13 Chương 7: Truyện ngắn dài tập - Phần 7
Dao Mộng Mộng đến nơi ở của ông nội, dù gặng hỏi thế nào ông cũng không chịu nói ra chân tướng. Đúng lúc này, bảy vị đạo sĩ mặc hoàng bào bước vào, họ là những người được ông nội đặc biệt mời tới để bảo vệ an toàn cho gia đình, vốn dĩ ông muốn sắp xếp một người đi theo bảo vệ cháu gái.
【Không cần đâu ạ, cháu đã tìm được một vị phù sư đến bảo vệ cháu rồi.】 Dao Mộng Mộng nói xong liền rời đi, bước lên xe.
【Bây giờ muốn đi đâu thưa cô Dao?】 Hà Nguyên hỏi.
【Về công ty đi.】 Dao Mộng Mộng nói.
Để bảo vệ cô thật tốt, anh đã hóa thân thành tài xế lái xe, một ngày mười nghìn tệ thì bảo anh cõng cô đi làm cả ngày cũng được ấy chứ, ha ha ha, còn cửa tiệm của mình thì đành phải tạm thời đóng cửa trước vậy. Có một đêm Dao Mộng Mộng làm phương án đến tận khuya, lại còn gấp rút phải quay về bên phía chi nhánh công ty vì ngày mai có cuộc họp. Lúc này đã hơn 11 giờ đêm, đến nơi đó phải mất 2 tiếng đồng hồ, hơn nữa còn phải đi qua núi Hắc Hồ, nghe nói nơi đó ban đêm có vài thứ bẩn thỉu, cho nên rất nhiều bác tài sau 9 giờ tối đều không dám đi qua chỗ đó.
【Cuộc họp ngày mai diễn ra rất sớm, Hà Nguyên, làm phiền anh rồi.】 Dao Mộng Mộng áy náy nói.
【Khoảng thời gian này, cô đi đâu tôi cũng sẽ bảo vệ cô, không phiền đâu.】 Hà Nguyên nói xong, đôi mắt nhỏ đã hơi díu lại vì buồn ngủ.
(Chao ôi~ tiền của người giàu đúng là không dễ kiếm mà, muốn ngủ cũng không được ngủ.) Anh thầm nghĩ.
Khi xe chạy đến đoạn núi Hắc Hồ, anh cảm nhận được tử khí nơi này có chút nặng nề, liền giảm tốc độ xe xuống 50 km/h rồi từ từ lái đi. Quả nhiên vẫn là chiêu trò cũ rích, một bóng người mặc áo trắng, tóc dài che kín đầu đang đứng bất động ở chính giữa đường. Anh dừng xe lại, Dao Mộng Mộng bị cú dừng xe làm cho tỉnh giấc, nhìn thấy phía trước xe có một bóng người đang đứng liền sợ hãi trợn to mắt, định hét lên thì bị Hà Nguyên ra hiệu 'suỵt'.
【Đó là thứ gì vậy, không lẽ là thứ đó chứ?】 Dao Mộng Mộng sợ hãi đến mức hai bàn tay nắm chặt vào nhau.
【Đúng là thứ đó thật, nhưng mấy thứ này chỉ là cô hồn dã quỷ thôi, hù dọa người là chính chứ chúng không làm hại ai đâu. Cầm lấy chiếc bùa hộ mệnh này, tôi xuống dưới nói chuyện với nó một lát.】 Hà Nguyên đưa lá bùa cho cô xong liền mở cửa bước xuống xe.
Bóng ma kia còn muốn hù dọa anh, anh tiến tới tặng ngay cho nó một cái tát đầy thân thiện và hữu hảo, dọa cho bóng ma kinh hãi vội vàng quỳ xuống đất xin tha. Hà Nguyên nói giảng một tràng đạo lý lớn với bóng ma, sau đó bóng ma liền chạy tót vào trong rừng rồi biến mất. Khi anh trở lại trong xe.
【Xong rồi, sau này cô có lái xe qua đây thì đám cô hồn này cũng không dám đến quấy phá nữa đâu.】 Hà Nguyên mỉm cười nói với cô.
