Trở về truyện

Trần duyên (Hòa thượng x Hồ ly trăm năm H) - Bên Nhau Như Thuở Xưa (Vi H)

Trần duyên (Hòa thượng x Hồ ly trăm năm H)

4 Bên nhau như thuở xưa (Vi H)

Một khắc tham hoan qua đi, Khuynh Oanh chỉ cảm thấy toàn thân mỏi nhừ, cả người đến một chút sức lực cũng không dùng được, nhưng tinh lực tích tụ trong đan điền lại có xu hướng cuồn cuộn không dứt.

Nàng kinh ngạc, mị thuật độc môn của tộc cáo tuy rằng có yêu lực mạnh mẽ, nhưng người thực sự có thể tu thành lại chỉ có số ít, chỉ vì tu thành mị thuật cần phải giao hợp với nam nhân có tinh khí vượng thịnh, lấy tinh khí đó dung hợp lại mới có thể luyện thành. Mỗi lần tinh khí tiêu hao hết, cơ thể sẽ cấp thiết cần tinh khí của nam nhân, nếu như không giao hợp, sẽ công cốc hết thảy.

Khuynh Oanh chỉ nhớ mang máng, đêm qua có một nam nhân giao hoan cùng nàng, nhưng lại làm sao cũng không nhớ rõ dáng vẻ, chỉ cảm thấy vóc dáng và hơi thở vô cùng quen thuộc, giống như nàng và người này từng thân cận như đêm qua vậy.

Nàng kéo kéo chiếc áo bào xộc xệch trên người rồi ngồi dậy. Cúi đầu mới phát hiện quần áo mặc trên người không phải của chính mình, mà là một chiếc cà sa màu trắng trăng.

Khuynh Oanh bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, Liễu Trần toàn thân chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng manh đang ngủ an lành, trong tay còn nắm chiếc váy màu hồng phấn bị xé rách đến mức không ra hình thù gì.

Ngoại trừ kinh ngạc, trong lòng nàng nhiều hơn là hưng phấn.

Mị thuật của nàng quả thực quá lợi hại, thế mà có thể khiến một hòa thượng vì nàng mà phá giới, hơn nữa còn là tự mình tìm tới cửa! Nàng thầm vui vẻ một hồi, sau đó lập chí phải luyện mị thuật đến mức hoàn mỹ.

Nàng điều tức, tiêu trừ cảm giác khác lạ trong cơ thể, bắt quyết thay cho mình một bộ quần áo, quay đầu lại dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua chân mày và ánh mắt của hắn. "Ta đã sớm nói rồi, sẽ khiến chàng cam tâm tình nguyện vì ta mà cởi bỏ cà sa." Nàng khẽ cười, trên mặt đầy vẻ tự hào. "Bây giờ chàng không chỉ cởi, mà còn mặc trên người yêu nữ là ta đây."

"Quả thực là tội lỗi ngập tràn mà......"

Nàng rút tay lại, hồi tưởng lại tư vị ngày hôm qua, chợt nảy sinh một tia lưu luyến không nỡ rời đi. Nhưng người bắt yêu và yêu vốn dĩ là kẻ thù, tuyệt đối sẽ không có bất kỳ mối giao nhau nào nữa.

Khuynh Oanh đứng dậy, bắt quyết định rời đi, tay lại bỗng nhiên bị nắm chặt lấy.

"Ăn sạch sành sanh ta rồi, còn muốn chạy đi đâu?!" Liễu Trần một phát kéo Khuynh Oanh lại, khóa chặt hai tay nàng, cúi đầu trầm giọng nói: "Đừng hòng trốn khỏi tay ta lần thứ hai!"

Khuynh Oanh không để tâm, tưởng hắn đang nói chuyện ban ngày hôm qua. "Liễu Trần đại sư lòng dạ này không được rộng lượng cho lắm nhỉ, ta chẳng qua chỉ là trêu chọc chàng một chút, thế mà đã găm hận rồi?"

