93 Tinh noãn. Khởi đầu: Chương 36
"Ôi ôi ôi... Cuối cùng cũng cảm nhận được một chút khoái cảm khít khao, thế này mới là thứ mà phụ nữ nên mang lại để cho con cu lớn này được sung sướng, ôi... Sướng hơn đụ cái âm đạo của cô nhiều, hắc hắc hắc... Nhìn bộ dạng cô bây giờ có khác gì một đứa con gái nhỏ vừa bị phá trinh đâu, nhìn làm tôi hưng phấn và đầy cảm giác thành tựu quá, ha ha ha..."
"A a a... Trong bụng tôi cảm giác như sắp nổ tung rồi, xúc tu của anh vẫn không ngừng đâm sâu vào bên trong tử cung, đừng mà, a a a... Bụng tôi lồi lên rồi, người ta không muốn bụng bị lồi lên đâu, sẽ ảnh hưởng đến vóc dáng mất, a a a... A a a... Tốc độ dập rút càng lúc càng nhanh rồi, a a a a... Tôi sắp không chịu đựng nổi nữa rồi, ớ hự a a a..."
Người thiếu nữ bị xúc tu nhấc bổng giữa không trung, từng tấc da thịt trên cơ thể đều bị những vật dài ngoằn ngoèo này vuốt ve đùa giỡn, hai bầu ngực bị xúc tu quấn lấy khiêu khích nhũ hoa, đùi và bàn chân cũng bị trêu chọc quấn quýt, chậm rãi trượt ma sát làm tăng khoái cảm cho nàng.
Cửa mình bị phần thân thô to của xúc tu nới rộng hết cỡ, mỗi một lần dập rút đều khiến thiếu nữ đau đớn tột cùng, đặc biệt là vị trí cửa tử cung nương theo đó càng nhói buốt gấp bội, bị đụ suốt hơn nửa tiếng đồng hồ, thiếu nữ cuối cùng cũng đạt đến giới hạn mà ngất lịm đi.
Tư chất của ả rất tầm thường, lại còn là một con điếm thối tha, sinh vật kia có chút không muốn dùng thân xác này, dứt khoát vừa cưỡng hiếp vừa hút lấy hút để, cơ thể như hoa như ngọc liền bị sinh vật ăn sạch sành sanh, một cái xác khô đét dạng ra rơi bịch xuống đất.
"Hì hì... Đĩ non, đa tạ đã chiêu đãi, giờ thì tới lượt anh trai cô rồi."
Khi nhìn sang gã đàn ông thì phát hiện gã đã tắt thở từ lâu, gương mặt đen kịt là do trúng kịch độc mà chết, loại cơ thể này đối với sinh vật đã chẳng còn tác dụng gì, bèn dứt khoát thu xúc tu về.
"Vốn định mượn thân xác ngươi để ký sinh dùng tạm, ngươi cũng là kẻ tàn nhẫn đấy, ta chịu ngươi luôn."
Chẳng còn cách nào khác, nó đành phải thoát khỏi phần xác của bản thể, ký sinh ngược trở lại, vừa rồi hút mấy người cũng xem như có chút dưỡng chất, một lần nữa tiến vào cơ thể Gia Hào, dùng phần dưỡng chất vừa có để chữa trị đôi tay phục hồi như cũ, có điều vừa rồi thoát khỏi xác thịt đã khiến một lượng lớn dưỡng chất bị thất thoát, thực lực hiện tại của Gia Hào chỉ như một gã đàn ông bình thường, nếu gặp phải kẻ mạnh thì bản thể sinh vật cũng chỉ có nước nằm trên thớt cho người ta xẻ thịt.
"Khốn kiếp... Giờ chỉ có thể hạ mình thấp hết mức có thể thôi, nếu gặp phải kẻ thù thì có khi phải bỏ mạng cùng cái thân xác này mất."
Nếu lúc này sinh vật biến thành dạng ấu trùng thì hoàn toàn có thể thoát khỏi nguy hiểm, thế nhưng thu thập được bao nhiêu dưỡng chất thế này mà bỏ thì coi như đổ sông đổ biển, sinh vật không nỡ từ bỏ chút dưỡng chất tích cóp này, chỉ đành mạo hiểm đi đến hang động để hội hợp với Kiều Nguyệt Na, ít ra lúc này nàng ta có thể bảo vệ mình, hơn nữa còn là đầy tớ của mình, lại còn có thể làm chuyện ấy ấy...
Gia Hào không còn ngang nhiên băng qua những khu vực lộ liễu trong rừng như lúc đầu nữa, mà lén lút chậm rãi tiến về phía trước, tránh được cái gì thì tránh để không rước lấy phiền toái, chỉ là tốc độ này quá chậm.