【Không ngờ anh chỉ ra tay vài cái mà đã khiến đám ma quỷ ở đây ngoan ngoãn phục tùng như vậy, thật lợi hại.】 Dao Mộng Mộng vui vẻ cười lên.
【Tất nhiên rồi, tôi là ai chứ, là phù sư đấy nhé, ngay cả trong phạm vi một km nơi tôi ở cũng chẳng có con ma nào dám bén mảng đến đâu. Như con ma ngày hôm nay là do chưa từng đụng độ tôi thôi, bằng không đã sớm chạy mất dép rồi, hi hi hi.】 Hà Nguyên cười nói.
Vài ngày sau, chủ tịch của tập đoàn Đỉnh Thịnh cũng chính là ông nội của Dao Mộng Mộng tổ chức lễ kỷ niệm mỗi năm một lần, mời hai nhân vật sừng sỏ cùng các cấp quản lý cao tầng của chi nhánh công ty mình đến tham dự. Lúc này Dao Mộng Mộng dẫn Hà Nguyên đến một cửa hàng thời trang hàng hiệu để chọn quần áo, bảo anh mặc thử đồ giúp cô. Sau khi thử rất nhiều bộ, cô chọn một bộ âu phục màu đỏ, lúc quẹt thẻ thanh toán là tám mươi chín nghìn tệ.
【Bộ âu phục này là mua cho ai vậy, còn cần tôi thử giúp nữa, cô không sợ lúc đem tặng người ta mặc không vừa sao?】 Hà Nguyên nói.
【Sao lại không vừa chứ, cầm lấy đi, đây là mua cho anh đấy, hi hi hi.】 Dao Mộng Mộng vui vẻ nói.
【Cho tôi sao, oa đắt quá vậy, nếu là bản thân tôi thì có lẽ cả đời cũng không thèm mua đâu. Tặng tôi bộ âu phục đắt tiền thế này, có phải là để lúc tôi lái xe cho cô trông sẽ nở mày nở mặt hơn không?】 Hà Nguyên trêu chọc.
【Mơ đi nhé, tối nay tập đoàn Dao thị có buổi lễ kỷ niệm, tôi muốn mời anh cùng đi. Hiện tại anh là vệ sĩ của tôi, tự nhiên cũng phải ăn mặc chỉnh tề, sáng sủa một chút chứ.】 Dao Mộng Mộng vừa nói vừa có chút thẹn thùng.
【Có một bà chủ như cô, tôi vui lắm đó, hi hi hi.】 Hà Nguyên nói.
【Chỉ là mối quan hệ bà chủ thôi sao... Không còn gì khác sao.】 Dao Mộng Mộng nói nửa chừng rồi im bặt, không nói tiếp nữa.
【Còn có cái gì khác nữa chứ???】 Hà Nguyên ngơ ngác nhìn cô, Dao Mộng Mộng có chút ngại ngùng, liền quay đầu đi chỗ khác.
【Không có gì, cái đồ khúc gỗ ngốc nghếch này, chúng ta đi thôi.】 Dao Mộng Mộng nũng nịu nói, còn anh thì ngơ ngác cả mặt ra.
Đến buổi tối, các nhân vật tầm cỡ lũ lượt xuất hiện, còn anh thì đi cùng Dao Mộng Mộng vào hội trường. Khoác lên mình bộ đồ hàng hiệu trị giá tám mươi chín nghìn tệ để tiến vào trong, nếu không nói thì ai biết được Hà Nguyên chỉ là một tên tài xế cơ chứ, quả nhiên là người đẹp vì lụa.
【Tôi qua bên kia chào hỏi các nhân vật khác một tiếng, anh cứ tự nhiên đi dạo nhé, cứ đi thẳng về phía trước, ở đó có đủ loại món ăn ngon đấy.】 Dao Mộng Mộng nói xong liền rời đi.
