đan mà vẫn tiếp tục ở lại ký túc xá cùng Chương Vũ Cường. Tuy nhiên, suốt cả ngày cô chẳng hé môi một lời khiến Chương Vũ Cường không khỏi lo lắng. Anh đem chuyện của Đinh Tiểu Cần kể cho Ngụy Lạc Đan nghe, Ngụy Lạc Đan cũng dặn anh phải để mắt đến Đinh Tiểu Cần nhiều hơn vì sợ cô nghĩ quẩn làm bậy. Chính vì thế, Chương Vũ Cường thường xuyên đưa đón Đinh Tiểu Cần đi học và về nhà cùng nhau.
Mãi cho đến một ngày thứ Sáu, Đinh Tiểu Cần bỗng nhiên kéo tay Chương Vũ Cường đòi đi uống rượu ở quán bar, anh cũng đành phải đi cùng cô.
Đêm nay cô diện một bộ trang phục thực sự khiến người ta nghẹt thở. Chiếc áo hai dây cúp ngực thấp bằng lụa màu đỏ tía, không chỉ để lộ một vùng ngực trắng ngần như tuyết cùng đôi gò bồng đảo mềm mại mịn màng, mà ở giữa hai bầu ngực căng tròn còn ép lại thành một khe ngực sâu vô cùng gợi cảm, càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ. Chiếc áo lụa mỏng như cánh ve, tuy không nhìn thấu qua được nhưng lại dán hờ hững vào cặp tuyết lê, thậm chí còn hằn lên hai điểm nhỏ, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác ngắn màu đen vốn dĩ chẳng thể cài cúc lại được.
Phía dưới cô mặc một chiếc váy ngắn bó sát màu be chật chội đến mức khó tin, bó gọn vòng eo thon thả, vùng bụng dưới săn chắc và bờ mông tròn trịa vểnh cao thành một đường cong mê người nhất. Chiếc váy ấy lại còn có một đường xẻ tà chết người ở phía trước đùi trái, xẻ thẳng lên tận bẹn. Chiếc đùi trái lộ ra mang đôi tất đùi màu trắng hồng, dưới chân là một đôi sandal cao gót màu trắng. Tất cả những thứ này không nơi nào là không tràn ngập sự mê hoặc của nữ giới.
Đêm nay Đinh Tiểu Cần uống rất nhiều rượu trong quán bar, nhưng cô không nói với Chương Vũ Cường câu nào. Chương Vũ Cường từng khuyên cô nên về sớm nhưng Đinh Tiểu Cần cự tuyệt, ngược lại còn uống nhiều rượu hơn, bộ dạng này của cô so với ngày thường cứ như hai người hoàn toàn khác nhau. Cho đến khi cô say bí tỉ không còn biết trời đất gì nữa, Chương Vũ Cường mới đón một chiếc taxi đưa cô về ký túc xá.
Trên đường về, Đinh Tiểu Cần mơ mơ màng màng ôm lấy Chương Vũ Cường rồi chìm vào giấc ngủ sâu. Cho đến khi xe chạy tới ký túc xá, Chương Vũ Cường mới bế Đinh Tiểu Cần lên phòng.
Chương Vũ Cường nhìn Đinh Tiểu Cần trong lòng mình, khuôn mặt tròn trịa, chiếc cằm thon nhỏ đáng yêu, trên bầu mắt nhắm nghiền tô một vệt phấn mắt nhạt, hàng lông mày lá liễu ngắn và nhạt màu, chiếc mũi nhỏ cao thẳng, bờ môi dày mọng thoa son màu hồng phấn với đường viền môi được vẽ vô cùng lay động lòng người, giữa môi hơi hé mở thành hình chữ O nhỏ xíu, vô cùng mời gọi.
Vóc dáng cô thon thả, ngay cả khi nằm trong vòng tay anh vẫn có thể nhận ra thân hình cao ráo của cô, thế nhưng cô lại không phải kiểu con gái yếu ớt liễu yếu đào tơ. Trên khung xương mảnh mai là một cơ thể thanh xuân đầy đặn vừa vặn, điều này hiện rõ mồn một qua lớp quần áo bó sát.
