Trở về truyện

Vòng xoáy chết - Phần 1.2

Vòng xoáy chết

3 Phần 1.2

Ánh nắng buổi sáng mùa thu xuyên vào hành lang dẫn đến phòng khám nghiệm tử thi. Tuy nhiên, có gì đó tối tăm ẩm ướt nơi hành lang, khi họ bước đi, những chiếc ủng cao su tạo ra âm thanh ghê rợn. Có bốn người: Ando, kỹ thuật viên, và hai cảnh sát. Những nhân viên còn lại, một kỹ thuật viên khác, người ghi biên bản, và thợ chụp ảnh đã sẵn sàng trong phòng mổ.

Khi mở cửa, họ nghe thấy tiếng nước chảy. Người trợ lý đang đứng rửa dụng cụ ở bồn rửa cạnh bàn mổ. Vòi nước lớn khác thường, nước phun ra từ vòi tạo thành một cột dày trắng xoá. Sàn nhà ba mươi mét vuông lênh láng nước, điều đó giải thích tại sao tất cả tám người, gồm cả hai cảnh sát làm chứng đều đi ủng cao su. Thông thường, vòi nước được để chảy suốt trong thời gian mổ tử thi.

Trên bàn mổ, Ryuji Takayama đang đợi họ, trần trụi, cứng đờ, bụng trắng lồi ra. Anh ta cao khoảng mét sáu, giữa những lớp mỡ bụng và các cơ ở vai, ngực, anh ta trông giống như một cái thùng chừa dầu. Ando năng tay phải của thi thể lên. Không có sự kháng cự nào, ngoài trọng lực. Bằng chứng cho thấy rằng sự sống đã thực sự rời bỏ cơ thể đó. Người đàn ông này có thời từng tự hào về sức mạnh của đôi cánh tay, vậy mà giờ Ando có thể dịch chuyển nó dễ dàng như đối với tay của một đứa trẻ. Ryuji từng là người khoẻ nhất hồi còn đi học; không ai địch nổi anh ta trong các cuộc vật tay. Bất cứ người nào thách thức anh ta đều thấy tay mình bị hạ bẹp xuống bàn thậm chí còn trước khi có cơ hội cuộn bắp tay. Giờ đây, chính bắp tay đó không còn chút sức lực. Nếu Ando thả ra, nó sẽ rớt phịch xuống bàn, hoàn toàn bất lực.

Anh quay sang nhìn phần thân dưới, bộ phận sinh dục lộ ra. Dương vật nhăn nhúm giữa đám lông đen rậm và quy đầu gần như bị lấp hoàn toàn dưới lớp da. Nó nhỏ một cách khó tin, nhỏ xíu, cho dù cơ thể rất tràng kiện. Ando tự hỏi liệu Ryuji và Mai có thể quan hệ tình dục một cách bình thường hay không.

Anh đưa dao mổ vào phần dưới hàm, cắt múi cơ dày theo một đường thẳng dọc xuống bụng. Thi thể đã chết mười hai tiếng nên hoàn toàn lạnh cứng. Anh phá những đoạn xương sườn bằng dao cắt xương, loại bỏ từng chiếc một, lấy ra hai lá phổi rồi đưa cho người hộ lý. Ở trườngy, Ryuji là người kịch liệt phản đối những người hút thuốc, nhìn vào là phổi có thể biết anh ta giữ lập trường đó cho đến lúc chết. Chúng có màu hồng hào rất đẹp. Với động tác thành thạo, viên trợ lý cân đo phổi, thông báo những con số cho người ghi biên bản để người này ghi lại. Trong lúc ấy, lá phổi được chụp ảnh từ mọi góc cạnh, căn phòng sáng loá ánh đèn flash. Ai nấy đều biết rõ phần việc cảu minh và công việc tiến triển một cách trôi chảy.

Quả tim được bọc trong một màng mỡ mỏng. Tuỳ ánh sáng mà nó có màu sáng hoặc vàng, và lớn hơn một chút so với quả tim bình thường. Nặng 312 gram. Chiếm 0.36% khối lượng cơ thể. Chỉ cần nhìn vào bề ngoài của quả tim, mới cách đây mười hai tiếng còn bơm máu nuôi cơ thể, Ando có thể chắc rằng nó bị hoại tử nghiêm trọng. Phần bên trái quả tim, dưới màng mỡ, đã chuyển sang nâu đỏ sẫm, sẫm hơn phần còn lại. Phần động mạch vành, phân nhánh trên bề mặt và quấn xung quanh quả tim đã bị chặn lại, có thể do nghẽn mạch. Máu không thể chạy qua chỗ đó, dẫn đến tim ngừng đập. Dấu hiệu điển hình của một cơn suy tim.