Hà Nguyên nghe thấy có đồ ăn liền lập tức chạy tới khu vực ẩm thực. Ở đây có đủ loại nguyên liệu nấu ăn cao cấp không thiếu thứ gì, anh bắt đầu lấy mỗi thứ một ít để nếm thử. Đúng lúc này, anh nhìn thấy ba người mặc áo choàng đen giống hệt như trong phim Ma Trận, từ khí tức tỏa ra có vẻ là người của môn phái đạo gia. Anh liền đi tới chào hỏi một tiếng, khi ba người kia quay lại nhìn anh thì đều tỏ ra vô cùng kinh ngạc, vội vàng đứng bật dậy, chắp tay hành lễ với anh.
【Phù sư đại nhân!】 Ba người đồng thanh hô lên, Hà Nguyên liền vội vã ấn tay họ xuống, ngó nghiêng xung quanh xem có ai chú ý tới không.
【Chào hỏi một tiếng là được rồi, không cần phải khách khí thế đâu, các người cũng đến để bảo vệ Dao gia sao?】 Hà Nguyên có chút ngượng ngùng nói.
【Vâng thưa Phù sư đại nhân, nghe nói có một nữ thi rất lợi hại xuất thế, cho nên chưởng môn phái chúng tôi đến đây bảo vệ. Thật là trùng hợp khi có thể gặp ngài ở đây, chắc ngài được mời đến với tư cách là quý khách đúng không thưa Phù sư đại nhân?】 Thần Nguyên nói. "Nam, cao 174, 30 tuổi, người của Đạo gia"
【Nhìn cách phối đồ này của Phù sư đại nhân mà xem, đúng là đẹp trai chuẩn mực, chắc chắn là khách quý của Dao gia rồi.】 Thần Hy nói. "Nam, cao 172, 28 tuổi, người của Đạo gia"
【Tôi cũng giống các người thôi, đều đến để bảo vệ Dao gia cả, có điều chức vụ của tôi là tài xế lái xe, ha ha ha.】 Hà Nguyên cười trừ một cách gượng gạo, ba người kia lập tức có cảm giác như bị hóa đá tại chỗ.
【Phù sư đại nhân, ngài chính là nhân vật lừng lẫy của Quảng Nguyên Cung...】 Vô Thân chưa kịp nói hết câu đã bị anh đưa tay bịt chặt miệng lại.
【Được rồi, được rồi, dừng lại ở đây đi, cứ xem như chúng ta chưa từng gặp mặt nhau, còn nữa, việc không nên nói thì đừng có nói, biết chưa hả? Bye bye nhé.】 Hà Nguyên cầm lấy đĩa thức ăn ngon rồi chuồn sang một căn phòng khác.
Trong lúc hai người cha của nhà họ Dao và họ Lý đang trò chuyện, Dao Mộng Mộng đi tới chào hỏi một tiếng. Lý Mộ cũng tiến lên phía trước bắt chuyện, cô cũng chỉ lịch sự đáp lại vài câu rồi liền rời đi, hướng về phía các ông trùm khác để chào hỏi. Cha của Dao Mộng Mộng thấy cảnh này liền cố ý tiếp tục tán gẫu chuyện gia đình với hai cha con nhà họ Lý để giải tỏa bầu không khí gượng gạo.
Hà Nguyên giống như quỷ chết đói đầu thai, cứ một lát lại đi lấy những món ăn ngon, còn liên tục đổi phòng để ngồi, chỉ sợ bị người khác chú ý tới. Đúng lúc này, anh nghe thấy có hai người đang thảo luận về việc long mạch phong thủy của Dao gia đã bị phá hoại, nói không chừng sau này lĩnh vực kinh doanh của Dao gia sẽ sa sút thảm hại. Một trong ba ông trùm lớn là Lôi gia xem ra sẽ có hành động, chủ yếu là vì bấy lâu nay luôn bị Dao gia chèn ép, nhất định sẽ lợi dụng vận số lần này để lật đổ Dao gia cũng nên.
