Trở về truyện

【18+】Rung Động Con Tim: Mật Luyến Nam Đại Môn (H Cao) - Phản Sát 03

【18+】Rung Động Con Tim: Mật Luyến Nam Đại Môn (H Cao)

26 Phản sát 03

Cứ thế lại qua thêm vài ngày, Đan Đan lại dọn dẹp đồ đạc trong ký túc xá, còn Chương Vũ Cường và Tiểu Cần thì ôn bài ở trường nên về muộn hơn, trong ký túc xá chỉ có một mình Đan Đan. Sau khi thu dọn xong xuôi, nàng liền nằm trên sô pha nghỉ ngơi, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Khi Đan Đan đang say giấc nồng, nàng cảm thấy có người kéo áo mình lên, mơn trớn bầu ngực của nàng. Ban đầu nàng cứ ngỡ là Chương Vũ Cường trêu chọc mình, nhưng rồi sực nhớ ra Chương Vũ Cường và Tiểu Cần vẫn còn ở trường. Đan Đan lập tức giật mình tỉnh giấc, đập vào mắt nàng là một gã đàn ông đang đè trên thân thể mình, nhìn kỹ lại thì kẻ này hóa ra lại là Thôi Thành. Đan Đan hốt hoảng nói: “Anh làm cái gì vậy? Mau tránh ra đi, Chương Vũ Cường và Tiểu Cần sắp về rồi đó!”

Thôi Thành khựng lại một chút rồi bảo: “Bọn họ đang ôn bài ở thư viện, cô không cần phải nói dối!”

Đan Đan van nài: “Anh mau buông tôi ra đi!”

Thôi Thành chẳng thèm đáp lời, gã cúi đầu bắt đầu hôn lấy hôn để lên má Đan Đan, rồi hôn lên làn môi mọng của nàng. Đan Đan dù ra sức kháng cự nhưng không tài nào địch nổi sức vóc của Thôi Thành.

Thôi Thành tham lam hôn lên chiếc cổ trắng ngần, lên vành tai Đan Đan, rồi gã vươn tay bóp loạn lên đôi gò bồng đảo của nàng.

Đan Đan lại muốn đẩy Thôi Thành ra, đúng lúc này gã vừa vặn cởi phăng chiếc áo lót màu trắng trước ngực nàng, hai bầu ngực của nàng lập tức nảy ra ngoài, giống như đang phập phồng nhảy nhót trước mặt Thôi Thành.

Đôi gò bồng đảo trắng ngần mịn màng dưới ánh đèn hiện lên đẹp đẽ vô ngần, Thôi Thành đưa tay bóp lấy cặp tuyết lê căng tròn đầy đặn trước ngực nàng, nhẹ nhàng xoa nắn vuốt ve. Đan Đan đã không còn sức kháng cự, chỉ biết nhắm nghiền hai mắt, mặc cho Thôi Thành chơi đùa với cặp ngực ngọc.

Thôi Thành bóp chặt bầu ngực bên phải của Đan Đan, cúi đầu ngậm lấy đầu vú màu hồng phấn, dùng đầu lưỡi liếm láp, dùng răng cắn nhẹ. Đan Đan không chịu nổi sự khiêu khích tê dại này, đôi bàn tay ngọc chỉ biết đẩy nhẹ đầu Thôi Thành ra.

Thôi Thành vừa mút vừa bú liếm bồng đảo của Đan Đan, dùng đầu lưỡi trêu đùa đỉnh hồng phấn săn chắc, hết liếm bên trái lại cắn bên phải, khiến Đan Đan vô tình phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp.

“Đan Đan! Ngực của em tuyệt thật đấy, anh sẽ lo liệu dòng sữa ngọt ngào của em.” Thôi Thành sung sướng lầm bầm một mình.

