103 Tinh noãn. Khởi đầu: Chương 46
Hai tên quỷ háo sắc vui mừng híp mắt cười lớn, cô ấy quả nhiên đang đi tất đen thật, dương vật của hai con quỷ cương cứng dài tới mười hai xăng-ti-mét, Thanh Tuyết xấu hổ nhắm mắt lại, thúc động bùa chú.
Hình thù của quỷ háo sắc vô cùng khủng khiếp, có một con con ngươi lồi hẳn ra ngoài khuôn mặt, một con khác thì mất hàm dưới, chiếc lưỡi dài ngoằng kéo lê dính chặt vào cổ, toàn thân gầy guộc như bộ xương khô, nhưng dương vật thì lại vừa to vừa thô tráng.
Đôi chân mang tất đen của người phụ nữ bị quỷ háo sắc nhấc bổng lên, chiếc lưỡi dài quấn quýt quanh các ngón chân, Gia Hào đã mở thiên nhãn đứng bên cạnh thưởng thức kiệt tác này, chẳng có một chút hoảng hốt nào, lúc này năng lực của Thanh Tuyết còn quá yếu, thúc động bùa chú quá chậm.
‘Á á á…… Hai tên quỷ háo sắc các ngươi nhất định sẽ chết không tử tế, á á á…… Mau lấy cái lưỡi ra khỏi đầu ngón chân của tôi, hự hự á á á~~~’
Một con quỷ háo sắc khác với của quý thô đại đã chuẩn bị bắt đầu bước vào món chính, nhìn đến mức Gia Hào ngứa ngáy khó nhịn, chỉ được nhìn chứ không được ăn thật là khó chịu, dứt khoát tung một cước đá văng cửa tủ quần áo.
Thanh Tuyết bị tiếng đá cửa này làm cho mở mắt ra, lại một lần nữa nhìn thấy cơ quan sinh dục vừa thô vừa dài của hai con quỷ háo sắc, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng liền nhắm mắt lại không nỡ nhìn tiếp, tiếp tục thúc động bùa chú.
‘Hê-lô~ hai vị huynh đài quỷ đến lúc lên đường rồi’
‘Hắc hắc hắc~ chỉ dựa vào các ngươi mà cũng muốn ra tay với chúng ta, tìm chết~ hống~~~’
Khuôn mặt quỷ dữ tợn hung ác lộ ra, còn tưởng rằng có thể hù dọa được anh, không ngờ anh lại bất động nhìn chằm chằm vào chúng.
Rút ra xấp bùa vàng tự tay mình dùng đạo thuật vẽ sẵn, xòe ra như đuôi công một tay mười mấy lá, ném tới tấp qua, bùa vàng cứ chạm vào thân quỷ là dính chặt lấy, ngay sau đó bùa chú sẽ phát nổ, gây trọng thương cho linh hồn.
Một con quỷ bị mười mấy đạo bùa đánh cho trọng thương rồi tan thành mây khói, con còn lại thấy đồng bọn đã bị tiêu diệt thì sợ hãi muốn trốn chạy, lúc này các cửa sổ bốn phía đều đã được thúc động bùa chú thành công, nó đã không còn cách nào xuyên tường đi ra nữa.
‘Đại sư~ cứu mạng~ tôi biết sai rồi, cầu xin các người tha cho tôi một con đường sống’
Con quỷ háo sắc sợ hãi vội vàng dập đầu nhận lỗi, Gia Hào nhìn sang Thanh Tuyết, chỉ thấy cô rút ra một bảo tháp năm tầng thu nó vào trong, thân hình gợi cảm của người phụ nữ vì xấu hổ mà kéo chăn lên, bao bọc chặt chẽ lấy chính mình.
Chỉ đơn giản thông báo một tiếng thứ bẩn thỉu đã được dọn dẹp sạch sẽ, cô liền dẫn Gia Hào rời khỏi căn nhà, ra khỏi khu chung cư Gia Hào nhìn về phía cô.