Buổi đêm cũng chỉ có thể cắm đầu đi tiếp, ban đêm trong rừng càng nguy hiểm hơn, lúc này không có khả năng tự vệ mà tìm một nơi nghỉ ngơi qua đêm thì mức độ nguy hiểm còn đáng sợ hơn cả việc đi đường đêm.
Hơn bốn giờ sáng, cách vị trí của mình không tới vài canh giờ, chuyện không muốn gặp và không muốn xảy ra rốt cuộc cũng đối mặt, một con Báo Săn Bóng Đêm toàn thân đen tuyền, sau lưng có một đường vạch trắng kéo dài đến tận đuôi, quái vật cấp B.
"Mình đã đi đường hèn hạ hết mức rồi mà còn để gặp phải cái thứ to xác này, lúc này là muốn lấy mạng già của cái thân thể này đây mà." Hắn nghĩ thầm.
(Cánh tay vừa mới hồi phục, gượng ép thi triển Băng Sơn Kích bốn quyền chắc là được nhỉ, thật sự làm vậy thì thân thể này tám phần là tàn phế, dưỡng chất tích trữ trong cơ thể chẳng phải là...)
Con báo săn lộ vẻ hung thần ác sát, còn không ngừng phát ra tiếng gầm gừ thị uy, bốn chân phục xuống đất sẵn sàng phát động tấn công bất cứ lúc nào, sinh vật cũng chuẩn bị bỏ xe bảo vệ tướng để tiêu diệt con quái vật này.
Con báo săn lao vút tới giữa không trung, một luồng sáng lóe lên, con quái vật vậy mà bị đánh chết, một món vũ khí cắm vào bụng nó, máu tươi chảy ròng ròng khắp đất, Gia Hào còn đang ngơ ngác thì lúc này...
"Lần trước bỏ mặc anh chạy trốn trước, lần này lại cứu anh một mạng, chúng ta xem như huề nhau, không được nghĩ đến chuyện lúc trước nữa đâu đấy."
Từ trong bóng tối của khu rừng chậm rãi bước ra, vậy mà lại là Tinh Nguyệt, không ngờ bản thân lại được nàng cứu một mạng.
"Hóa ra là cô... Dù sao cũng cảm ơn cô đã ra tay cứu giúp, nếu không lần này thật sự phải quỳ ở đây rồi."
"Không cần khách sáo, chỉ là không ngờ anh có thể trốn thoát khỏi tay con quái vật trong hang động kia, đúng là một kỳ tích, còn vết thương của anh là do thứ đó gây ra sao?"
"Cái đó thì không phải, một hai câu cũng nói không rõ ràng, tôi phải tiếp tục lên đường đây."
Gia Hào nói xong liền rời đi, Tinh Nguyệt cũng không nói thêm gì nữa, dù sao trong bí cảnh không có kẻ thù vĩnh viễn cũng chẳng có bạn bè vĩnh viễn, biết đâu được sẽ vì loại bảo vật nào đó mà đại chiến với nhau.
Cuối cùng trước khi mặt trời mọc, hắn đã trở lại sâu trong hang động, lúc này Kiều Nguyệt Na vẫn đang luyện hóa hấp thụ quả Hồng Liên cuối cùng, từ hơi thở của nàng có thể thấy đã thăng tiến không ít.
Gia Hào tựa vào một vách đá, bắt đầu điều hòa cơ thể để chậm rãi khôi phục thực lực, ba tiếng sau Kiều Nguyệt Na cuối cùng cũng hấp thụ xong quả Hồng Liên cuối cùng, từ từ mở mắt ra liền nhìn thấy gã đàn ông ở cách đó không xa.
(Tên dâm tặc này xem ra bị thương rồi, vẫn còn đang ngủ, nếu không thì giết phăng hắn đi, biết đâu chừng có thể thoát khỏi sự kiềm chế của tên dâm tặc này) Kiều Nguyệt Na nghĩ thầm.
Lòng bàn tay xòe ra làm điệu bộ muốn vặn gãy đỉnh đầu của hắn, chậm rãi bước đến bên cạnh hắn, giơ chưởng đánh nhanh ra, khi sắp đánh trúng Gia Hào thì lòng bàn tay vậy mà dừng lại cách phần đầu vài centimet, rồi khựng lại không thể cử động được nữa.
"Sao lại như vậy, lòng bàn tay vậy mà không thể đến gần tên này thêm một chút nào nữa."