(Nhất mệnh, nhị vận, tam phong thủy. Tuy rằng cục diện phong thủy của Dao gia bị phá, nhưng với thế lực hiện tại của Dao gia thì họ đã hoàn toàn nắm giữ được hai chữ 'mệnh vận' rồi. Một cái phong thủy nho nhỏ chẳng qua chỉ là công cụ dùng để giúp đỡ bước đầu tiên bước vào sự thành công của đời người mà thôi, chuyện sau này hoàn toàn phải dựa vào thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Trừ phi Lôi gia có được thiên mệnh phong thủy cục, bằng không muốn một phát quật ngã đối phương thì đâu có dễ dàng như vậy.) Hà Nguyên thầm nghĩ.
Lúc này người của Lôi gia cũng đã đến buổi tiệc kỷ niệm, trên mặt cười ha hả đi tới trước mặt hai người cha của nhà họ Lý và họ Dao để nói cười rôm rả. Bên cạnh ông ta còn có một đại mỹ nhân khoảng 20 tuổi đi cùng, sau đó ba người ngồi lại với nhau trò chuyện, còn đại mỹ nhân kia thì đứng cung kính ở phía sau Lôi gia.
【Nghe nói người anh em họ Dao dạo này chuyện gì cũng không được như ý nguyện nhỉ, xây tòa nhà thì gặp ma, mà mộ tổ cũng xảy ra vấn đề, đúng là xui xẻo liên miên mà. Có cần tôi giới thiệu cho ông vị phong thủy sư của tôi, đại sư 'Bạch Vân Giám' đến xem giúp ông không?】 Lôi Sơn Hổ nói. "Nam, cao 180, 60 tuổi, thân hình cường tráng nên trông không hề già, chủ tịch tập đoàn Bất Chu Sơn, một trong ba ông trùm bất động sản lớn, người ta thường gọi là 'Cười Mặt Hổ'"
【Đi đêm lắm có ngày gặp ma, không phiền ông anh phải bận tâm đâu, tôi đều đã xử lý ổn thỏa cả rồi.】 Dao Thịnh Trung mỉm cười nói. "Nam, cao 172, 58 tuổi, là một lão già để râu dài, chủ tịch tập đoàn Đỉnh Thịnh, đứng đầu trong ba ông trùm lớn"
【Vậy thì tốt, thật sự lo lắng không biết khi nào ông mới gượng dậy nổi, đến lúc đó một gia sản to lớn như thế này mà lại không có lấy một mụn con trai, ôi nghĩ đến thôi cũng thấy đáng tiếc rồi. Hay là tôi đem con trai tôi sang làm con nuôi của ông nhé, dù sao tôi cái gì cũng thiếu chứ con trai thì nhiều vô kể, ha ha ha.】 Lôi Sơn Hổ buông lời khiêu khích, nhưng Dao Thịnh Trung cũng không hề tức giận mà đáp trả.
【Cái đó thì không cần đâu, nếu thật sự có một ngày như vậy, con gái tôi sẽ giúp tôi gánh vác giang sơn này. Còn về phần ông có nhiều con trai như vậy, thật không biết đến cái ngày ông xuôi tay nhắm mắt, liệu có đứa nào thực sự chịu để tang báo hiếu cho ông không nữa, tôi có chút tò mò đấy.】 Dao Thịnh Trung phản đòn, ánh mắt của cả hai lúc này đều lộ ra tia sát khí.
【Đùa thôi đùa thôi, nói qua nói lại là được rồi. Ba người chúng ta khó khăn lắm mới tụ họp lại một chỗ, nào nào nào, uống rượu uống rượu đi, lát nữa ba người chúng ta còn phải lên đài lộ mặt nữa đấy, nào nào nào.】 Lý Tân Viện đứng ra điều hòa không khí một chút để giảm bớt sự căng thẳng, ba người lại giống như chưa có chuyện gì xảy ra, cùng nhau nói cười uống rượu, nhưng trên thực tế thì bên này vốn chẳng vừa mắt bên kia. "Lý Tân Viện, nam, cao 175, 56 tuổi, chủ tịch công ty dược phẩm Hợp Chúng, cũng có mối quan hệ làm ăn mua bán nhất định với bên giới buôn lậu vũ khí"
Hàn Phong cầm chiếc la bàn cổ thái cổ, lần theo tung tích của nữ thi, cuối cùng cũng tìm thấy ả ở trong một hầm mỏ bỏ hoang. Lúc này Lục Cơ đang ngồi xếp bằng minh tưởng để điều hòa và hồi phục cơ thể, nghe thấy có động tĩnh liền mở mắt ra nhìn thấy một người, lập tức đứng bật dậy lao đến tấn công. Hàn Phong hoảng sợ vội vàng quỳ sụp xuống hét lớn.