‘Tiểu Tuyết~ thế là xong chuyện rồi à, chúng ta không có thù lao gì sao’
‘Chúng ta cũng là bộ phận chính quy của chính phủ, sao có thể thu nhận tiền bạc chứ, phải phục vụ nhân dân không mưu cầu báo đáp mới đúng chứ’
‘Cái này…… Cái này…… Cuối cùng cũng biết tại sao tổ tâm linh lại nghèo thế này rồi’
Tiếp đó anh cũng không nói thêm một lời oán trách nào nữa, mà đi lên phía trước Tiểu Tuyết, lúc này đã là hơn mười hai giờ đêm, khi đi qua một quán ăn đêm.
‘Gia Hào, muộn thế này rồi, chắc cũng đói rồi nhỉ, tôi mời khách cùng ăn chút đồ ăn đêm nhé’
Nụ cười ngây thơ vô số tội, ngữ khí ôn hòa khiến anh không biết phải từ chối thế nào, đành gật đầu, hai người bước vào một quán ăn nhỏ làm bằng xe đẩy, xung quanh được che chắn bằng bức bình phong, rất có phong vị gian hàng ẩm thực vỉa hè Nhật Bản.
Đây là lần đầu tiên Gia Hào ăn đêm ở quán vỉa hè vào rạng sáng, cũng không biết ăn gì cho ngon, Tiểu Tuyết chủ động gọi món mì nước giống mình và dăm ba món ăn vặt linh tinh, anh nếm thử một miếng liền trợn tròn mắt, đồng tử giãn ra, trên mặt lộ ra nụ cười ngon miệng.
‘Ngon quá~ món này cũng thế, không ngờ quán ăn đêm vỉa hè lại có món ăn ngon thế này, ngon tuyệt~~~’
‘Hi hi hi~ thích thì ăn nhiều vào, bữa tiệc lớn thì không mời nổi chứ cái này thì tôi vẫn có thể lo được’
Từ trước đến nay Âu Dương Thanh Tuyết không thu nhận bất kỳ tiền bạc nào của người bị hại là tuân theo lời dạy dỗ của vị ân sư đã khuất, người đã chết dưới tay quỷ áo đỏ, ân sư luôn dạy cô gieo nhiều nhân lành ắt gặt quả lành, mỗi ngày làm một việc thiện phúc báo sẽ tụ về một mối.
Hai nhà Đạo Pháp tùy tiện làm một buổi lễ trừ tà giá khởi điểm đã là một trăm nghìn, đối với người giàu thì chỉ là chuyện búng ngón tay, nhưng đối với bình dân thì khó hơn lên trời, cho nên quỷ dữ hại người so với vụ án mạng của con người là một phần mười, thế nên tổ tâm linh mới phải trừ hại cho dân.
Tiểu Tuyết cũng không muốn giải thích nhiều với anh, làm nghề này nhiều tự khắc sẽ hiểu được đạo lý trong đó, dạo này bận rộn theo cô học tập đạo pháp rất ít khi về nhà, người vợ cũng không oán trách anh.
Ở một ngôi làng xa xôi phía bên kia, vài năm trước xảy ra một trận dịch bệnh tà ác, chỉ trong một đêm toàn bộ ba trăm người dân trong làng đều bạo bệnh qua đời, ngôi làng này có tên là “Vương Gia Thôn”
Chuyện tà túy tuy đã qua vài năm, nhưng vẫn còn dịch bệnh tàn lưu, nhiều người dân trẻ tuổi họ Vương muốn an táng cho người nhà, sau khi vào trong thì không ai còn sống trở ra, chính phủ đã phong tỏa toàn bộ khu vực năm mươi cây số quanh Vương Gia Thôn, ngôi làng này cũng bị người đời sau gọi là “Bãi Tha Ma”
Trận dịch bệnh liên tiếp mấy năm cộng với tử khí ẩm ướt, Vương Gia Thôn vậy mà lại nuôi dưỡng ra nấm hoại tử, còn được gọi là “Tham Khuẩn” vốn có yêu cầu khá khắt khe về không gian sinh trưởng, mà Vương Gia Thôn lại vừa vặn phù hợp với điều kiện này, có lời đồn Tham Khuẩn có thể chế luyện ra Dưỡng Nhan Đan, mỗi một viên Dưỡng Nhan Đan được làm ra đều có thể bán được mức giá năm mươi triệu tệ, bất kể là đàn ông hay phụ nữ, giàu nứt đố đổ vách hay quyền thế ngập trời, đều không thể kháng cự lại sự cám dỗ này.
