Trở về truyện

Tinh Tế Tu Yêu Giả Truyền Thuyết - Chương 162: Huyết Tri Chu

Tinh Tế Tu Yêu Giả Truyền Thuyết

162 Chương 162: Huyết tri chu

Áo Đức Kỳ nhìn thấy vết thương của nhị trưởng lão thì lập tức lấy nước thuốc chữa trị cho ông uống.

Đợi nhị trưởng lão uống xong, hổn hển thở hắt một hơi thì Áo Đức Kỳ lập tức hỏi: “Phát sinh chuyện gì?”

“Huyết… tri chu… nơi này có huyết chi tru thú… mau đi…” Lúc nói chuyện nhị trưởng lão vẫn còn thở hổn hển, bất quá đã có thể tinh tường nói ra lời mình muốn.

Nghe thấy là huyết tri chu thú, ngay cả An Nhĩ Tư cũng nhịn không được mím môi. Càng miễn bàn tới người khác. Huyết tri chu thú kỳ thực chỉ có sức chiến đấu SS sơ cấp, toàn thân đỏ như máu, nó chỉ hút máu chứ không ăn thịt người. Hơn nữa chỉ hút máu tươi, phần miệng của huyết tri chu có hai chiếc vòi bén nhọn chuyên dùng để hút máu. Chính vì thế nó mới được gọi là huyết tri chu.

Hiện giờ nhóm An Nhĩ Tư có mười mấy thú nhân cấp S, bốn thú nhân SS, kỳ thực căn bản không cần sợ huyết tri chu chỉ có sức chiến đấu SS sơ cấp. Thậm chí có thể thắng lợi áp đảo. Thế nhưng thứ làm người ta khiếp sợ huyết tri chu không phải sức chiến đấu cấp S sơ cấp hay đặc tính hút máu của nó, mà là loài huyết tri chu có tập quán sống quần cư. Huyết tri chu thích quần cư, một đàn ít nhất cũng hơn mười con, hơn nữa tơ của chúng chính là thứ vũ khí làm người ta đau đầu nhất. Đó cũng là nguyên nhân làm người ta sợ hãi.

Chính là rất kỳ quái, vì sao chúng bắt nhóm nhị trưởng lão tới đây rồi lại không hút máu của bọn họ?

“Mau chóng rời đi.” Chết tiệt, An Nhĩ Tư cùng những người khác chỉ nghĩ là tri chu thú bình thường mà thôi, dù sao huyết tri chu cũng rất hi hữu, thật không ngờ vừa mới tiến nhập vào rừng không lâu đã đụng trúng, nếu để huyết tri chu quay lại thì bọn họ đừng nghĩ tới chuyện rời đi.

Nhóm thú nhân được giải cứu toàn bộ là người của gia tộc Na Duy Á, sau khi cứu người, mọi người lập tức chuẩn bị rời đi. Kết quả, xung quanh đột nhiên vang lên âm thanh ‘loạt xoạt’, hơn nữa còn là ngày càng gần hơn.

Thân thể mọi người không khỏi cứng đờ, An Nhĩ Tư nhìn lại thì thấy một mảng màu đỏ đầy khủng bố, tiếp đó anh quát lớn một tiếng: “Chạy…” Toàn bộ mọi người bắt đầu cấp tốc bỏ chạy.

Ba mươi mấy người chạy như điên trong rừng, phía sau là một đàn nhện đỏ như máu đang điên cuồng đuổi theo. Tốc độ con nhện đầu đàn rất nhanh, so với nhóm An Nhĩ Tư nhanh hơn gấp đôi. Ánh mắt thật to của nó nhìn nhóm thú nhân chạy trốn phía trước mà lóe sáng quang mang tham lam. Nó không ngừng vung vung chiếc chân sắc bén, dưới ánh mặt trời chiếu rọi lóe sáng hàn quang làm người ta không rét mà run. Khủng bố nhất chính là lúc chúng hoạt động quần thể, số lượng thật khổng lồ, quét mắt nhìn lại chỉ thấy một mảng rậm rạp, ít nhất cũng hơn hai mươi mấy con, quả thực làm người ta khủng hoảng.