Dựa trên mức độ hoại tử, Ando đã biết khá rõ sự nghẹn mạch nằm ở đâu: động mạch vành bên trái, ngay trước điểm bị phân nhánh. Bị nghẽn mạch ở đó, nguy cơ tử vong là rất cao. Nguyên nhân cái chết đã được làm rõ, mặc dù anh vẵn còn phải đợi kết quả xét nghiệm, ít nhất một ngày nữa mới có, để biết điều gì gây nghẽn mạch. Ando tự tin tuyên bố một ca "nhồi máu cơ tim do nghẽn động mạch vành trái" và chuyển sang tách phần gan. Sau đó, anh kiểm tra xem có gì bất thường ở thận, lách và ở ruột hay không, rồi kiểm tra dạ dày, nhưng không có gì khiến anh phải chú ý.

Anh đang chuẩn bị mổ phần hộp sọ ra thì viên trợ lý đã nghển cổ đầy nghi ngờ.

"Thưa bác sĩ, anh nhìn họng xem."

Viên trợ lý chỉ vào một điểm bên trong họng đã được phanh ra. Phần màng nước nhầy trên bề mặt yết hầu đã loét ra. Vết loét không lớn, Ando có lẽ đã bỏ qua nếu không có sự tỉnh táo của viên trợ lý. Ando chưa bao giờ thấy điều gì như thế trước đây. Có thể nó không liên quan gì đnế nguyên nhân cái chết, nhưng dù sao anh cũng phải cắt ra một mẩu ở đó. Anh sẽ phải đợi đến khi người ta xét nghiệm mẫu mô trước khi có thể nói chắc điều gì.

Bây giờ, anh rạch lớp da xung quanh đầu Ryuji, rồi lột da đầu từ đằng sau đến tận trán. Lớp tóc cứng giờ đã phủ đầy khuôn mặt, mắt, mũi và miệng, bề mặt trắng phía trong của da đầu lộ ra dưới ánh đèn rọi từ bên trên. Bất cứ ai nhìn vào cũng có thể nói rằng khuôn mặt người được cấu tạo từ một lớp thịt duy nhất. Ando bỏ phần trên hộp sọ và nâng não lên.

Đó là một khối màu trắng với vô số các nếp nhăn. Thậm chí trong số những sinh viên ưu tú nhất tập hợp ở trường y,Ryuji vẫn nổi bật vì trí tuệ của mình. Anh ta giỏi tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng Pháp, và trong lớp anh ta thường hỏi những câu mà bạn không thể hiểu được nếu không đọc những tạp chí nước ngoài mới nhất. Điều đó gây e ngại ngay cả cho những giảng viên. Nhưng càng hiểu ngành y bao nhiêu, mối quan tâm của anh ta càng chuyển sang lĩnh vực thuần túy toán học bấy nhiêu. Có một dạo, mọi sinh viên trong lớp bị cuốn vào trò chơi giải mã. Từng người sẽ lập một mật mã, và những người khác sẽ thi xem ai giải được mật mã sớm nhất. Ryuji luôn luôn là người nhanh nhất. Khi đến lượt Ando, anh tạo ra một mật mã mà chắc chắn rằng không ai có thể hóa giải, nhưng Ryuji đã tìm ra một cách dễ dàng. Lúc đó, Ando cảm thấy bực tức về thiên tài toán học của Ryuji thì ít, mà cảm giác lớn hơn là sự ớn lạnh khi nghĩ rằng tâm trí của mình bị người khàc đọc được. Anh hoàn toàn không tin được là mật mã của mình đã bị hóa giải. Không một ai khác có thể làm được điều đó. Nhưng ngược lại, Ando là người duy nhất phá được một trong những mật mã của Ryuji. Mặc dù anh có thể nhận chiến thắng đó về phần mình, nhưng không ai khác biết rõ hơn chính bản thân Ando rằng chiến thắng ấy hoàn toàn do may mắn, chứ không phải do sự nhạy bén logic. Anh đã mệt mỏi đánh vật với mật mã đó và nhìn ra ngoài cửa sổ, ở đó mắt anh tình cờ bắt gặp biển hiệu của một cửa hàng hoa. Số điện thoại trên biển gợi cho anh một ý tưởng và anh tình cờ có được chiếc chìa khóa giải mã chuỗi ký tự ấy. Hoàn toàn là tình cờ khi ý nghĩ của anh lại cùng hướng với ý nghĩ của Ryuji. Cho tới giờ Ando vẫn tin rằng khoảnh khắc chiến thắng đó của anh chỉ là một sự may mắn.