Chương Vũ Cường lại chẳng có tâm trí đâu mà ngắm nghía cô, điều anh nên lo lắng là cô đã xảy ra chuyện gì.
Chương Vũ Cường vừa đưa tay dùng chìa khóa mở cửa thì đột nhiên Đinh Tiểu Cần lợm giọng "uống", oa oa nôn liên tục mấy ngụm chất bẩn. May mà cô quay đầu ra ngoài nên không nôn lên người Chương Vũ Cường, nhưng lại làm hỏng hết cả bộ quần áo của mình, bốc lên mùi chua loét nồng nặc khiến người ta phải bịt mũi.
Đinh Tiểu Cần bỗng nhiên đẩy mạnh anh ra, loạng choạng chạy vào trong nhà, lại đâm sầm vào cánh cửa phòng tắm đang khép hờ, quả nhiên ngay sau đó liền nghe thấy tiếng cô nôn mửa ở bên trong.
Chương Vũ Cường đóng cửa lớn lại, đi tới cửa phòng tắm, nhìn thấy cô đã nôn xong và đang ngồi bệt dưới đất thở dốc, trong bồn cầu là một đống hỗn độn. Chương Vũ Cường đưa tay nhấn nút xả nước trôi đi những thứ cô vừa nôn ra, nhìn cô đang nằm rũ rượi trên mặt đất.
Chương Vũ Cường cân nhắc một lát liền đi tới xả nước nóng vào bồn tắm. Lúc này Đinh Tiểu Cần đã càng không còn ý thức gì nữa, Chương Vũ Cường đành tự mình ra tay, cởi bỏ bộ quần áo bẩn thỉu trên người cô ra.
Đầu tiên là chiếc áo khoác ngắn, sau đó là chiếc áo lụa của cô. Trời đất ơi, cô quả nhiên không mặc áo lót, một cặp tuyết lê trắng muốt như ngọc mịn màng lập tức đung đưa trước ngực, đỉnh đầu nhũ hoa hầu như không có sự khác biệt về màu sắc là hai quả anh đào nhỏ màu đỏ tươi.
Chương Vũ Cường nhìn thấy cảnh này, không tránh khỏi nảy sinh xung động, nhưng anh vẫn cố giữ bình tĩnh, tiếp tục cởi chiếc váy ngắn bó sát của cô.
Anh tốn không ít công sức mới tìm được khóa kéo chìm bên hông váy cô, anh kéo khóa xuống, tuột chiếc váy ra thì liền nhìn thấy chiếc quần lót nhỏ cạp cao màu đen bên trong chiếc quần tất.
Chương Vũ Cường tháo đôi sandal cao gót của cô ra rồi lại kéo chiếc quần tất kia. Tiếc là anh tay chân vụng về thô kệch, chiếc quần tất kia đợi đến khi anh lột ra được thì đã rách chỉ xước sợi đến thảm hại, có lẽ không thể mặc được nữa.
Tim Chương Vũ Cường lúc này bắt đầu đập loạn nhịp, Đinh Tiểu Cần đã gần như hoàn toàn khỏa thân, năm quan được trang điểm tinh tế trên gương mặt cô, những đường cong thanh xuân đầy quyến rũ trên cơ thể cô, làm sao Chương Vũ Cường có thể không khiến con tim đập như nai chạy.
Chương Vũ Cường nuốt nước bọt, hạ quyết tâm cởi luôn chiếc quần lót nhỏ của cô ra. Vùng kín của cô thưa thớt lông, nơi thần bí hơn thì vì hai chân khép chặt nên không thể nhìn thấy.
Chương Vũ Cường đứng dậy hít sâu vài hơi, nước nóng đã đầy khoảng bảy tám phần, anh thử nhiệt độ rồi khóa vòi nước lại, sau đó cúi người bế Đinh Tiểu Cần lên đặt cô vào trong bồn tắm. Đinh Tiểu Cần có lẽ cũng cảm thấy nước nóng rất thoải mái, khẽ "hừm" một tiếng, khóe miệng cũng khơi gợi một nụ cười. Chương Vũ Cường nhặt quần áo của cô lên, giúp cô giặt sạch quần áo, còn đem số quần áo đã giặt xong treo ra ngoài ban công.