Đàn nhện ở phía sau rượt theo không tha, từng chút từng chút tới gần, nhóm An Nhĩ Tư ở phía trước căn bản không để ý tới gì khác, chỉ biết liều mạng chạy. Nhóm thú nhân mới được cứu nên thể lực cùng tinh thần lực vẫn chưa kịp hồi phục. Mắt thấy đám nhện càng lúc càng gần, đột nhiên một con nhện từ mặt đất phóng lên một thân cây, tiếp đó lợi dụng lực nhảy lao xuống, bổ gục thú nhân Na Duy Á chạy ở sau cùng. Ngay sau đó, phía sau truyền tới tiếng kêu thảm thiết của người nọ.

Nhóm An Nhĩ Tư chạy ở phía trước căn bản không thể để ý, hiện giờ thời khắc quá nguy hiểm, chỉ có thể tự lo cho mình. Không ai có thể làm thánh mẫu quay lại cứu người nhất định phải chết kia.

Trong số nhóm người thì chỉ có Nhan Tử Dạ nhẹ nhàng nhất, bởi vì cậu có thể dùng linh lực để phi hành cùng thuấn di, căn bản không e ngại huyết tri chu. Lúc nghe thấy phía sau truyền tới tiếng kêu thảm thiết, cậu còn có thể bớt chút thời gian quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy một con nhện lớn đỏ như máu cắm phập một chiếc chân sắc bén vào đùi thú nhân nọ, máu tươi lập tức trào ra không ngừng. Huyết tri chu đưa cái miệng lớn của mình tới gần thú nhân nhưng không hút máu mà phun ra sợi tơ trắng quấn lấy đối phương, tiếp đó nó nâng thú nhân nọ lên rồi tiếp tục đuổi theo nhóm Nhan Tử Dạ.

Thực kỳ quái, bắt được con mồi nhưng cư nhiên không lập tức hưởng thụ mà mang theo rồi tiếp tục đuổi theo những con mồi khác? Này rốt cuộc là chuyện gì?

“An Nhĩ Tư, anh quay lại nhìn thử đi.” Nhan Tử Dạ cảm thấy sự tình tựa hồ có chút không thích hợp, liền hô.

An Nhĩ Tư nghe vậy liền quay đầu nhìn ra sau, liền thấy huyết tri chu dùng hai chân trước nâng thú nhân kia đuổi theo phía sau. Anh cũng cảm thấy không thích hợp, lại quay đầu nhìn phía trước. Bọn họ đã chạy một đoạn đường, theo lý mà nói thì hẳn đã chạy ra khỏi địa bàn của huyết tri chu, phải có rất nhiều tinh tế thú mới đúng.

Thế nhưng dọc theo đường đi, ngay cả một con cũng không nhìn thấy. Sự tình như vậy chỉ có hai khả năng, thứ nhất, bọn họ đã tiến vào địa bàn của một con tinh tế thú cấp cao khác, thế nhưng đám nhện phía sau cứ bám riết không tha thì khả năng này có thể loại bỏ. Bởi vì nếu thực sự tiến vào địa bàn của tinh tế thú khác, đám nhện sẽ không rượt như vậy. Dù sao tinh tế thú có ý thức địa bàn, một khi có tinh tế thú khác xâm nhập, nó sẽ lập tức phát động công kích.

Thế nên cho dù là đang đi săn, nếu con mồi tiến vào địa bàn của tinh tế thú cao cấp khác thì nó sẽ không truy đuổi nữa.

Khả năng này không phải, kia chỉ còn lại một khả năng, bọn họ chạy xa như vậy mà xung quanh vẫn không thấy bóng tinh tế thú, thuyết minh họ vẫn chưa thể thoát khỏi địa bàn của đám nhện. Địa bàn của tinh tế thú không có khả năng lớn như vậy, trừ phi….

Lúc bọn họ gạt đám cỏ dại cao hơn một mét ra thì bị tình cảnh phía trước làm sợ ngây người.