Ôn lại những ngày xưa, Ando cảm thấy một điều gì gần như sự ghen tị đối với Ryuji. Nhiều lần anh cảm thấy lòng tự tin của mình sụp đổ dưới sức nặng của việc nhận thức rằng anh sẽ không bao giờ vượt được Ryuji, rằng anh luôn lưon dưới sự ngự trị của Ryuji.

Còn giờ đây Ando đang ngắm nhìn bộ não đã từng rất phi thường này. Nó chỉ nặng hơn trung bình một chút, trông không có gì khác biệt so với não của bất cứ người bình thường nào. Ryuji đã dùng những tế bào này suy nghĩ về điều gì khi còn sống? Ando có thể tưởng tượng ra quá trình đã dẫn Ryuji dấn thân ngày càng sâu hơn vào toán học thuần túy, rồi cuối cùng lại từ bỏ những con số để đến với logic. Nếu sống thêm mười năm nữam anh ta chắc chắn sẽ có thể cống hiến điều gì đó lớn lao cho lĩnh vực này. Ando vữa ngưỡng mộ, vừa cảm thấy căm ghét tài năng hiếm hoi của Ryuji. Các rãnh trên bộ não sâu, thùy trước lồi ra như một đỉnh núi không thể chinh phục.

Nhưng giờ đây tất cả đã chấm dứt. Những tế bào này đã ngừng hoạt động. Quả tim đã ngừng đập do nhồi màu cơ tim, cả bộ não cũng đã chết. Thực tế, ít nhất là về mặt thể chất, Ryuji bây giờ đang chịu sự chi phối của Ando.

Anh kiểm tra để loại bỏ khả năng suất huyết não, sau đó đặt bộ não vào hộp sọ.

Năm mươi phút đã trôi qua kể từ khi anh cầm dao mổ. Các cuộc khám nghiệm tử thi thường kéo dài khoảng một giờ. Ando đã hoàn tất cơ bản việc kiểm tra thì bất chợt dừng lại, như thể nhớ ra điều gì. Anh đưa tay vào vùng bụng giờ đã trống rỗng của Ryuji, dùng các đầu ngón tay lần mò xung cho đến khi kéo ra hai vật tròn có kích thước bằng quả trứng cút. Đôi tình hoàn, màu thịt xam xám, trông cuốn hút một cách lạ kỳ.

Ando tự hỏi ai là người đáng thương xót hơn, Ryuji người đã chết mà không có con cái, hay là chính anh, kẻ trong một tai nạn, đã để con trai mình chết ở tuổi ba năm bốn tháng.

Là tôi, tất nhiên.

Anh nghĩ mà không ngần ngại, Ryuji đã chết mà không biết đến nỗi đau đớn đó. Cho đến cuối đời, anh ta không bị hành hạ bởi nỗi đau khổ đè nén nơi lồng ngực. Không có giới hạn nào đối với niềm vui có một đứa con. Nhưng nỗi đau buồn khi mất đứa con đó không bao giờ trút bỏ được, Ando nghĩ vậy, ngay cả khi anh có sống thêm một nghìn năm nữa. Ando thả hai tinh hoàn lên bàn mổ. Chúng giờ đã chết mà không tạo ra được cái gì cả.

Việc còn lại là phải khâu thi thể lại. Ando nhét vào lồng ngực và khoang bụng rỗng những tờ giấy báo cuộn tròn để làm cănng chúng lên, rồi bắt đầu khâu. Anh khâu lên đến đầu, sau đó rửa sạch thi thể rồi dùng khăn choàng đậy lại. Do mất đi các phần nội tạng, thi thể trông gầy gò hơn.