Chương Vũ Cường bận rộn một hồi liền lấy một chiếc khăn lau, nhúng vào nước nóng trong bồn tắm vắt vài cái, giũ ra tự lau mặt cho mình, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn nhiều.
Chương Vũ Cường lại vắt khăn lau, lần này là lau mặt cho Đinh Tiểu Cần. Anh ngồi bên mép bồn tắm, nhẹ nhàng lau đi lớp trang điểm trên mặt cô, trả lại diện mạo chân thật của cô.
Ngay cả khi hoàn toàn để mặt mộc, cô vẫn vô cùng xinh đẹp. Góc độ chiếc mũi cao thẳng cùng sắc môi đỏ rõ ràng, hàng lông mày như lá liễu ngắn, màu da hơi đậm nhưng lại toát ra cảm giác khỏe khoắn. So sánh hai bên, Chương Vũ Cường lại thích gương mặt chưa từng trang điểm của cô hơn. Đinh Tiểu Cần ngửa người ngâm trong nước, thỏa mãn với sự ấm áp của nhiệt độ nước, đôi mắt vẫn nửa nhắm nửa mở.
Chương Vũ Cường để Đinh Tiểu Cần ngâm trong nước nóng thêm một lát, anh quay về phòng tìm một chiếc khăn tắm lớn mang vào phòng tắm, sau đó đỡ Đinh Tiểu Cần dậy, làn da của cô đã được ngâm đến mức ửng lên sắc hồng mê người.
Chương Vũ Cường dùng khăn tắm lớn quấn quanh người cô, hai tay bế ngang cô lên, rời khỏi phòng tắm rồi đặt cô lên giường của cô.
Chương Vũ Cường thay cô lục lọi tủ đồ, tìm thấy ngăn kéo đựng đồ lót của cô. Chương Vũ Cường ngay lập tức đứng hình, anh chưa từng thấy người phụ nữ nào có số lượng chủng loại đồ lót nhiều và lộng lẫy hoa mắt đến thế. Anh đành tùy tiện chọn ra một bộ trông có vẻ trắng và đơn giản nhất, định bụng mặc vào cho cô.
Chương Vũ Cường áp hai cúp áo lên bầu ngực của cô trước, hai tay mỗi bên giữ một đầu dây lưng áo, luồn ra sau lưng cô, cố gắng để cài lại cho cô.
Thế nhưng một là cả hai tay đều bị cơ thể kiều diễm của cô đè lên, hai là mắt không nhìn thấy chỗ đó, cho nên loay hoay nửa ngày trời vẫn không cài trúng nấc. Ngược lại, vì động tác này trông giống như đang ôm cô vào lòng, nhìn biểu cảm mơ màng của cô, lòng anh không khỏi lung lạc, nhìn cô thêm hai cái, không kìm được dòng máu nóng xông lên não, ghé miệng xuống, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên môi cô.
Lúc này không biết thế nào, anh lại có thể cài được chiếc áo lót đó vào. Chương Vũ Cường thẳng người lên, phát hiện cúp áo lại không thể gom gọn hai bầu ngực căng mọng kia vào trong, anh đành phải giúp cô kéo thẳng cúp áo lại, đẩy phần thịt mềm bị tràn ra ngoài trở lại vào trong cúp. Bởi vì anh nhớ Ngụy Lạc Đan từng nói qua, phải mặc đồ lót chỉnh tề khi ngủ thì ngực mới không bị chảy xệ biến dạng.
Tay Chương Vũ Cường đặt trên bầu ngực của cô, tự nhiên không có lý do gì mà không tranh thủ sàm sỡ một chút, anh thậm chí còn dùng ngón trỏ và ngón giữa luồn vào trong cúp áo, búng nhẹ vào đầu ti mềm mại nhỏ nhắn của cô vài cái.