Dần dần, dục vọng trong lòng Thôi Thành bốc lên ngùn ngụt, gã lóng ngóng cởi thắt lưng của Đan Đan, kéo chiếc váy ngắn của nàng xuống một nửa, bàn tay luồn vào trong chiếc quần lót vốn đã chật ních. Lớp lông mu rậm rạp xuyên qua chiếc quần nhỏ, Thôi Thành dùng ngón trỏ và ngón áp út rẽ lối lớp cỏ rậm rạp ấy, ngón giữa nương theo dòng mật dịch trơn ướt đâm vào trong hang động.

Đan Đan theo phản xạ co gập hai chân lại, kẹp chặt vùng bẹn khiến Thôi Thành không thể tiến sâu thêm, gã đành phải vuốt ve bên trong đùi nàng, dỗ dành Đan Đan từ từ hạ chân xuống.

Thừa cơ hội này, ngón tay nằm trong quần lót của Thôi Thành đâm mạnh vào trong âm hộ của Đan Đan. Bị ngón tay thúc vào trong hang động, khuôn miệng nàng phát ra những tiếng rên rỉ khe khẽ “Ô! Ô!”, đôi chân ngọc lúc duỗi lúc co. Trong lòng nàng tự trách cứ bản thân tại sao bị Thôi Thành nhục nhã thế này mà lại có khoái cảm.

Ngón tay của Thôi Thành ở trong mật huyệt ấm áp, trơn ướt và khít khao của nàng ra sức đâm vào rút ra, chơi đùa đủ trò. Thân hình Đan Đan uốn éo không ngừng để né tránh bàn tay ma quỷ của gã, nhưng dâm thủy vẫn từ từ chảy ra, làm ướt sũng cả chiếc quần lót nhỏ.

Thôi Thành kéo tuột quần lót của Đan Đan xuống, chỉ thấy lớp cỏ đen mượt ướt át dính bên sườn âm hộ, ngón tay gã đang đâm thọc vào giữa khe thịt đầy đặn, bị hai cánh môi âm hộ mềm mại bao bọc chặt chẽ.

Thôi Thành cuối cùng không thể nhịn nổi nữa, gã cởi quần ra, lôi ra gậy thịt lớn đã sớm sưng to thô dài. Gã lột chiếc quần lót bán trong suốt trên chân Đan Đan, vuốt ve đôi chân thon dài quyến rũ của nàng, tóm lấy cổ chân rồi nhẹ nhàng kéo rộng hai chân đang khép chặt của nàng ra, lộ ra mật huyệt màu hồng phấn.

Thôi Thành quỳ hai gối giữa hai chân Đan Đan, đỉnh một cây gậy thịt thô cứng bừng bừng muốn đâm vào hang động. Đan Đan biết rõ chuyện gì sắp sửa xảy ra, nhưng nàng đã không còn sức để phản kháng, cam chịu sự nhục nhã của Thôi Thành. Nàng chỉ biết dốc sức kêu cứu “Cứu mạng”, nhưng cuối cùng bị Thôi Thành dùng tay bịt chặt miệng rồi ngất lịm đi.

Đúng lúc này, Thôi Thành bỗng nhiên rời khỏi giữa hai chân nàng, Đan Đan trong cơn mơ màng nghe thấy một trận ẩu đả kịch liệt. Đến khi tỉnh táo lại, Đan Đan nhìn thấy Chương Vũ Cường đang đánh Thôi Thành thừa sống thiếu chết, Thôi Thành cũng chống đỡ không nổi mà ngất đi. Chương Vũ Cường bèn tiến lên khoác lại quần áo cho Đan Đan, ôm lấy nàng an ủi: “Mọi chuyện qua rồi, đừng nghĩ ngợi gì nữa, để anh báo cảnh sát!”

Đột nhiên, Chương Vũ Cường nghe thấy tiếng hét của Tiểu Cần, anh quay đầu lại thì thấy Thôi Thành đã lao ra khỏi cửa bỏ chạy. Chương Vũ Cường định đuổi theo thì Đan Đan kéo anh lại bảo: “Đừng đuổi theo! Em không muốn người khác biết chuyện em...”