"Hừ... Ta đã dám thản nhiên nghỉ ngơi điều dưỡng thì chẳng lẽ lại không có nắm chắc tuyệt đối mà dám ngủ trước mặt một kẻ mạnh như cô sao, đầy tớ đáng yêu của ta, hắc hắc hắc..."
"Tên dâm tặc đáng hận, có một ngày ta nhất định phải tự tay băm vằm ngươi."
"Được được được... Hy vọng cô có một ngày toại nguyện nhé, cho cô đồ tốt này."
Gia Hào từ trong túi lấy ra ba quả Hồng Liên, khi Kiều Nguyệt Na nhìn thấy loại quả này thì nét mặt hung dữ vừa rồi cũng dịu đi phần nào, nhưng nàng cũng hiểu rõ trên đời không có bữa trưa nào miễn phí, cuối cùng vẫn phải trả một cái giá đắt hơn.
"Tôi không cần... Đừng tưởng dựa vào loại quả hiếm này là có thể mua chuộc được tôi, anh tự giữ lấy mà về thăng quan tiến chức phát tài đi."
Chỉ cần Kiều Nguyệt Na không còn sát ý với Gia Hào thì cơ thể liền khôi phục bình thường, nàng quay người muốn rời đi thì...
"Ha ha ha... Cô đã là người của ta rồi, còn cần đến thủ đoạn mua chuộc sao, không ngại nói cho cô biết rõ ràng hơn một chút, nhận lấy quả mà lo thăng tiến bản thân đi, ta cũng dễ hấp thụ thêm nhiều dưỡng chất, bằng không không dùng quả này thì cô vẫn không thoát được số phận bị ta hút lấy đâu, cho nên nhận hay không nhận cô đều là của ta."
Lời nói thẳng thừng này của Gia Hào khiến Kiều Nguyệt Na vừa tức vừa bất lực, đã bị hắn khống chế rồi thì bây giờ không có cách nào phản kháng, nghĩ lại mình cũng là con gái của môn chủ Thập Hợp Hội, địa vị và quyền lực không thua kém gì trưởng lão, không ngờ... Không ngờ lại biến thành món đồ chơi tình dục của một kẻ tiểu tốt, càng nghĩ càng thấy chua xót phẫn nộ, nhưng suy cho cùng từ nhỏ đã sống ở một công hội máu lạnh như thế này, chút nhục nhã trắc trở này điều chỉnh lại tâm lý là có thể nhẫn nhịn cho qua.
"Đã như vậy, anh và tôi là quan hệ giao dịch, sẵn tiện lên một tầng nữa biết đâu chừng có thể đột phá khí tức đạt tới Thức Hải."
Quay người lại, nàng giật phăng ba quả Hồng Liên trong tay hắn, trở lại chỗ ngồi thiền bắt đầu hấp thụ luyện hóa quả.
(Đều bị trùng sinh học của mình khống chế rồi, tại sao Tiểu Mỹ thì bảo sao nghe vậy, mà ả này lại không thể chứ, cũng may cuối cùng không thể làm tổn thương mình, nếu không với trạng thái hiện tại thì chết chắc rồi, trùng sinh học cũng chỉ đối phó được với phụ nữ không quá mạnh, xem ra muốn ra tay với hội trưởng thì loại trùng này chắc chắn là không xong rồi) Gia Hào nghĩ thầm.
Lại qua một ngày một đêm hấp thụ luyện hóa, tốc độ ăn quả của Kiều Nguyệt Na nhanh hơn không ít, đến trưa cuối cùng đã hoàn toàn luyện hóa hết ba quả, không gian khí tức của cơ thể được mở rộng gấp đôi, thực lực cũng từ Đan Nguyên thăng tiến lên giai đoạn Thức Hải.
"Tốt quá rồi, mình cuối cùng cũng tấn thăng lên Thức Hải, ha ha ha... Bây giờ mình cũng có sức lực để tranh giành vị trí môn chủ rồi."
Lần đầu tiên Kiều Nguyệt Na lộ ra ham muốn quyền lực, trước đây chỉ có thể dựa vào nghĩa phụ bảo vệ, hiện tại ông ấy cũng sắp rút khỏi vị trí môn chủ, số phận của mình lại phải giao vào tay một trong hai lão già sắp xuống lỗ kia, nàng rất không cam tâm.