Liễu Trần cười lạnh, liền biết con cáo không có tâm này căn bản không nhớ ra hắn là ai. "Ba năm trước, trên cỗ xe ngựa đi đến kinh thành." Hắn ghé sát vào, giọng nói mang theo chút ý vị nghiến răng nghiến lợi. "Nàng nhìn cho kỹ xem ta là ai."

Theo lời hắn, Khuynh Oanh cũng từ từ nhớ lại ba năm trước khi nàng vừa xuống núi đến kinh thành từng giao hoan với một thiếu niên lang có chân mày và ánh mắt tuấn lãng vô song. Đêm đó, hắn ôm lấy thân thể trắng muốt như tuyết của nàng bắt nàng gọi tên hắn hết lần này đến lần khác, cho dù mặt người đó đã mơ hồ không rõ, nhưng Khuynh Oanh đến nay đều nhớ rõ thiếu niên lang tên gọi Cố Cảnh.

Bây giờ, nàng ngước mắt nhìn lại gương mặt Liễu Trần, thế mà lại ăn khớp không một kẽ hở với gương mặt Cố Cảnh năm đó. Chỉ là chỗ chân mày và ánh mắt không còn ngây ngô như trước kia nữa, mà thấu ra một luồng lạnh lùng kiên nghị, cơ thể cũng vạm vỡ hơn năm đó không ít.

Năm đó, nàng và Cố Cảnh một đêm hoang đường, bây giờ lại một lần nữa cùng một nam nhân tham hoan một khắc.

Dưới sự không ngừng nhắc nhở của Liễu Trần, ký ức trong đầu Khuynh Oanh dường như được mở van, nhớ lại từng chuyện một vào ngày này ba năm trước.

Ngày đó, nàng mới tu thành hình người không lâu, mị thuật vừa thành liền xuống núi tìm kiếm con mồi. Trên một con đường hẻo lánh sắp đến kinh thành, nàng ở trên núi thoáng thấy trên đường có một cỗ xe ngựa dừng lại bên cạnh, bốn bánh xe đều sa sâu vào trong bùn lầy, ngay cả con ngựa phía trước cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Tên phu xe đánh ngựa vội vàng xuống xe, nói với quý nhân trong kiệu, "Công tử xin tạm thời đợi ở đây một lát, tiểu nhân đi đến phụ cận tìm vài người giúp đỡ ngay."

Người trong kiệu không hề có chút hoảng loạn nào, cũng không thò đầu ra, chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp lại êm tai truyền ra từ trong xe, "Ừ."

Chỉ một âm tiết, liền khiến đôi mắt Khuynh Oanh sáng lên, đối với người trong kiệu hứng thú vô cùng. Nàng nảy sinh chút lòng hiếu kỳ, muốn biết chủ nhân của giọng nói êm tai như vậy sẽ là thiếu niên lang có dung mạo thế nào.

Tiểu yêu tinh vừa xuống núi càng là trời không sợ đất không sợ, nghĩ như vậy, động tác của cơ thể đã nhanh hơn một bước, chi phối Khuynh Oanh thẳng thừng nhoáng người vào bên trong xe ngựa của thiếu niên lang đó.

Thiếu niên trong xe nhìn thấy thiếu nữ bỗng nhiên xông vào này, trong mắt hiện lên một tia nghiêm nghị, hai tay theo bản năng hướng về phía trước đề phòng. Nhưng tay hắn chưa chạm đến nàng một mảy may, Khuynh Oanh đã yếu ớt ngã quỵ bên chân hắn, chiếc váy trên người còn dính chút cát bụi, đôi mắt ửng đỏ, còn có vài giọt lệ muốn rơi lại chưa rơi, đảo quanh trong hốc mắt, đáng thương biết bao.

Nàng răng ngọc cắn chặt bờ môi dưới đỏ mọng, dáng vẻ hoa lê đơm mưa khiến người ta nhìn thấy không khỏi trong lòng khẽ động, trái tim Cố Cảnh càng dâng lên một tia thương xót.

Hắn có chút ngượng ngùng rút tay lại, có chút không tự nhiên hắng giọng một cái, mới nói, "Nàng...... là người phương nào, tại sao bỗng nhiên xông vào xe ngựa của ta."