Một viên Dưỡng Nhan Đan có thể giúp người phụ nữ bốn mươi tuổi rạng rỡ hẳn lên, cải lão hoàn đồng trẻ lại mười tuổi, người uống hai viên có thể khôi phục lại dung mạo của cô gái tuổi đôi mươi, có ai mà không yêu thích chứ.
Tuy nhiên có lợi ích thì tự nhiên cũng có tác hại, người đã uống loại thuốc này cứ mỗi ba năm phải uống lại một lần, nếu không cơ thể sẽ lão hóa gấp bội, cho đến khi già cỗi mà chết mới thôi.
Vì vậy giá của Tham Khuẩn chỉ có tăng chứ không giảm, hiện tại chỉ riêng một cây Tham Khuẩn đã bị đẩy giá lên tới ba triệu, còn là món bảo bối có giá mà không có hàng.
Không biết tin tức lọt ra từ đâu, tin tức Vương Gia Thôn mọc ra Tham Khuẩn đã lan truyền khắp toàn bộ mạng internet, lần này hai thế lực lớn là Đạo gia và Pháp gia đã không kìm nén được nữa, đây chính là cơ hội tốt để bọn họ phát tài đổi đời.
Lần này Dưỡng Nhan Đan cũng bị đẩy giá lên tới tám mươi triệu một viên, miếng mồi ngon béo bở như vậy ngay cả Âm Dương gia cũng không ngồi yên được nữa, Vương Gia Thôn lại sắp có biến động rồi.
Chính phủ lần này vậy mà lại nhắm một mắt mở một mắt, điều động hết quân lính canh giữ biên giới phong tỏa Vương Gia Thôn đi nơi khác, xem ra có không ít quan chức cấp cao cũng đã uống loại đan dược này, tám phần mười là quan tham mới mua nổi thôi.
Ba vị đạo sĩ của “Độ Thanh Môn” thuộc Đạo gia tiến vào Vương Gia Thôn, mình mặc đạo bào màu xám trắng, tay cầm thanh kiếm ba thước, mái tóc dài búi đặc trưng của Đạo gia toát lên phong phạm chính khí lẫm liệt.
Ba người tiến vào khoảng cách chừng năm trăm mét tính từ ranh giới biên giới, liền cảm nhận được một luồng tà khí ngập trời bao phủ, cũng may trước khi vào ba người đã uống Khí Nguyên Đan, trong vòng ba ngày bách độc bất xâm.
【Đại sư huynh~ nơi này thật là âm u kỳ quái, thế nào vẫn cảm thấy rợn tóc gáy, liệu có lệ quỷ gì không】Đông Tần nói ‘nữ, chiều cao một mét bảy mươi lăm, hai mươi tuổi, kiều diễm xinh đẹp ngực nở mông cong, đệ tử Đạo gia’
【Tiểu sư muội~ sợ cái gì chứ, chúng ta chính là chuyên môn đối phó với yêu ma quỷ quái, tu vi này của muội vẫn còn kém lắm nhé, đợi về nhà còn phải khắc khổ học tập mới được đấy nhé】Đại sư huynh nói giọng mỉa mai châm chọc
【Tiểu sư muội không cần sợ, có hai vị sư huynh bảo vệ hộ tống cho muội, gặp một con giết một con, xem thứ bẩn thỉu không có mắt nào dám ra đây hù dọa Độ Thanh Môn chúng ta】Nhị sư huynh tự hào khoe khoang thể hiện trước mặt sư muội, Đại sư huynh bất lực lắc đầu tiếp tục dò dẫm tiến về phía trước, hai người sư đệ sư muội ở phía sau trò chuyện với nhau.