Chỉ thấy phía trước xuất hiện một hang động, mà bên ngoài cửa hang chất đống đủ loại thi cốt. Phía trên đống xương còn có vài thú nhân cả người đầy máu, theo lồng ngực khẽ phập phồng, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng rên khe khẽ thì có thể xác định bọn họ vẫn chưa chết. Mà trên người bọn họ thì phủ kín những con nhện con màu đỏ nhạt.

Đám nhện con đang hút máu tươi từ người thú nhân, mà ở chỗ cửa hang lại không ngừng có nhện con bò ra. Nháy mắt mấy thú nhân kia đã bị đám nhện bao phủ hoàn toàn. Nhìn một màn này, toàn thân đám người đều phát lạnh.

Ổ nhền nhện, bọn họ cư nhiện chạy thẳng tới ổ nó.

“Quả nhiên là vậy…” An Nhĩ Tư lẩm bẩm: “Đám nhện kia sở dĩ không hút máu ngay là vì muốn cung cấp máu tươi cho đám nhện con. Dọc theo đường đi, chúng dốc sức đuổi theo chúng ta như vậy là cố ý muốn lùa chúng ta về ổ.”

‘Loạt xoạt…’

Ngay lúc này, đám nhện phía sau cũng đuổi tới, lúc nhóm An Nhĩ Tư định vòng qua hang động thì đám nhện con ở cửa động cũng phát hiện bọn họ, chúng hưng phấn kêu sì sì rồi bò tới ngăn chặn.

“Chúng cư nhiên có trí tuệ, chúng ta phải làm sao?” Nhan Tử Dạ tựa lưng vào An Nhĩ Tư hỏi. Nếu chỉ có cậu cùng An Nhĩ Tư thì Nhan Tử Dạ có thể thi triển thuấn di rời đi, tuy sẽ bị linh lực phản phệ nhưng vẫn tốt hơn chết ở đây. Thế nhưng hiện giờ lại có nhiều người như vậy, Nhan Tử Dạ căn bản không thể thi triển thuấn di. Hơn nữa cho dù làm được thì cũng không có cách nào mang theo nhiều người như vậy.

“Chúng ta ngăn cản đám nhện, thiếu gia cùng thiếu phu nhân mau chạy đi.” Một trong ba ảnh vệ nói với An Nhĩ Tư. Sau đó, ba người bọn họ lập tức nhắm tới đám huyết tri chu ở phía sau, mà hơn mười thú nhân cấp S thì lập tức công kích đám nhện con ở phía trước.

“Ầm ầm ầm…”

Dị năng đủ loại màu sắc không ngừng lóe sáng, khói bụi văng khắp nơi, vô số nhện con bị nổ bay. Vài con nhện lớn cũng bị dị năng của ba ảnh vệ đánh bay. Thế nhưng đám nhện không hề sợ chết, con trước bị giết thì con sau lại xông tới.

So với đám nhện lớn phía sau, đám nhện con phía trước dễ đối phó hơn, thế nhưng số lượng lại quá nhiều, thực khó chơi. Vô số sợi tơ trắng phun ra, nếu bị dính vào người thì sẽ rất khó giãy ra.

Ngay lúc nhóm An Nhĩ Tư chuẩn bị giết chết nhóm nhện con phá vây thì đám nhện ở phía sau đã chạy tới vây ở xung quanh cửa hang, hơn mười thú nhân đối mặt với một đàn huyết tri chu cấp SS sơ cấp căn bản không thể hoàn thủ.

Cho dù có ba thú nhân SS ở phía sau ngăn cản cùng mười thú nhân cấp S ở phía trước mở đường thì vẫn không thể thoát ra.

Mà tinh thần lĩnh vực của An Nhĩ Tư hoàn toàn không có chút tác dụng nào với đám huyết tri chu, anh chỉ có thể không ngừng sử dụng dị năng công kích.

