4 Chương 4: Khế ước nhân thê
Triết Minh làm việc tại trung tâm chăm sóc khách hàng đã được hai năm, dù ngoại hình không tệ, cũng gọi là một biểu tài nhân trung, nhưng các nữ đồng nghiệp ở đây đa phần đã làm vợ, làm mẹ, khiến anh mãi vẫn cô đơn lẻ bóng.
Nhưng ngay cả như vậy, Triết Minh chưa từng ngần ngại tận hưởng những bữa tiệc thị giác đầy sống động. Các bà vợ mặc váy ngắn quần cộc, cử chỉ rộng rãi phóng khoáng, chẳng bận tâm đôi khi bị hớ hênh, ngược lại khiến Triết Minh mỗi ngày đi làm đều như đang dạo chơi triển lãm chân đẹp, mắt ăn kem, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Trong số đó, người khiến Triết Minh rung động nhất chính là bà mẹ một con nóng bỏng nhất được toàn trung tâm công nhận —— Nghi Gia.
Nghi Gia những năm đầu làm việc tại trung tâm chăm sóc khách hàng, sau đó tự nguyện chuyển điều động sang chi nhánh làm chuyên viên quản lý tài sản, nhờ vào ngoại hình kiều diễm và giọng nói ngọt ngào mà thành tích vô cùng rực rỡ. Tuy nhiên, cuộc sống bận rộn của một chuyên viên cũng khiến gia đình cô xuất hiện rạn nứt, con trai phản nghịch, quan hệ vợ chồng căng thẳng, cuối cùng cô chọn quay lại trung tâm chăm sóc khách hàng.
Nghi Gia kết hôn sớm, 23 tuổi đã cưới chớp nhoáng một giám đốc ngân hàng, nay đã 43 tuổi nhưng nhờ bảo dưỡng kỹ lưỡng nên trông chỉ như mới ngoài 30. Cô sở hữu dung mạo cấp ngôi sao, đôi chân thon dài mảnh mai tuyệt mỹ, cùng khuôn ngực tròn trịa vừa vặn, bất kể là trang phục công sở, tất chân hay giày cao gót đều có thể tôn lên đường cong cơ thể cô một cách hoàn hảo, xứng danh là sự quyến rũ di động.
Từ khi Triết Minh vào công ty chưa lâu, Nghi Gia đã điều chuyển trở lại bộ phận chăm sóc khách hàng, trở thành đối tượng mà Triết Minh khao khát chinh phục nhất trong lòng.
Thế là, Triết Minh mở chiếc điện thoại thần bí kia ra, mở ứng dụng có thể viết lại vận mệnh đó, trên hồ sơ của Nghi Gia, gõ xuống những thiết lập mới:
> “Từ sau khi quen biết Triết Minh, Nghi Gia và anh có tình cảm cực kỳ tốt, cả nhà cũng đối với Triết Minh vô cùng thân cận. Trong một lần trò chuyện, Triết Minh nhắc đến việc bản thân không có chút hứng thú nào với hôn nhân, cho rằng kết hôn chẳng có lợi lộc gì. Chồng của Nghi Gia vì muốn Triết Minh thay đổi góc nhìn nên đã đề xuất để Nghi Gia và Triết Minh mô phỏng cuộc sống hôn nhân, đồng thời ký vào hợp đồng, ban cho hai người tất cả quyền lợi và nghĩa vụ như vợ chồng thực sự, thời hạn trong một tháng.”
Sau khi viết xong, trưa ngày hôm đó, mọi chuyện bắt đầu xảy ra thay đổi.
Nghi Gia chủ động ghé sát lại, thái độ thân mật, cười tươi rói nói với Triết Minh: “Triết Minh, hôm nay em sẽ mang theo ít hành lý đơn giản dọn đến nhà anh nhé, một tháng tới xin chỉ giáo nhiều hơn nha, ông xã ~”
Nói đoạn, cô nhân lúc xung quanh không có ai, tinh nghịch in lên môi Triết Minh một nụ hôn ẩm ướt và mập mờ —— mang theo hương thơm và sự mềm mại độc quyền của người phụ nữ trưởng thành, khiến tim Triết Minh trong nháy mắt đập gia tốc.