Đi được một cây số, con đường phía trước mọc đầy những cây tre xanh thô tráng, một rừng tre dày đặc che khuất hoàn toàn con đường phía trước, muốn tiến lên thì chỉ có thể xuyên qua khu rừng tre âm u khủng khiếp này, lúc này gió âm thổi qua rừng tre phát ra tiếng xào xạc~~ của lá tre cọ xát vào nhau.
Đông Tần nhìn rừng tre này cộng với bãi tha ma Vương Gia Thôn, trong nháy mắt da đầu tê dại thật sự không dám bước tiếp một bước nào nữa, bờ môi nhỏ mím lại, cả khuôn mặt viết đầy sự sợ hãi.
Nhị sư huynh thấy cô sợ hãi như vậy, lại bắt đầu trêu chọc cô.
‘Tiểu sư muội, nếu muội thật sự sợ thì quay về trước đi, dù sao từ trước đến nay lá gan của muội cũng chỉ lớn bằng chừng đó, trước đó sư phụ chỉ bảo Đại sư huynh và huynh đi, muội cứ sống chết bám theo bằng được, bây giờ hối hận rồi có phải không hả~ hắc hắc hắc’
‘Không… Không phải đâu, muội… làm sao mà sợ chứ… chẳng qua là… chẳng qua là…’
Lúc này cô thật sự hối hận không kịp nữa rồi, lại không muốn tiếp tục bị Nhị sư huynh chế giễu, nếu thật sự quay về như vậy, chắc chắn sẽ bị huynh ấy lôi chuyện này ra nói cả đời mất.
‘Sư đệ, đừng nói sư muội nữa, tu vi của muội ấy còn nông cạn, sợ hãi là lẽ đương nhiên, đệ ngày xưa chẳng phải cũng giống muội ấy bây giờ sao, khu rừng tre này có chút dao động linh khí, cao nhất cũng chỉ là quỷ áo đen thôi không có gì đáng sợ đâu, sư muội theo sát ta bọn chúng không làm tổn thương được muội đâu, muội cũng có thể nhân cơ hội này rèn luyện một phen, rất có ích cho việc tu hành của muội’
‘Vâng~ vẫn là Đại sư huynh tốt nhất~’
Cô vội vàng bước lên đi phía sau Đại sư huynh, còn làm mặt quỷ với Nhị sư huynh, hai vị sư huynh người trước người sau để sư muội ở giữa, bắt đầu chuẩn bị tiến vào rừng tre xanh.
‘Thanh Môn đạo thuật~ khởi’
Ba người dùng bùa chú gia trì Kim Quang Chú, như vậy hồn ma thông thường sẽ không dám dễ dàng tiếp cận bọn họ, đều rút đạo kiếm ra, trên kiếm có khắc hoa văn Bắc Đẩu Thất Tinh, chính giữa chuôi kiếm có một hình Thái Cực, nhãn hiệu tiêu chuẩn của Đạo gia.
Càng đi sâu vào trong rừng tre, sương mù càng thêm nồng nặc, lúc này bật đèn chiếu sáng tầm nhìn cũng chỉ được khoảng ba mét, điều này khiến Đông Tần càng thêm sợ hãi khôn cùng, hai tay nắm chặt lấy ống tay áo rộng của Đại sư huynh, chỉ sợ đi lạc thì dở khóc dở cười.
Các linh hồn bắt đầu không kìm nén được nữa, từ các nơi phát ra tiếng than vãn thê thảm rợn người, cảm giác mỗi một bước sóng âm đều có thể đâm xuyên qua tâm linh con người, á~ á~ á á á~~~~~~.