Đồ lót xem như đã mặc xong, Chương Vũ Cường cầm chiếc quần lót lên, vừa giũ ra thì chỉ to bằng nửa lòng bàn tay. Anh cẩn thận xỏ nó vào hai chân cô, rồi từ từ kéo lướt lên trên, đến phần mông thì kéo không nổi, đành phải một tay luồn xuống dưới nâng hông cô lên, tay kia kéo chiếc quần nhỏ cho ngay ngắn. Dưới lớp vải bán trong suốt kia, vùng kín trở nên ẩn ẩn hiện hiện, xem ra còn khiêu gợi hơn cả lúc không mặc.
Chương Vũ Cường cúi đầu xuống, ngửi thấy hương thơm nữ tính tỏa ra từ nơi đó của cô khiến anh tâm thần điên đảo. Cự vật trong quần đã dựng đứng lên từ rất lâu rồi, ngay lúc đang định giải phóng nó ra thì anh bỗng nhiên đổi ý lại nghĩ: "Bắt nạt một người phụ nữ không có ý thức thì không tính là bậc nam nhi anh hùng!"
Thế là anh đành bấm bụng đè nén dục vọng xuống, đắp tấm chăn mỏng lên người Đinh Tiểu Cần. Đinh Tiểu Cần tiện tay nắm lấy bàn tay trái của Chương Vũ Cường, Chương Vũ Cường cúi người quan sát thần sắc của cô, nhưng cô vẫn đang ngủ, Chương Vũ Cường liền mặc cho cô nắm giữ, mông trượt xuống mép giường cô ngồi bệt xuống sàn nhà. Bận rộn nửa ngày trời, anh cũng đã mệt lử.
Chương Vũ Cường cảm thấy cứ tiêu hao thời gian như vậy cũng không phải cách, bàn tay vẫn bị cô nắm chặt, đành phải ở lại tiếp. Anh nhặt lên một cuốn tạp chí phụ nữ cũ từ đống tạp chí rải rác trên sàn nhà bên cạnh, đặt lên đùi rồi lật xem lung tung.
Anh thực sự rất buồn chán, xem hết cuốn này lại đổi sang cuốn khác, lại qua gần một tiếng đồng hồ, anh cảm thấy thực sự không chịu đựng nổi nữa, đang định đứng dậy thì lại nhìn thấy Đinh Tiểu Cần đang mở to mắt, lặng lẽ nhìn anh.
Đôi mắt ấy của cô vừa to vừa sáng, lại còn sâu thẳm linh động, nhìn đến mức Chương Vũ Cường ngơ ngẩn cả người.
Chương Vũ Cường hỏi cô: "Em tỉnh rồi à? Có chỗ nào còn khó chịu không?"
Thực ra Đinh Tiểu Cần từ đầu đến giờ đều không hoàn toàn mất đi tri giác, thứ bị chất cồn ảnh hưởng chỉ là mất đi sự thăng bằng và làm chậm phản ứng. Từ lúc được Chương Vũ Cường đưa về nhà, anh tắm rửa thay quần áo cho cô, cuối cùng là ở bên cạnh cô nghỉ ngơi, quá trình đó cô đều biết rõ, cô chỉ là lười tỉnh táo mà thôi.
Cô cam tâm tình nguyện để mặc Chương Vũ Cường sắp đặt, điều cô khá ngạc nhiên là sau khi Chương Vũ Cường lén lút sàm sỡ cô một hai lần thì lại không có hành động tiếp tục nào khác, điều này khiến cô có thiện cảm vô cùng lớn.
Cô vẫn nắm lấy bàn tay trái của Chương Vũ Cường, không nói một lời. Chương Vũ Cường đứng bật dậy mới cảm thấy toàn thân đau nhức, đặc biệt là hai cánh tay và vùng eo, nhức mỏi đến mức khiến anh phải nghiến răng nghiến lợi.
Cô nhìn thấy vẻ mặt chật vật của anh, cảm thấy vô cùng buồn cười, nhịn không được bật cười thành tiếng. Chương Vũ Cường cũng ngồi bên mép giường cười ngốc nghếch cùng cô, tay cô dùng lực muốn ngồi dậy, Chương Vũ Cường đỡ cô một tay, cô thẳng người lên, tấm chăn mỏng trượt xuống tận vùng bụng dưới. Cô cúi đầu nhìn nửa thân trên của mình, Chương Vũ Cường vội vàng giải thích: "Vừa rồi, em nôn bẩn hết quần áo..."