Tơ nhện màu trắng bay đầy trời, mắt thấy ba thú nhân hệ hỏa đang ở phía trước bị tơ nhện quấn lấy rồi kéo đi, Nhan Tử Dạ lập tức vận dụng linh lực, hồng quang trên người tỏa sáng mãnh liệt, nháy mắt, vô số hỏa cầu bay về phía đám nhện.

“Tê tê tê…” Đám nhện đang định kéo mấy thú nhân đi bị hỏa cầu đánh trúng thì lập tức bị thiêu rụi, huyết tri chu cấp SS sơ cấp cứ vậy bị quả cầu lửa nho nhỏ của Nhan Tử Dạ đốt thành tro tàn.

Phát hiện công kích của mình hiệu quả, Nhan Tử Dạ thực vui vẻ, quả nhiên đám sợ nhện lửa. Đương nhiên, nếu là lửa bình thường thì không có khả năng dễ dàng giết chết chúng như vậy. Bằng không, ba thú nhân hệ hỏa cấp S kia cũng không chiến đấu vất vả như vậy, thậm chí còn suýt chút nữa bị tha đi.

Nhan Tử Dạ dùng chính là linh lực biến thành ngọn lửa, gọi tắt là linh hỏa. Linh hỏa tương tự như tam muội chân hỏa của tu tiên, một khi bị dính vào, trừ phi người thi pháp đình chỉ hoặc bản thân có đủ tu vi dập tắt, bằng không sẽ lập tức bị linh hỏa đốt rụi từ ngoài vào trong, thẳng tới khi biến thành tro tàn, thế nhưng hiện giờ Nhan Tử Dạ không thể để ý nhiều như vậy.

“Tất cả mọi người đến gần tôi.” Nhan Tử Dạ hô lớn.

Mọi người đều dùng khóe mắt liếc nhìn về phía Nhan Tử Dạ, bất động. Bọn họ đang chờ đợi An Nhĩ Tư ra lệnh.

An Nhĩ Tư nhìn Nhan Tử Dạ thật sâu: “Tiểu Dạ, em muốn làm gì?”

“Tôi có biện pháp đối phó chúng, thế nhưng toàn bộ mọi người phải tựa vào sát bên cạnh tôi.” Hiện giờ đã không còn thời gian giải thích, thế nên Nhan Tử Dạ chỉ có thể dùng ánh mắt kiên quyết trả lời An Nhĩ Tư.

“Được.” Chẳng chút do dự, An Nhĩ Tư chọn lựa tin tưởng Nhan Tử Dạ, sau đó anh hô với các thú nhân đang chiến đấu: “Toàn bộ tới gần Tiểu Dạ.”

Mọi người lập tức hướng đám nhện tung ra một kích cuối cùng rồi lùi rới gần Nhan Tử Dạ. Tuy không biết vì sao An Nhĩ Tư lại ra lệnh như vậy nhưng hiện giờ mọi người đều xem An Nhĩ Tư là đầu lĩnh, thế nên lúc anh ra lệnh, tất cả đều làm theo.

Lúc mọi người tập trung trong phạm vi mình có thể phòng hộ, mắt thấy đám tơ của lũ nhện ùn ùn phun tới, Nhan Tử Dạ nói: “An Nhĩ Tư, lồng phòng hộ.”

Ngân quang trên người An Nhĩ Tư chợt lóe, lập tức dựng lồng phòng hộ, bảo hộ mọi người ở bên trong. Cứ vậy tơ nhện liền quấy đầy lồng phòng hộ, thoáng chốc đã tạo thành một chiếc lưới tơ. Mọi người đều bị vây ở bên trong lồng phòng hộ, lúc tinh thần lực An Nhĩ Tư hao hết thì cũng chính là giờ chết của bọn họ. Làm vậy quả thực chính là tự lao vào chỗ chết.

Tất cả mọi người không hiểu Nhan Tử Dạ cùng An Nhĩ Tư rốt cuộc muốn làm gì, chẳng lẽ muốn dẫn theo mọi người cùng tự sát?

Hoàn Chương 162.

TruyenC

Copyright © 2024 TruyenC.