Hai vị sư huynh thì đã quen với việc này, nhưng tiểu sư muội thì sợ đến mức mặt mũi xanh mét, hai ánh mắt nhỏ sợ hãi đến mức sắp khóc ra rồi, đôi môi không ngừng run rẩy, đặc biệt là đôi chân đã không còn cách nào điều khiển được nữa.
Lúc này Nhị sư huynh thấy tiểu sư muội sợ hãi đến mức sắp chịu không nổi nữa, lần này huynh ấy không hù dọa cô nữa.
‘Tiểu sư muội đừng sợ, muội có biết không, hồn ma thông thường trước khi chưa dập tắt được ba ngọn lửa nguyên khí của con người, bọn chúng không dám tiếp cận làm tổn thương con người đâu, đây chính là nhược điểm của hồn ma thông thường’
Huynh ấy bình tâm tĩnh khí truyền dạy cho cô, bước chân tiến lên của Đại sư huynh cũng chậm lại rất nhiều, để cô tập trung nghe giảng cũng như phân tán bớt sự sợ hãi dư thừa, đây là điều mà mỗi đệ tử Đạo gia đều phải đối mặt và chiến thắng, nếu không thì không thể trở thành một đạo nhân thực thụ.
‘Thật… Thật vậy không~ Nhị sư huynh’
Huynh ấy mở thiên nhãn xem ba ngọn lửa nguyên khí trên hai vai và đỉnh đầu của tiểu sư muội, lúc này lửa nguyên khí trên hai vai cô đã yếu đi một nửa, xem ra là bị dọa cho không hề nhẹ.
‘Huynh lừa muội làm gì, Đại sư huynh hay là nhân lúc này giúp tiểu sư muội mở thiên nhãn đi, nơi này âm khí nặng thế này, có thêm một tầng bảo đảm cũng tốt’
‘Được rồi~ sư đệ hộ pháp’
Anh rút ra ba đạo bùa chú bắn ra ba hướng, bùa vàng dính chặt vào thân tre xanh hình thành một trận pháp phòng ngự vô hình, Đại sư huynh bắt đầu kết Đạo gia ấn, một đạo bùa vàng bay lơ lửng giữa khoảng không trước mắt hai người.
‘Thiên hoàng mệnh khai~ tuệ nhãn khai thiên linh~ cấp cấp như luật lệnh~ khai’
Bùa vàng trong nháy mắt cháy rụi, một đạo kim quang cấy vào giữa chân mày của Đông Tần, đôi mắt toát ra một đạo kim quang, cảm giác mắt có chút mờ mờ ảo ảo, dụi dụi đôi mắt một lát.
‘Tiểu sư muội thử tập trung ý chí, dùng mắt nhìn thật kỹ xem trên người các sư huynh có cái gì nào’
Đại sư huynh hỏi với ngữ khí trầm ổn, cô tập trung tinh thần vậy mà có thể nhìn thấy ba ngọn lửa nguyên khí trên người Đại sư huynh vô cùng vượng, tò mò quay đầu nhìn sang Nhị sư huynh cũng có ngọn lửa vượng y như Đại sư huynh, lúc này Nhị sư huynh đưa một tấm gương cho cô, nhìn vào lửa nguyên khí của chính mình trong nháy mắt lộ ra vẻ mặt chê bai.
‘Á á á~~~ Sao lửa nguyên khí của muội lại nhỏ bé và yếu ớt thế này, hừm~~~’
‘Ha ha ha~ Đây chính là nguyên nhân do sợ hãi dẫn đến đấy, cho nên muội chỉ cần đủ kiên cường không sợ hãi bất kỳ yêu ma quỷ quái nào, tự nhiên cũng có thể biến thành ngọn lửa hùng vĩ như bọn huynh thôi, ha ha ha ha~~~’
Giọng nói quá đỗi đắc ý quên hình tượng hơi lớn tiếng, trực tiếp thu hút cả hồn ma ở nơi khác tới, gió âm thổi mạnh hơn, giống như một trận bão táp sắp sửa ập đến.