Cậu giảm cân đấy, Ryuji ạ.

Ando không thể hiểu tại sao lại thầm thì trong đầu với một cái xác như thế. Thường thì anh không nên làm như thế. Thường thi anh không làm vậy. Có điều gì ở tử thi của Ryuji khiến cho anh muốn nói chuyện với nó chăng? Hay chỉ đơn giản là vì anh đã biết người này? Tất nhiên cuộc trao đổi chỉ là một chiều - Ryuji không đáp lời. Nhưng khi hai viên trợ lý khiêng xác lên đặt vào quan tài, Ando nghĩ anh nghe thấy giọng nói của Ryuji từ đâu đó thẳm sâu trong ngực mình. Anh có cảm giác ngứa râm ran ở vùng rốn. Anh gãi nhẹ nhưng cảm giác đó không mất đi. Một lát sau, cảm giác ngứa đó như thể đã rời bỏ cơ thể anh và bay lơ lửng trong không khí.

Cảm giác rối bời, Ando đứng cạnh quan tài và lấy tay vuốt thi thể Ryuji từ ngực xuống bụng, Cảm thấy có cái gì đang lồi ra ở gần bụng, anh liền lật tấm khăn lên, Nhìn sát, anh thấy mép một tờ báo lòi ra xuyên qua những mũi khâu ngay phía trên rốn. Ando nghĩ anh đã khâu những vết mổ rất cẩn thận, nhưng không hiểu sao lại bỏ xót chỗ ấy, chỉ một góc. Tờ báo mà họ đã nhồi vào ổ bụng ắt hẳn đã trồi lên khi di chuyển thi thể, và góc báo tìm được cách thoát qua chỗ hở đó. Nó dính ít máu và cả một chút mỡ. Ando lau lớp màng trắng cho đến khi nhìn thấy các chữ số in trên báo. Những số nhỏ, rất khó đọc. Anh ghé sát mắt vào, đọc các con số, có sáu chữ số xếp theo hai hàng, mỗi hàng ba số:

178

136

Anh không thể chắc đây là một phần của bản tin thị trường chứng khoán, hay có lẽ là hai số điện thoại ngẫu nhiên được xếp thẳng hàng, hoặc có thể là mã chương trình trên lịch phát sóng truyền hình. Dù thế nào đi nữa, có mấy khi một góc tờ báo bị gập ngẫu nhiên không chứa gì ngoài sáu chữ số? Không biết do đâu, Ando ghi nhớ các chữ số đó vào đầu.

178, 136.

Sau đó anh nhét phần báo vào trong bụng rồi dùng những ngón tay đeo găng latex của mình gõ lên vài cái. Sau khi chắc chắn rằng tờ báo không lòi ra nữa, anh đậy tấm khăn lên người Takayama rồi một lần nữa rà bàn tay trên ngực thi thể. Không có gì bất thường làm gián đoạn sự trơn tru của phần thân trên. Ando lùi ra xa quan tài vài bước.

Đột nhiên, không thể giải thích nổi, anh rùng mình. Anh giơ hai tay để tháo găng và thấy những sợi lông trên cánh tay mình dựng đứng lên. Anh dựa vào chiếc thang đặt gần đấy, rồi nhìn chăm chú khuôn mặt Ryuji. Lông mi rung rung như thể đôi mắt, giờ đã khép lại thanh thản, sẽ mở ra trong chốc lát. Tiếng nước phun đột nhiên rất lớn. Những người khác trong phòng đang bận làm phần việc của mình, dường như Ando là người duy nhất nhận ra hiện tượng thoáng qua đó xuất phát từ cơ thể. Người này đã chết thật chưa? ... Ôi! Thật la một câu hỏi ngớ ngẩn. Mẩu báo, được đặt trong khoang nơi từng chứa ruột, đã trồi lên, khiến cho bụng từ từ nâng lên hạ xuống. Ando lấy làm lạ tại sao những người trợ lý và hai viên cảnh sát lại không nhận ra.

Ando cảm thấy muốn đi giải. Anh tưởng tượng Ryuji đã chết đi lại xung quanh, kèm theo tiếng sột soạt của những tờ báo đã bị vò nhàu, và nhu cầu phải giải tỏa bọng đái của anh trở nên hầu như không thể ngăn nổi.

TruyenC

Copyright © 2021 TruyenC.