【Thượng tiên là tôi, chính tôi là người đã giải khai phong ấn bấy lâu nay cho ngài!】 Hàn Phong vội vàng nói, mồ hôi trên trán túa ra vì kinh hãi, Lục Cơ nghe thấy lời này mới dừng tay lại.
【Ngẩng đầu lên nói chuyện.】 Lục Cơ nhìn chằm chằm vào gã, Hàn Phong mới từ từ đứng thẳng dậy.
Hàn Phong ở trong một ngôi mộ cổ tìm được một cuốn sách mang tên 'Thọ Nguyên Táng Thiên Mục Phong Thủy Cục', bên trong có ghi chép rằng nếu có được một vị người tu hành thành tiên, sở hữu vài trăm năm tuổi thọ để dùng vào phương pháp táng phong thủy này thì con cháu năm đời sẽ tài lộc dồi dào, tiền bạc cuồn cuộn đổ về. Điểm yếu duy nhất là cứ cách ba mươi năm lại phải dời mộ đến một vùng đất đại âm khác để tiếp tục cầu phúc cho hậu thế, cho đến khi tuổi thọ của vị tiên nhân kia cạn kiệt mới thôi. Gã đem toàn bộ sự việc kể lại cho Lục Cơ nghe.
【Lũ rùa đen nhà họ Dao kia dám dùng trăm năm tu vi của ta để tạo nên tài lộc cho gia tộc chúng, ta nhất định phải giết sạch toàn bộ mười tám đời nhà họ Dao mới hả dạ. Lần này thật sự cảm ơn ngươi, không có ngươi thì có lẽ ta cũng không cách nào đột phá phong ấn để thoát ra ngoài được. Ngươi nói đi, ngươi muốn ta báo đáp điều gì?】 Lục Cơ hỏi.
【Từ nhỏ tôi đã có một ước mơ, đó là trở thành một vị tiên nhân, đắc được phương pháp trường sinh bất lão.】 Hàn Phong hèn mọn nói.
【Muốn trở thành một vị tiên nhân đâu phải là chuyện dễ dàng gì, trước tiên phải tự mình luyện ra linh căn của bản thân thì mới có năng lực tu hành tiên pháp. Ngay cả ta hiện tại cũng chỉ là một tán tiên mà thôi, chẳng qua là tuổi thọ dài hơn người bình thường một chút chứ cũng chưa đạt đến cảnh giới trường sinh đâu.】 Lục Cơ cảm thán nói.
【Có thể tu luyện để mạnh hơn người bình thường và có được vài trăm năm tuổi thọ thì cũng đã là rất tốt rồi, xin thượng tiên thu nhận tôi làm đồ đệ, truyền thụ cho tôi phương pháp tu luyện linh căn.】 Hàn Phong quỳ xuống dập đầu lạy ả.
【Thượng tiên, hửm, danh xưng này ta nghe lọt tai đấy. Ta có thể thu nhận ngươi làm đồ đệ, cũng có thể truyền thụ cho ngươi phương pháp tu luyện linh căn một cách nhanh chóng, nhưng ngươi phải đi tìm cho ta một vài loại đan dược có thể khôi phục lại tu vi.】 Lục Cơ nói.
【Vâng thưa thượng tiên, tôi sẽ lập tức đến Quảng Nguyên Cung để mua một ít đan dược mang về.】 Hàn Phong nói xong liền rời đi, còn ả lại tiếp tục ngồi xếp bằng vận công trị thương.