Giọng nói Khuynh Oanh mềm mại, giống như mèo con gãi nhẹ một cái trong lòng hắn vậy. Không đau, nhưng lòng ngứa ngáy đến lợi hại.

"Ta...... ta đến kinh thành nương nhờ thân thích trong nhà, nhưng lại gặp phải giặc cướp tiền của trên người đều bị vét sạch sành sanh, còn bong gân chân." Khuynh Oanh hơi co chân lại, trên mặt ửng hồng, "Lúc đường cùng nhìn thấy xe ngựa của công tử, mới...... to gan thỉnh công tử giúp đỡ."

Nghe vậy, Cố Cảnh lông mày nhíu chặt, đôi mắt theo bản năng nhìn về phía cổ chân bị vạt váy che khuất kia.

Khuynh Oanh cúi đầu, trong đôi mắt rủ xuống lóe qua một tia hưng phấn. Thiếu niên lang này thế mà so với nàng tưởng tượng còn kinh diễm hơn, dáng vẻ hắn còn mang theo chút thanh tú, nhưng nhiều hơn lại là kiên nghị, chân mày và ánh mắt của hắn như họa, mỗi cử chỉ hành động đều đang câu dẫn tâm tư của nàng, khiến trái tim nàng không ngừng đập rộn ràng vì hắn.

Hôm nay, nàng nhất định phải hạ gục thiếu niên lang này, khiến hắn trở thành người của nàng.

Nam nhân, đa số đều không có sức kháng cự đối với nữ tử yếu ớt. Hắn, cũng không ngoại lệ.

"Hôm nay mạo muội quấy rầy công tử, thực sự đường đột." Giọng nói Khuynh Oanh mang theo chút giọng mũi, giống như chịu uất ức nhưng lại không dám nói ra thành lời, điệu bộ vô cùng điềm điềm đáng thương. "Ta sẽ tự mình rời đi, không làm công tử khó xử."

Còn không đợi Khuynh Oanh có cử động tiếp theo, Cố Cảnh đã nhanh hơn một bước túm lấy cánh tay nàng. "Xe ngựa của ta lún vào trong vũng bùn rồi, nàng hãy đợi một lát, đợi phu xe của ta quay lại liền tiễn nàng đi y quán."

Đôi mắt Khuynh Oanh lướt qua một tia sáng rực, sau đó ngữ khí kinh hỉ nói, "Đa tạ công tử."

Cố Cảnh vốn muốn đợi phu xe quay lại, nhưng nhìn đôi lông mày nhíu chặt vì đau đớn của nàng, trong lòng lại có chút xót xa, ngay cả thời gian cũng dường như trở nên khó khăn trôi qua. Hắn không ngừng muốn dời chú ý khỏi người nàng, nhưng đôi mắt hắn lại không khống chế được nhìn về hướng của nàng, lòng dẫu sao một khắc cũng không tĩnh lại được.

Hắn khẽ thở dài một tiếng, giả vờ không để tâm hỏi, "Thương thế ở chân thế nào? Có đau không?"

Khuynh Oanh lại co cổ chân kia vào trong vạt váy một chút. Nàng vừa động, dường như lại động chạm đến chỗ bị thương, lông mày nhíu chặt, trong mắt đong đưa chút hơi nước. Nhưng nàng lại nhếch nhếch khóe môi, nhoẻn miệng cười, "Không sao, không đau."

Thấy nàng còn muốn động, tay Cố Cảnh theo bản năng ấn giữ bắp chân nàng, "Động đậy lung tung cái gì." Tay kia của hắn dịu dàng vén vạt váy ra, lộ ra cổ chân ửng đỏ còn có chút sưng tấy kia. Hắn duỗi ngón tay cái nhẹ nhàng ấn lên vết thương của nàng, đầu ngón tay một mảng mềm mại, vành tai hắn cũng ẩn ẩn nhuốm lên hơi nóng nhàn nhạt. "Đau không?"

Đôi mắt gợn nước của Khuynh Oanh đối diện với đôi mắt hắn, trên mặt nóng lên, khẽ gật đầu.

"Chỗ này thì sao?"