Chương Vũ Cường nghĩ lại cũng thấy đúng, bởi vì nếu báo án, người khác cũng sẽ biết chuyện Đan Đan suýt bị cưỡng hiếp, điều này có thể là một đả kích rất lớn đối với nàng. Chương Vũ Cường nói: “Được rồi! Em nghỉ ngơi một lát rồi tính tiếp!”

Đan Đan bảo: “Em không muốn nghỉ ngơi ở đây, em muốn về nhà ở, em sợ anh ta lại tới nữa!”

Chương Vũ Cường nói: “Được thôi! Em muốn khi nào về?”

Đan Đan nói: “Em muốn đi ngay bây giờ...”

Chương Vũ Cường gật đầu: “Được, anh đưa em về!” Anh bèn giúp Đan Đan thu dọn hành lý rồi đưa nàng về nhà. Như vậy trong ký túc xá chỉ còn lại một mình Tiểu Cần, cho nên vì sợ Tiểu Cần lại bị Thôi Thành quấy rối, Chương Vũ Cường liền kéo cô cùng đưa Đan Đan về nhà.

Khi bọn họ đến nơi ở của Đan Đan, gặp bố mẹ nàng hỏi thăm, Chương Vũ Cường chỉ bảo Đan Đan bị ốm nên muốn về nhà tĩnh dưỡng vài ngày.

Sau khi đã dàn xếp ổn thỏa cho Đan Đan, Chương Vũ Cường lúc này mới phát hiện Tiểu Cần từ sau chuyện đó cứ im hơi lặng tiếng. Anh muốn an ủi cô nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, đành phải thường xuyên để mắt đến cô, anh không muốn có thêm chuyện gì bất trắc xảy ra nữa.

Kể từ sau khi Đan Đan suýt bị Thôi Thành cưỡng hiếp đến nay đã hơn một tháng, tâm trạng của Đan Đan đã bình lặng trở lại, còn Tiểu Cần thì cứ buồn bực không vui, rất ít khi nói chuyện. Thôi Thành thì giống như bốc hơi khỏi nhân gian, hoàn toàn mất tích. Người vất vả nhất lại chính là Chương Vũ Cường, bởi vì ngoài việc đưa đón Đan Đan đi học và tan trường, anh còn phải thường xuyên để ý đến tình hình của Tiểu Cần, khiến anh cứ phải chạy đôn chạy đáo giữa Đan Đan và Tiểu Cần. Chuyện của Tiểu Cần thì Chương Vũ Cường cũng có nhắc với Đan Đan, Đan Đan liền nhắc nhở Chương Vũ Cường nên chăm sóc Tiểu Cần nhiều hơn.

Để tiết kiệm thời gian chăm sóc Đan Đan, Tiểu Cần và lo liệu việc học, Chương Vũ Cường đã mua một chiếc xe máy điện để tiện đi lại.

Hôm ấy sau khi đưa Đan Đan về nhà và quay lại ký túc xá, anh nghe thấy trong lùm cây nhỏ bên sườn núi có tiếng người kêu lên một tiếng “Cứu...” rồi im bặt. Bản tính tò mò trỗi dậy, anh bèn đi vào trong lùm cây để kiểm tra.

Vào trong lùm cây chẳng bao xa, anh nhìn thấy một gã đàn ông đang đè một cô gái xuống đất, và xé toạc áo của cô gái ra để lộ khuôn ngực trắng ngần. Chương Vũ Cường thấy vậy lập tức xông lên hét lớn: “Mày làm cái gì thế?”