Đến buổi tối, Nghi Gia chuẩn bị xuất hiện tại nơi ở của Triết Minh.
Khoảnh khắc mở cửa, Triết Minh chỉ cảm thấy trước mắt sáng bừng lên.
Nghi Gia vẫn mặc bộ đồ công sở lúc ban ngày đi làm: áo khoác vest dáng ngắn màu đen, áo sơ mi bó sát màu hồng nhạt phác họa nên đường cong tròn trịa trước ngực, phối với chiếc váy chữ A ngắn màu đen và đôi chân dài được bao bọc trong đôi tất giấy màu đen xuyên thấu, toàn thân toát ra vẻ quyến rũ và đảm đang đặc trưng của một thiếu phụ nơi công sở.
“Xin chào, em là người vợ vừa mới dọn đến hôm nay, xin chỉ giáo nhiều hơn ~”
Nghi Gia cười híp cả mắt, ngọt ngào trêu chọc.
Triết Minh lòng ấm nóng lên, nửa đùa nửa thật đáp lại: “Ha ha, bà xã của anh, mau vào đi, anh đến giới thiệu cho em một chút về ngôi nhà mới của chúng ta.”
Anh dẫn Nghi Gia đi tham quan căn hộ, đối với những món đồ nữ giới thỉnh thoảng rải rác trong nhà như tất chân, ủng đi mưa, Nghi Gia chỉ mỉm cười nhẹ, rõ ràng là chẳng hề để tâm.
“Nhưng mà nha ~” Nghi Gia bĩu môi, cảnh cáo, “Trong thời gian em ở đây, anh không được dẫn bạn tình về đâu đấy! Không có người vợ nào chấp nhận được việc chồng vụng trộm ăn vụng đâu!”
“Ừm, anh biết rồi.”
“Vậy nếu anh có nhu cầu thì sao?”
Triết Minh cười hỏi.
“Xì, xem tâm trạng của bà xã đã nhé ~” Nghi Gia hờn dỗi liếc anh một cái.
Triết Minh trong lòng thầm cười khổ: Quả nhiên cái thứ kết hôn này, chẳng tự do chút nào!
Tóm lại, trong bầu không khí nửa đùa nửa thật như thế,
**Cuộc sống vợ chồng theo hợp đồng của Triết Minh và Nghi Gia chính thức bắt đầu.**
---
Tối đó, Triết Minh ngồi trên sofa, nghiêm túc nói với Nghi Gia:
“Chị Nghi Gia, đã muốn trải nghiệm thì phải đủ chân thực, cho nên có mấy chuyện muốn nói với chị.”
“Ừm, anh nói đi.” Nghi Gia cười gật đầu.
“Điều thứ nhất, vì đã là vợ chồng rồi nên hy vọng chúng ta xưng hô với nhau là ông xã bà xã, được không?”
“Dĩ nhiên là được rồi, ông xã ~” Nghi Gia cười duyên đáp lại.
“Điều thứ hai, hy vọng em cứ xem đây như nhà mình, ăn mặc thế nào cứ tùy ý như ở nhà là được.”
“Được nha!”
“Tiếp theo là sở thích cá nhân của anh thôi, em không nhất thiết phải làm theo. Vì trước đây anh từng thấy em đi tất chân dạng ống dài, thực sự siêu đẹp, hy vọng em có thể đi nhiều hơn, rất bổ mắt. Còn nữa, anh rất thích nhìn phụ nữ đi bốt dài, ủng đi mưa, em nhìn đống ủng này của anh là biết, nên nếu có cơ hội, cũng muốn thấy em mặc thử...”
Nghi Gia phì cười: “Biết rồi! Còn gì nữa không?”
“Hết rồi, chỉ bấy nhiêu thôi, bà xã.”