Cố Cảnh động tác dịu dàng ấn nhẹ bên cạnh vết thương của nàng, mỗi một cái hắn đều sẽ quay đầu hỏi Khuynh Oanh đau không, hắn chỉ lo kiểm tra vết thương xem có tổn thương đến gân cốt hay không, lại không nhận ra khoảng cách của hai người họ đã ngày càng gần sát, Khuynh Oanh thậm chí đều có thể ngửi thấy mùi hương xông áo thoang thoảng trên người Cố Cảnh, là mùi hương cỏ cây nhàn nhạt rất dễ ngửi.

Khuynh Oanh hơi ngẩng đầu liền có thể nhìn thấy đường viền hàm dưới đẹp đẽ của Cố Cảnh, chỉ cần sát gần thêm một chút nữa, bờ môi mềm mại của nàng liền có thể áp lên yết hầu của hắn. Chân mày và ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng kiên nghị như cũ, khóe miệng cũng đang mím lại, nhưng đôi mắt kia lại đẹp đẽ vô cùng, trong mắt đong đầy ý quan thiết đối với nàng.

Trong lòng nàng khẽ động, cáo vốn dĩ không phải là tính cách dễ dàng dựa dẫm vào người khác. Nàng cao ngạo, độc hành, đến cả cha mẹ ruột đều chưa từng dùng ánh mắt trìu mến như thế này nhìn nàng. Nhưng bây giờ, một thiếu niên lang bèo nước gặp nhau thế mà lại đối với vết thương giả do nàng dùng pháp thuật tạo ra mà hỏi han ân cần.

Nếu nói, cái nhìn đầu tiên thấy Cố Cảnh muốn chiếm hữu hắn là nảy sinh lòng tham sắc đẹp, bây giờ, đảo thực sự có thêm vài phần chân tâm thực ý. Trên đường tịch mịch, có một người ở bên cạnh bầu bạn, đoạn đường này cũng không như thế cô quạnh nữa chứ.

Thấy nàng không đáp lời, Cố Cảnh lập tức quay đầu, cằm thế mà trở tay không kịp va phải bờ môi mềm mại của nàng. Hắn ngẩn ra, nhận ra đó là môi của nàng sau đó, đôi mắt trầm tối, trong nháy mắt nhịp tim như đánh trống, đầu ngón tay hơi có chút tê dại, trên gương mặt lạnh lùng hiện lên hai vệt hồng rực không tự nhiên.

"Nàng......"

Cố Cảnh vừa mở miệng, liền thấy cô gái kia sóng nước lóng lánh nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt của nàng nóng bỏng như ánh lửa, hắn thế mà mảy may không dời mắt đi được. Cổ họng hắn hơi có chút khô khốc thắt chặt. Họ ở rất gần, mỗi một nhịp thở đều như có luồng điện vô hình lưu chuyển giữa họ, kéo theo da thịt cũng hơi có chút tê rần lên. Bờ môi đỏ của nàng hơi hé, mắt mị lờ đờ, gò má ửng hồng lộ ra chút thẹn thùng, châm ngòi cho dục vọng không thể bị dòm ngó trong nội tâm Cố Cảnh.

Cơ thể của họ ngày càng gần sát đối phương, giống như giữa hai người có thứ gì đó đang lôi kéo họ không thể khống chế mà sát gần lại. Ngón út kiều mềm của Khuynh Oanh nhẹ nhàng móc lấy đầu ngón tay hắn, đầu ngón tay Cố Cảnh run lên, ngón tay cũng hơi cong lại quấn quýt với nàng. Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, trong cỗ xe ngựa yên tĩnh, chỉ có tiếng tim đập của họ đang dần dần dung hòa, dường như ở khắc này cùng một tần số vậy.

Hắn hơi cúi đầu, vô ý thức sát gần môi nàng, khoảng cách giữa họ ngày càng gần, chỉ kém không quá một phân khoảng cách liền có thể hai môi áp chặt. Không biết là ai chủ động trước, đến khi hoàn hồn lại, hai người đã sớm môi răng nương tựa, trong thùng xe toàn là tiếng nước chóp chép tràn ra từ môi lưỡi, tay chống trên ván xe cũng dần dần siết chặt lại từng chút một, mười ngón đan cài.