"Anh..." Cô nói: "Anh cũng có phải chưa từng nhìn thấy đâu..."
Đinh Tiểu Cần chỉ mặc mỗi bộ đồ lót, đường cong lộ rõ mồn một. Vừa rồi cô nằm trên giường đã vô cùng lay động lòng người, hiện tại lại sống động ngay bên cạnh Chương Vũ Cường ở khoảng cách chưa đầy một thước, đôi mắt to sáng ngời chăm chú nhìn anh, tim Chương Vũ Cường đập liên hồi loạn nhịp.
Chương Vũ Cường nhất thời không có chủ kiến, do dự không động đậy, Đinh Tiểu Cần không vui lườm anh một cái, lại cúi đầu nhìn bầu ngực của mình. Chương Vũ Cường cúi đầu liền nhìn thấy bầu ngực được áo lót nâng đỡ vun cao đang rung rinh dao động, màu da khỏe khoắn của cô, nửa thân trên không có một chút mỡ thừa nào, Chương Vũ Cường nhìn đến mức lòng nóng nảy bừng, cự vật vốn dĩ đã cứng một nửa bỗng nhiên lại giật nảy liên tiếp vài cái.
Chương Vũ Cường đột nhiên nói: "Em tỉnh rồi! Anh đi tắm rửa nghỉ ngơi đây! Em cũng ngủ sớm chút đi!" Nói xong anh liền bảo Đinh Tiểu Cần nằm trên giường nghỉ ngơi, còn anh thì đi vào phòng tắm tắm rửa, thực chất là anh sợ không chịu nổi sự cám dỗ nên vào phòng tắm để hạ hỏa.
Khi anh tắm xong đi ngang qua cửa phòng Đinh Tiểu Cần, Chương Vũ Cường nghe thấy Đinh Tiểu Cần gọi mình, anh liền mở cửa bước vào, thấy Đinh Tiểu Cần vẫn nằm trên giường nói với anh: "Anh có thể ở bên em thêm một lát được không?"
Chương Vũ Cường cũng đành phải ở lại bên cô, hai người ở trong phòng đối diện nhau không nói lời nào, cho đến khi Đinh Tiểu Cần lên tiếng trước: "Dạo này Đan Đan thế nào rồi?"
Chương Vũ Cường nói: "Đan Đan á! Cô ấy không sao cả! Hình như đã quên chuyện đó rồi!" Anh cũng không dám hỏi cô chuyện suýt bị cưỡng hiếp kia để tránh làm ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.
Đinh Tiểu Cần nói: "Cậu ấy không sao là tốt rồi! Chuyện của em... suýt chút nữa đã hại chết cậu ấy... Anh bảo em làm sao đối mặt với Đan Đan đây... Sau chuyện đó em đã chia tay với hắn ta, cắt đứt mọi quan hệ, nhưng hắn ta vẫn cứ bám lấy em, ngày hôm đó nếu không có anh, em... em..." Cô nói xong liền khóc nấc lên.
Chương Vũ Cường liền ôm lấy Đinh Tiểu Cần dỗ dành, Chương Vũ Cường nói: "Chuyện này không liên quan đến em, là vấn đề cá nhân của hắn, em cũng đâu muốn chuyện này xảy ra! Chuyện đã qua rồi em cũng đừng nghĩ ngợi quá nhiều nữa!"
Đinh Tiểu Cần lại ôm lấy Chương Vũ Cường, nghẹn ngào nói: "Anh có chịu tha thứ cho em không?"
Chương Vũ Cường nói: "Anh không phải là người cần tha thứ cho em, mà là chính em phải tự cởi trói cho mình, tất cả những chuyện này không phải lỗi của em, em cũng là người bị hại. Điều quan trọng nhất của em bây giờ là đừng nghĩ ngợi gì khác, hãy nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai đến em sẽ có một khởi đầu tốt đẹp hơn."