“Ừm ~ ông xã ~” Nghi Gia ngọt ngào đáp lại, hai người nhìn nhau cười.
Bầu không khí càng lúc càng mập mờ, Triết Minh không nhịn được dày mặt nói:
“Bà xã ngoan, vậy, có phải nên thực hiện một chút nghĩa vụ vợ chồng rồi không?”
Mặt Nghi Gia hơi đỏ lên, nhưng dẫu sao đã là người có gia đình từ lâu, liền bĩu môi hờn dỗi:
“Anh là động vật à? Em lớn hơn anh nhiều như vậy, già nua xấu xí rồi, anh cũng nuốt trôi sao?”
“Bà xã, em biết không? Thực ra vừa mới quen biết em, anh đã luôn bị em làm cho mê mẩn. Em xinh đẹp, gợi cảm, tràn đầy mị lực, anh thường xuyên tự sướng đều là nghĩ về em. Hơn nữa, giữa vợ chồng với nhau, chuyện này vốn dĩ rất bình thường mà phải không?”
“Nhưng em có chồng rồi mà!”
“Đúng vậy, cho nên anh cũng cùng lắm là chỉ có thể thủ dâm tinh thần mà thôi. Ai ngờ giấc mơ thành sự thật, em bây giờ thực sự trở thành vợ anh, cho dù chỉ có một tháng. Khi anh rể đề xuất muốn em giả làm vợ anh, anh thực sự vui mừng đến mức sắp nổ tung rồi, chỉ là cố kìm nén không biểu hiện ra ngoài thôi.”
Nghe thấy lời tỏ tình chân thành này của Triết Minh, Nghi Gia hơi ngẩn ra, ngay sau đó niềm cảm động dâng lên trong lòng, cô chủ động rơ sát tới, hiến dâng một nụ hôn thơm tho mềm mại, ấm áp và tràn đầy tình ý.
Môi của hai người dán chặt vào nhau, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể và nhịp tim của đối phương.
Trên người Nghi Gia tỏa ra làn hương u nhã đặc trưng của người phụ nữ trưởng thành, mùi nước hoa thoang thoảng hòa quyện với hương thơm cơ thể ấm áp của chính cô, khiến người ta say đắm.
Dù đã 43 tuổi nhưng làn da của Nghi Gia vẫn săn chắc mịn màng, mềm mại như thiếu nữ, nhưng lại mang theo phong vị mà chỉ phụ nữ chín chắn mới có.
Đôi chân thon dài mảnh mai của cô được bao bọc trong đôi tất đen mỏng xuyên thấu, giống như một đôi tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo nhất, mỗi một tấc đường cong đều khiến Triết Minh hoa mắt chóng mặt.
Cặp tuyết lê tròn trịa đầy đặn trước ngực theo tiếng thở dốc nhẹ của cô mà nhấp nhô, ẩn hiện qua lớp áo sơ mi, tràn ngập sự quyến rũ chết người.
Tất cả những điều này đều khiến ngọn lửa dục vọng trong người Triết Minh như muốn thiêu rụi anh thành tro bụi.
Anh không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, ôm Nghi Gia chặt hơn, đầu lưỡi nhẹ nhàng cạy mở hàm răng cô, tiến sâu vào khám phá.
Nghi Gia ban đầu còn có chút thẹn thùng, nhưng rất nhanh đã bị sự nhiệt tình của Triết Minh thiêu đốt, thân hình kiều diễm khẽ run lên, chủ động chìa chiếc lưỡi nhỏ quấn quýt lấy anh, hôn một cách mãnh liệt và nhập tâm.
Trong sự quấn quýt càng lúc càng quên mình của hai người, Triết Minh nhẹ nhàng cởi bỏ áo khoác của Nghi Gia, ngón tay thuần thục cởi mở từng chiếc cúc áo của chiếc sơ mi bó sát.