Cố Cảnh từ lúc bắt đầu chuồn chuồn đạp nước hôn, đến sau đó không thỏa mãn ở việc này mà mút mát hết lần này đến lần khác bờ môi mềm mại của Khuynh Oanh. Môi nàng rất mềm rất ngọt, giống như ăn quả đào vậy ngọt ngào, khiến hắn không khỏi muốn đòi hỏi nhiều hơn. Hơi thở của hắn dần dần dồn dập lên, sau đó mang theo chút cấp thiết dùng lưỡi cạy mở răng ngọc của nàng, đầu lưỡi linh hoạt kia trong nháy mắt liền đánh tan nàng, tùy ý cướp đoạt hơi thở của nàng, nước bọt của nàng, hết thảy của nàng trong miệng nàng.

Khuynh Oanh chỉ cảm thấy đầu lưỡi tê dại, trong hơi thở đều là hơi nóng hừng hực của Cố Cảnh, nhưng nhiều hơn lại là cảm thấy thoải mái, trong óc giống như bắn một trận pháo hoa rực rỡ vậy, nổ đến mức đầu óc nàng một mảnh trống rỗng, cơ thể mềm nhũn. Cố Cảnh thuận thế ôm người vào lòng, hai tay khóa chặt eo nàng, lại làm sâu sắc thêm nụ hôn này.

Toàn thân da thịt Khuynh Oanh đều dâng lên một trận cảm giác tê rần, nơi Cố Cảnh chạm vào đều dấy lên từng luồng điện, khiến nàng muốn ngừng mà không được, vừa muốn sát gần lại muốn nhiều hơn. Cơ thể nàng dần dần nóng rực lên, bàn tay nắm chặt áo bào trước ngực hắn cũng đang hơi tê dại, lưỡi hắn đang miêu tả tỉ mỉ từng ngóc ngách hình dáng trong môi nàng, giống như muốn khắc họa lên lãnh địa trong môi nàng đều là hơi thở của hắn Cố Cảnh.

Nàng ư ử một tiếng, Cố Cảnh rốt cuộc buông nàng ra. Lúc môi lưỡi tách rời, kéo ra một sợi tơ bạc, đầu lưỡi tê dại kia của Khuynh Oanh vẫn hơi thò ra, nước bọt quấn quýt của họ từ từ trượt qua đầu lưỡi nàng, nhỏ giọt xuống đất.

Cố Cảnh chưa trải qua chuyện tình ái làm sao chịu nổi một màn dâm mỹ trước mắt này, đôi mắt hắn đỏ ngầu, bụng dưới thắt chặt, vật giữa háng kia liền thẳng tắp dựng lên, đến cả áo bào cũng che giấu không nổi cái gốc tội lỗi thô dài kia. Hắn nắm chặt hai nắm đấm, trong lòng có chút hối hận. Hắn thế mà bị tình dục khống chế, khinh bạc một vị cô nương.

Lúc này quần áo trên người hai người đều có chút xộc xệch, cổ áo Khuynh Oanh đều bị Cố Cảnh lúc hôn hít kéo mở ra, trong chiếc áo xuân mỏng manh lộ ra một chiếc yếm màu đỏ, làn da phát sáng trắng muốt như ánh sáng trôi nổi, bầu ngực sữa lộ ra một nửa. Nàng đang nhìn chăm chú vào hắn, trong ánh mắt gợn nước rực rỡ tràn ngập mị ý.

Háng hắn căng tức đến phát đau, nhưng hắn lại gắt gao nhẫn nhịn đến mức gân xanh trên trán lồi lên. Hắn đang định tạ tội, nhưng lời hắn còn nghẹn ở cuống họng, liền cảm thấy vật giữa háng kia bị một bàn tay mềm mại không xương nắm chặt lấy.

Khoảnh khắc đó, lý trí vốn không nhiều của Cố Cảnh giống như sợi dây thừng căng thẳng đã lâu lên tiếng đứt đoạn.