Đinh Tiểu Cần nghe xong giống như trút được gánh nặng liền nói: "Được rồi! Anh không được lừa em đâu đấy!" Nhưng cô vẫn cứ ôm chặt lấy Chương Vũ Cường.
Chương Vũ Cường đỡ cô nằm lại lên giường, đang định rời đi thì Đinh Tiểu Cần kéo tay anh lại nói: "Đêm nay anh có thể ngủ cùng em không?"
Chương Vũ Cường nói: "Như vậy e là không tiện lắm?"
Đinh Tiểu Cần nói: "Em tin tưởng anh!"
Chương Vũ Cường liền leo lên giường Đinh Tiểu Cần ngủ cùng cô, Đinh Tiểu Cần liền ôm lấy anh, đồng thời Đinh Tiểu Cần cảm nhận được trên người anh có một cảm giác an toàn và thân thuộc, đây là điều trước đây cô chưa từng cảm nhận được.
Không lâu sau, Đinh Tiểu Cần đẩy đẩy Chương Vũ Cường nói: "Anh ngủ chưa?"
Chương Vũ Cường nói: "Em vẫn chưa ngủ à?"
Đinh Tiểu Cần nói: "Em không ngủ được, em hình như không quen ngủ thế này!"
Chương Vũ Cường nói: "Vậy anh về phòng nhé!"
Đinh Tiểu Cần nói: "Em lại muốn anh ở bên em, hay là..."
Chương Vũ Cường nói: "Hay là cái gì?"
Đinh Tiểu Cần nói: "Em muốn... em muốn... ngủ khỏa thân..."
Chương Vũ Cường vừa nghe xong liền nói: "Em... em... thế này không tốt lắm đâu!" Anh tuy nói vậy nhưng đây lại là điều anh vô cùng khát khao, song anh lại sợ mình không khống chế được mà thừa nước đục thả câu chiếm đoạt Đinh Tiểu Cần.
Đinh Tiểu Cần nói: "Trước đây anh cũng từng đối xử với em như vậy rồi, em tin anh sẽ không làm gì em đâu!"
Chương Vũ Cường nói: "Anh cũng không thể tin tưởng bản thân mình như thế khi đối diện với một đại mỹ nữ như em đâu!"
Đinh Tiểu Cần nói: "Đừng nói chuyện khác nữa, anh giúp em cởi ra đi!" Cô nói xong liền xoay người quay lưng về phía anh, ra hiệu muốn anh cởi chiếc áo lót trên người cô ra.
Chương Vũ Cường liền giúp cô cởi áo lót ra, Đinh Tiểu Cần lại tự cởi chiếc quần lót duy nhất còn lại của mình dưới tấm chăn, rồi ném nó xuống đất. Lúc này Đinh Tiểu Cần đã hoàn toàn trần truồng, Đinh Tiểu Cần nói: "Anh cũng cởi ra đi! Như vậy mới công bằng!"
Chương Vũ Cường đành phải miễn cưỡng cởi bỏ quần áo trên người ra, Đinh Tiểu Cần lại một lần nữa ôm lấy anh mà ngủ, còn nói thêm: "Thế này em cảm thấy rất thoải mái, rất chân thật... Anh cũng ôm em đi!"
Chương Vũ Cường cũng chỉ đành làm theo, chẳng bao lâu sau, Đinh Tiểu Cần đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Tuy trong phòng tối tăm Chương Vũ Cường không nhìn thấy thân hình kiều diễm của Đinh Tiểu Cần, nhưng anh vẫn cảm nhận được bộ ngực của cô dán chặt vào ngực mình, khiến cho dương vật lớn của anh không tự chủ được mà cương cứng lên, anh thực sự muốn cùng Đinh Tiểu Cần vui vẻ mây mưa, nhưng anh lại không muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, lại sợ có lỗi với Ngụy Lạc Đan, vì vậy, dưới sự đấu tranh giữa lý trí và tình dục, Chương Vũ Cường cũng từ từ thiếp đi.
※※※
Tiến độ mới nhất đều có trên Penana ▼
truyenc.com
※※※