(Dù sao đi nữa, tên dâm tặc này tuy không phải thứ tốt lành gì, nhưng hắn cũng xem như nửa ân nhân của mình, không có nhiều quả Hồng Liên hiếm có như vậy thì mình hoàn toàn không thể đột phá đến giai đoạn Thức Hải chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, ngoài ra hang động này cũng là do hắn dọn dẹp sạch mối lo ngại đằng sau thì mình mới có thể yên ổn luyện hóa thế này, hiện tại mình thế cô sức yếu, cũng phải có thế lực thuộc về mình, dù sao hắn cũng đang khống chế mình, tại sao không tương kế tựu kế lợi dụng lẫn nhau chứ, đợi tìm được cách hóa giải thuật khống chế rồi sẽ trừ khử hắn sau) Kiều Nguyệt Na nghĩ thầm.
Lần này nàng vậy mà lại đi đến bên cạnh Gia Hào, ngồi dạng chân trên đùi hắn, phả hơi thở nhẹ nhàng vào tai hắn, tiếng rên rỉ ngứa ngáy này khiến hắn tỉnh giấc, mở mắt ra liền thấy một ngọn núi sừng sững trước mặt, trong vạt áo lộ ra khe ngực đầy đặn thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt, vòng eo thon và bờ mông của Kiều Nguyệt Na lắc lư qua lại, dương vật của Gia Hào bị trêu chọc liền cương cứng lên.
"Mỹ nhân nhỏ... Mới có một ngày sao thái độ lại quay ngoắt thế này, không phải trong quả có chất kích thích đấy chứ."
"Ưm ớ... Anh trai hư đáng ghét, người ta đều đã là người của anh rồi, phản kháng hay không phản kháng thì đến cuối cùng chẳng phải vẫn bị anh đè ra làm sao, chi bằng chủ động một chút để bản thân cũng có chút quyền chủ động chứ, anh nói xem?"
Gương mặt nàng từ từ ghé sát lại đối thị, ánh mắt nhỏ nhắn yêu mị quyến rũ, trong nụ cười mang theo một chút ngọt ngào, sử dụng thuật quyến rũ chúng sinh để khêu gợi Gia Hào, khiến hắn nghe lời mình, hắn cũng dần biến thành bộ dạng háo sắc, ôm lấy vòng eo thon và bờ vai của nàng, hôn môi lưỡi quấn quýt.
"Ưm ớ... Anh trai hư nôn nóng quá, để em bóp bấm hầu hạ anh thật tốt nhé."
Bàn tay ngọc ngà thọc vào trong quần của hắn, móc con cu lớn cứng ngắc ra ngoài, các ngón tay nắm lấy vuốt lên tuốt xuống, quần áo trên người Kiều Nguyệt Na cũng từng món một được cởi ra, lộ ra thân hình sexy trắng muốt, Gia Hào giống như lần đầu tiên được chơi phụ nữ, ôm lấy bóp chặt hai bầu sữa lớn vừa bú vừa mút.
"Ưm ừm... Anh trai hư nôn nóng quá, bú giỏi quá, ớ ưm... Bú đến mức phía dưới của người ta cũng có cảm giác rồi, ớ ưm... A a..."
"Vẫn là phụ nữ ngoan ngoãn mới biết cách chiều chuộng đàn ông, Kiều Nguyệt Na, lấy cái lồn nhỏ của cô nuốt chửng con cu lớn của anh trai đi nào."
"Ưm ừm..."
Bàn tay gạt chiếc quần lót sang một bên, lộ ra chiếc lồn ướt đẫm mật ngọt hồng hào, dịch chuyển thân hình một chút để quy đầu hướng thẳng vào đôi môi mật của mình, ép người xuống, thanh thịt từ từ bị cái lồn nuốt chửng, khi da thịt đùi của hai bên áp sát vào nhau thì con cặc đã hoàn toàn bị cái lồn che lấp.
"A a a... Thanh thịt của anh trai hư to quá, trong âm đạo cảm giác như bị lấp đầy rồi."
Hai chân Kiều Nguyệt Na kẹp chặt lấy thắt lưng của hắn, hai tay vịn lên vai Gia Hào, trên mặt lộ ra biểu cảm ửng hồng, ánh mắt yêu mị quyến rũ nhìn hắn, Gia Hào ôm lấy vòng eo thon, trên dưới phối hợp với lực hông của mình dập rút liên hồi, mỗi một lần dập rút đều khiến nàng sướng đến mức rên rỉ không ngừng, đôi gò bồng đảo cũng dập dềnh lên xuống theo nhịp rung chuyển của cơ thể, giống như thạch rau câu nẩy tưng tưng.
"Ưm a a... Đâm người ta sướng quá thoải mái quá, a a a... Anh trai hư người ta thích quá, thích làm tình với anh quá... Ớ ưm... Ưm a a... Đâm chết em đi, ưm a a..."