Theo chiếc cúc áo cuối cùng được nới lỏng, cảnh tượng khiến người ta nghẹt thở kia cuối cùng đã hoàn chỉnh hiện ra trước mắt ——
Bộ ngực của Nghi Gia tròn trịa săn chắc, ngay cả không mặc áo ngực cũng chẳng hề chảy xệ, làn da trắng ngần mịn màng, mang theo độ bóng tự nhiên, hoàn mỹ không chút tì vết như một tác phẩm nghệ thuật.
“Bà xã... em thực sự quá đẹp...”
Triết Minh trầm giọng lẩm bẩm, ánh mắt tràn ngập ham muốn chiếm hữu trần trụi.
Anh cẩn thận bế Nghi Gia lên sofa, ngón tay dọc theo chiếc cổ mịn màng của cô trượt dài xuống, nhẹ nhàng âu yếm từng tấc da thịt cô.
Nghi Gia thở dốc, thân hình kiều diễm khẽ run rẩy, cơ thể nhạy cảm đến kinh người.
Mà lúc này, chứng chỉ “chuyên gia tình dục” trên người Triết Minh cũng bắt đầu thể hiện ra uy lực thực sự của nó.
Anh dường như biết rõ mọi điểm nhạy cảm của Nghi Gia theo bản năng, bất kể là sự run rẩy nhỏ nhặt sau vành tai, hay sự rùng mình mềm mại nơi bên hông, Triết Minh đều có thể bắt trọn chuẩn xác, mỗi một cái hôn, mỗi một tấc chạm vào đều kích nổ dục vọng trong cơ thể cô một cách vừa vặn.
“A... ông xã... nhạy cảm quá...”
Nghi Gia thở dốc, hai tay bấu chặt vào tay vịn sofa, hai chân khẽ khép chặt, mưu toan chống lại từng đợt khoái cảm đang dâng trào kia, nhưng căn bản không cách nào kháng cự.
Triết Minh cười nhẹ một tiếng, vén chiếc váy ngắn của Nghi Gia lên, kéo chiếc quần lót nhỏ nhắn xuống, chỉ để lại đôi tất chân màu đen che phủ đôi chân thon dài.
Anh thúc thẳng phân thân đã trướng to đến kinh người từ lâu, từ từ đâm vào bên trong vùng kín đã sớm ướt đẫm của Nghi Gia.
“Ư một tiếng ──!”
Nghi Gia phát ra một tiếng kinh hô gần như rên rỉ, toàn thân chấn động như bị điện giật.
Phân thân của Triết Minh sau khi qua chỉnh sửa không chỉ có kích thước kinh người, mà còn có thể kích thích chuẩn xác vào vùng nhạy cảm và điểm G, mỗi một cái đâm sâu đều khiến Nghi Gia có cảm giác được lấp đầy tràn trề, cảm giác thỏa mãn và xung kích chưa từng có khiến cô nhanh chóng leo lên bờ vực của cao trào.
"To, to quá... Cứng quá... Ông xã... Em chịu không nổi rồi..."
Nghi Gia thở dốc, đôi chân quấn chặt lấy eo Triết Minh, chủ động phối hợp với nhịp điệu của anh, thân hình kiều diễm không ngừng lắc lư, đón nhận mỗi một cú đâm sâu hoắm.
Triết Minh cảm nhận được người vốn là bà mẹ bỉm sữa nóng bỏng nhất, cao cao tại thượng ở trung tâm chăm sóc khách hàng, giờ phút này lại đang rên rỉ dâm mỹ dưới thân mình, chủ động cầu xin, trong lòng dâng lên khoái cảm chinh phục và sự thỏa mãn chưa từng có.
Khoảnh khắc này, anh cảm nhận được một cách chân thực nhất rằng mình đã hoàn toàn chinh phục được nữ thần trong lòng mọi người, biến cô thành món đồ chơi độc nhất vô nhị chỉ thuộc về riêng mình.
Còn Nghi Gia cũng dưới kỹ năng vô song của Triết Minh mà liên tục lên đỉnh, liên tục tan rã, cả người chìm đắm trong dòng lũ khoái cảm, không thể tự kiềm chế được.