Hơi thở hắn thô nặng, trong đôi mắt rõ ràng đã đầy tình dục. Nhưng cố tình, cô gái kia lại giống như không biết, thần tình ngờ nghệch nhìn về phía hắn, "Chàng có phải rất khó chịu không?" Nói rồi, tay Khuynh Oanh không ngừng tuốt lên tuốt xuống vài cái, liền thấy hơi thở của Cố Cảnh càng thêm thô nặng lên, nơi cổ họng còn khó tự kìm chế phát ra một tiếng rên rỉ trầm đục khàn khàn.

"Đừng......" Tay Khuynh Oanh cực kỳ mềm mại, tuy cách áo bào chạm vào vật kia của hắn, nhưng khúc thịt kia lại có thể mẫn cảm thể hội được bàn tay xương thịt cân đối, trắng muốt xinh đẹp kia đang ấn vào cái gốc tội lỗi của hắn...... tự vuốt ve. Cố Cảnh trầm thấp thở dốc, niệm đầu dục vọng kia đã sớm lặng lẽ chiếm cứ tất cả lý trí của hắn, bàn tay to của hắn phủ lên mu bàn tay nàng, dẫn dắt tay Khuynh Oanh tuốt lên tuốt xuống, tốc độ dần dần tăng nhanh, trên gương mặt tuấn lãng của hắn bò đầy sắc hồng rực.

Đôi mắt Cố Cảnh phát đỏ, không thể tự kiềm chế được nữa, hắn nắm tay Khuynh Oanh nhanh chóng tuốt động không quá trăm cái, hắn liền hưng phấn đến mức toàn thân hơi phát run, trầm ngâm một tiếng ngay tại bàn tay trắng như hành của nàng bắn ra. Dịch đục nồng đậm chảy tràn trên bàn tay không tì vết như bạch ngọc của nàng, đến cả vạt váy, gò má của nàng đều dính lên một chút.

Trên mặt hắn hồng rực, một ngụm tiếp một ngụm thở hồng hộc. Khuynh Oanh chỉ cảm thấy trên mặt ấm áp, dịch đục kia dọc theo gò má từ từ chảy xuôi xuống, lúc trượt đến bên môi, nàng hiếu kỳ giống như duỗi đầu lưỡi nhỏ đinh hương ấm mềm kia liếm một cái, trầm tư suy nghĩ nói, "Ưm...... Có chút mùi vị của quả tử."

Sắc mặt Cố Cảnh trong nháy mắt đỏ bừng, khúc thịt giữa háng lại vì cử động này của Khuynh Oanh mà lại cao cao đứng sừng sững. Hắn không thể nhẫn nhịn nổi dục vọng ngập trời nữa, thẳng thừng nắm chặt hai tay Khuynh Oanh giơ cao lên, dùng một tay khóa trụ đè nàng ngã xuống đất, một chiếc chân ngang qua chân nàng, đầu gối còn ẩn ẩn có chút chạm vào hoa huyệt bí ẩn của nàng.

Bàn tay khớp xương rõ ràng của hắn móc lấy dây buộc váy của nàng, giật mạnh một cái, y phục vốn xộc xệch lên tiếng mở ra. Tay Cố Cảnh đặt ở bụng dưới của nàng, mò vào trong yếm của nàng dọc theo làn da trắng muốt từng chút một đi lên vuốt ve, động tác đầu ngón tay cực kỳ nhẹ, lúc thì vuốt ve, lúc thì nhào nặn, giống như một con rắn đang tùy ý du ngoạn trên cơ thể nàng.

Cảm giác mềm mại trong tay khiến ánh mắt Cố Cảnh trầm xuống, thế mà bắt đầu không thỏa mãn ở việc này, hắn một phát giật mở chiếc yếm đỏ rực như máu kia, dưới mảnh vải mỏng đó, làn da trắng như tuyết càng mang đến cho hắn một trận kích thích thị giác. Bàn tay to của hắn phủ lên bầu ngực sữa tròn trịa kia, nhẹ nhàng nhào nặn, thấy hạt đậu đỏ kia theo động tác của hắn dần dần cứng ngắt, trong lòng hắn khẽ động, duỗi đầu lưỡi liếm nhẹ trên điểm lồi hồng phấn kia.

"Ưm......"

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.