Trở về truyện

Vòng xoáy chết - Phần 5.6

Vòng xoáy chết

44 Phần 5.6

Ando ngất đi chừng chưa đầy một phút, nhưng thế cũng đã đủ. Không biết làm thế nào để xử lý sự thật đang ập vào mặt, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ngừng suy nghĩ hoàn toàn. Có lẽ ý thức của anh sẽ có thể xử lý được tình huống này nếu anh có thêm chút thời gian, hoặc đủ bình tĩnh để bắt đầu. Thậm chí nếu anh tính đến khả năng này từ trước, có lẽ anh đã không ngất đi.

Nhưng, như đã xảy ra, mọi việc quá bất ngờ. Biết rằng một cô gái đã chết cách đây hai mươi lăm năm giờ đang đứng ngay trước mặt mình, và nhớ ra đã làm tình với cô ta nhiều lần vào đêm hôm trước ... Trong khoảnh khắc đó, anh gần như mất trí, và các dòng điện trong não bộ anh buộc phải dừng lại ngay lập tức. Người ta sẽ ngất đi nếu họ thức dậy giữa đêm, đi vào phòng tắm và quay lưng lại thấy một người chết đang đứng đấy. Đó là cách họ trốn thoát sự kinh hoàng đang hiện diện trước mặt; một khi ngất đi, người ta không còn phải chịu đựng điều không thể chịu đựng. Chỉ có sự bất tỉnh, giống như bước đệm, mới giúp chúng ta có thể chuẩn bị sẵn sàng chấp nhận sự thật.

Khi ý thức hồi tỉnh, Ando nghĩ anh có thể ngửi thấy mùi thịt cháy ở đâu đây. Lẽ ra anh phải nằm úp mặt trên giường, nhưng không hiểu sao anh lại nằm ngửa. Anh đã xoay mình, hay ai đó lật anh lại? Chỉ thân trên của anh nằm trên giường; hai chân, dù xếp gọn gàng, đang thả trên sàn. Ando hít thở và lắng nghe âm thanh, ngoài ra không làm một cử động nào khác. Anh mở hé mắt. Anh không định đánh thức mọi giác quan cùng một lúc. Anh muốn từ từ chấp nhận. Nếu không, có lẽ anh sẽ phải chịu cái phản ứng đó lần nữa.

Anh có thể nghe tiếng nước nóng từ vòi phun ra. Âm thanh có lẽ ở phòng tắm, nhưng nghe như tiếng róc rách từ xa của một con suối. Tiếng nước che lấp âm thanh đêm của thành phố. Thường anh có thể nghe cả tiếng xe chạy trên đường cao tốc Metropolitan. Anh dần mở mắt. Giữa trần nhà, hai bóng đèn huỳnh quang hai mươi oát chiếu sáng trắng toàn bộ căn phòng.

Ando chỉ cử động mắt, nhìn quanh phòng. Rồi anh thận trọng ngồi dậy. Không thấy ai xung quanh. Ngay khi anh tự hỏi có phải đang bị ảo giác đánh lừa không, thì nước ngừng chảy. Anh nín thở một cách vô thức.

Cô gái xuất hiện từ một góc hành lang. Như trước đó, cô ta chỉ mang quần lót và cầm một cái khăn tắm đã vắt khô.

Ando cố hét lên, nhưng không phát ra âm thanh. Anh gạt bàn tay đang đưa cho anh khăn ấm, rồi đứng thẳng dậy. Anh lùi lại cho đến khi lưng áp sát vào tường. Anh cố gào thét tên cô ta, nhưng vẫn không thể thấy giọng mình.

Sadako Yamamura!

Anh cố nhớ lại tất cả những gì anh biết về cô ta. Hai lăm năm trước, cô ta bị sát hại, và bị ném xuống cái giếng cũ. Cô ta đã tạo ra cuốn băng khủng khiếp bằng cách phóng hình qua ý nghĩ. Cô ta sở hữu sức mạnh huyền bí. Cô ta bị hội chứng tinh hoàn nữ giới; cô ta là loài lưỡng tính. Ando đưa mắt nhìn xuống thân dưới cô ta. Dưới chiếc quần lót trắng che phần đáy chậu, không thấy sự phồng lên rõ ràng. Tất nhiên, tinh hoàn của cô ta không nhất thiết phải lộ rõ lên. Nhưng tối hôm qua Ando đã chạm vào phần dưới đó, đã vuốt ve nhiều lần. Không có gì khiến anh thấy lạ; cô ta hoàn toàn nữ tính theo những gì anh có thể nhận biết. Nhưng anh không thể nhìn được. Tất cả những gì họ làm đêm hôm trước đều trong bóng tối. Đột nhiên anh thắc mắc liệu sự ám ảnh của cô ta với bóng đêm có phải nhằm ngăn anh khỏi nhìn thấy hay không.

Rốt cuộc, cái cảm giác về thế giới bên kia mà anh cảm thấy từ lần đầu tiên gặp cô ta không hề sai lầm. Lần đó, trong thang máy nhà Mai, anh tuyệt vọng muốn tránh xa cô ta - giống như bây giờ. Cách cô ta xuất hiện từ trong căn hộ của Mai như thế, anh không biết cô ta từ đâu tới và giờ vẫn không.

Anh có quá nhiều câu hỏi, nhưng anh hầu như không thể thở được cũng như chẳng thể hỏi cô ta điều gì.

Anh cảm giác nếu không thận trọng, anh sẽ ngã quỵ xuống sàn, nếu như vậy anh sẽ bị Sadako tóm lấy. Cách duy nhất để giữ chút tự chủ còn sót lại là đứng ở nơi anh có thể nhìn cô ta từ trên xuống.

Mắt anh không rời khỏi cô ta.

Làn da trần của cô ta sáng trắng dưới ánh đèn huỳnh quang, như thể gây ấn tượng cho anh về sự tồn tại thực của xác thịt cô ta, như thể khẳng định với anh cô ta không phải là hồn ma. Thân thể đó đã chiếm lĩnh anh, tay và chân đã quấn quýt với anh tối qua. Anh phải làm gì để thoát khỏi ma thuật của cô ta? Chỉ có một câu trả lời duy nhất : chạy trốn. Ra khỏi nơi này. Đấy là điều duy nhất anh nghĩ ra. Trước mắt anh là một con quái vật. Người đàn bà trở về từ cõi chết sau hai mươi lăm năm.

Lưng dựa vào tường, Ando bắt đầu dịch chuyển theo chiều ngang về phía hành lang. Sadako không làm gì để chặn đường anh, mà chỉ nhìn theo. Ando nhìn về phía cửa. Anh đã khóa cửa sau khi anh và cô đi vào chưa? Anh không nhớ đã làm thế. Cửa sẽ phải bật mở khi anh vặn tay nắm. Ando thận trọng dịch chuyển về hướng đó. Anh sợ hãi đến mức không còn nghĩ đến việc lấy áo khoác.

Khi đã cách cô ta khá xa, anh lao đến cửa và trượt chân ra ngoài. Chiếc quần dài và áo len anh đang mặc quá mỏng không phù hợp với cái lạnh bên ngoài, nhưng anh không hề bận tâm đến việc đó khi chạy xuống cầu thang. Chỉ sau khi chạy qua hành lang và ra đến lề đường anh mới quay lại nhìn đằng sau. Không có dấu hiệu bị đuổi theo. Anh nhìn lên cửa sổ phòng mình, đèn vẫn sáng. Anh muốn tìm đến chỗ đông người. Anh chạy đến nhà ga.

TruyenC

Copyright © 2021 TruyenC.