Gã đàn ông kia lập tức quay đầu lại, Chương Vũ Cường lập tức nhận ra gã chính là Thôi Thành, mà nhìn kỹ lại cô gái kia thì kinh hoàng thay chính là Tiểu Cần. Chương Vũ Cường liền đè Thôi Thành xuống đất nện cho một trận tơi bời, cho đến khi Thôi Thành không còn sức phản kháng mới thôi. Chương Vũ Cường gằn giọng: “Mày còn muốn hại bao nhiêu người nữa? Tao cho mày thêm một cơ hội nữa, tao muốn mày cút khỏi đây và đừng bao giờ quay lại, bằng không tao sẽ khiến mày phải nhận lấy quả báo thích đáng!”

Chương Vũ Cường chấp nhận tha cho Thôi Thành như vậy chẳng qua là vì không muốn chuyện này làm rùm bén lên gây ra những lời ra tiếng vào, khiến Đan Đan và Tiểu Cần phải chịu những sự quấy nhiễu không đáng có.

Thôi Thành như con gà chọi bại trận, không ho he một lời nào rồi lủi thủi bỏ đi. Sau sự việc đó, Thôi Thành cũng làm thủ tục thôi học rồi chuyển đi nơi khác sinh sống.

Sau khi Thôi Thành đi khuất, Chương Vũ Cường bèn đi tới kiểm tra tình hình của Tiểu Cần. Thấy quần áo cô xộc xệch, anh liền cởi áo khoác của mình ra mặc cho cô, rồi bồng Tiểu Cần đi thẳng về ký túc xá.

Sau khi về tới ký túc xá, Tiểu Cần liền ôm chầm lấy Chương Vũ Cường khóc nức nở. Sau một hồi được Chương Vũ Cường hết lời an ủi, tâm trạng của Tiểu Cần mới từ từ bình tĩnh lại. Cô mới kể ra chuyện Thôi Thành đứng đợi cô ở ngoài ký túc xá, muốn cùng cô nối lại tình xưa. Tiểu Cần tuyệt tình từ chối yêu cầu của gã, Thôi Thành liền nổi tính thú vật kéo cô vào lùm cây định cưỡng hiếp, may mà Chương Vũ Cường đến kịp lúc nên mới thoát khỏi tai ương. Chương Vũ Cường cũng giải thích cho Tiểu Cần nghe lý do vì sao mình lại tha cho Thôi Thành.

Chương Vũ Cường thấy người Tiểu Cần đầy bùn đất liền bảo cô đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi. Khi từ phòng tắm bước ra, trên người cô chỉ mặc độc một chiếc áo thun rộng thùng thình mỏng manh. Lúc này Chương Vũ Cường cũng đã nấu xong ít mì làm bữa tối cho hai người.

Ăn tối xong, Chương Vũ Cường liền giục Tiểu Cần về phòng nghỉ ngơi, nhưng Tiểu Cần lại sợ phải ở một mình trong phòng nên muốn Chương Vũ Cường ở bên cạnh bầu bạn. Chương Vũ Cường biết có phần bất tiện nên đề nghị ra phòng khách nằm trên sô pha nghỉ ngơi, Tiểu Cần cũng đồng ý nhưng bắt Chương Vũ Cường phải ở sát bên cạnh mình. Thế là, Tiểu Cần nằm trên sô pha rồi gối đầu lên đùi Chương Vũ Cường mà ngủ.

Chương Vũ Cường nhìn Tiểu Cần dần dần chìm vào giấc ngủ, nhưng anh phát hiện cổ áo thun của cô khá rộng, để lộ cả áo lót và một rãnh ngực sâu hoắm được tạo nên bởi cặp lưỡng đào đầy đặn, điều này khiến anh vô cùng khó ngủ. Dù cho Chương Vũ Cường và Tiểu Cần cũng từng có những hành vi thân mật, nhưng anh không muốn thừa nước đục thả câu mà chiếm đoạt Tiểu Cần. Cứ thế, dưới sự giằng xé giữa lý trí và sinh lý, Chương Vũ Cường cũng dần thiếp đi.

※※※

Tiến độ mới nhất đều ở Penana ▼

truyenc.com

※※※

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.