43 Chương 7: Truyện ngắn dài tập - Phần 37
"Đáng hận thật~ Chẳng ngờ lại để ả chạy thoát, đúng là đáng tiếc, mà thôi, con mồi lần này vốn cũng chẳng phải là ả." Bạch Hồ quay trở lại Kim Võ Thành.
Cầm Mộ chạy trốn một quãng xa, nhận thấy không còn ai đuổi theo nữa mới in một bộ dụng cụ cấp cứu nano ra, tự tiêm cho mình một mũi vào cánh tay, thương thế trên cơ thể dần dần hồi phục, lúc này cô chợt nghĩ đến việc Hà Nguyên dùng bùa chữa thương cho mình.
"Biết đâu anh ta có thể giúp mình đối phó với con hồ yêu này." Cầm Mộ liền để hệ thống thông minh phân tích dung mạo và nghề nghiệp của anh ta.
"Từ những gì cô phân tích, người này hẳn là đang ở trong một thành phố lớn, địa chỉ đã được gửi cho cô rồi." Hệ thống lên tiếng.
Khi cô vội vã chạy đến nơi thì đã hơn tám giờ sáng, Hà Nguyên vừa mới mở cửa liền thấy một người phụ nữ dựng chiếc xe mô tô đua ngay trước cửa nhà mình, cô đứng một lát rồi ngồi trên xe.
"Chào nhé~ Hà Nguyên, còn nhớ tôi không?" Cầm Mộ mỉm cười chào hỏi anh.
Hai lần trước Hà Nguyên thấy cô đều nói chuyện với thái độ lạnh lùng cao ngạo, lần này lại quay ngoắt một trăm tám mươi độ, không dưng mà ân cần thế này, hẳn là có ý đồ gì rồi.
"Là cô à~ Cầm Mộ, sao cô biết tôi ở đây thế, mau vào trong ngồi đi." Hà Nguyên ngoài miệng cười hì hì, lấy lá trà ra pha nước.
(Tự dưng đến tìm mình, chắc chắn là chẳng có chuyện gì tốt lành rồi.) Anh thầm nghĩ.
"Tìm một người đối với tôi mà nói vẫn rất đơn giản, anh không cần phải khách sáo thế đâu." Cầm Mộ mỉm cười nói.
"Vậy cô đến tìm tôi, không phải là có chuyện gì đấy chứ?" Hà Nguyên cũng không lòng vòng, đi thẳng vào chủ đề.
Cầm Mộ vốn muốn khách sáo ôn lại chuyện cũ trước, thấy anh đã nói vậy thì nụ cười cũng tắt ngấm, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng như trước kia.
"Đúng vậy, tôi muốn anh giúp đối phó với một con hồ yêu tám đuôi, năng lực của ả quá mạnh, cản trở nhiệm vụ tôi phải thực hiện." Cầm Mộ nói.
"Lần trước nghe cô nói mấy chuyện đó, nhiệm vụ lần này cũng ở trong quân đội à, tôi thì không muốn có bất kỳ liên can gì với bên quân đội đâu." Hà Nguyên nói ra mối lo ngại của mình.
"Con hồ yêu nhờ anh giải quyết là xuất hiện ngoài dự kiến, không nằm trong nhiệm vụ của quân đội, điểm này tôi có thể bảo đảm với anh." Ánh mắt Cầm Mộ kiên định nói.
"Tôi và cô cũng xem như đều có ơn cứu mạng lẫn nhau, nể tình ấy lấy cô giá ưu đãi hai triệu, tôi sẽ giúp cô đối phó con hồ yêu này, thấy sao?" Hà Nguyên cố tình làm khó cô, tăng giá lên để cô thấy khó mà lui.
"Không vấn đề gì, hai triệu, đưa số tài khoản của anh đây, tôi chuyển khoản qua cho anh ngay." Sự bá đạo của đại gia Cầm Mộ khiến anh ngẩn người.
(Oa chao~ Lại gặp phải người mà nhà mở bệnh viện nữa à, có phải mình lại đòi ít quá rồi không?) Hà Nguyên thầm nghĩ.
Mới chỉ hai phút trôi qua, tin nhắn điện thoại của Hà Nguyên đã báo nhận được hai triệu, anh nhìn số tiền vừa vào tài khoản, muốn hối hận cũng chẳng kịp nữa rồi, đành phải đi đeo ba lô lên. Lúc này cô khởi động chiếc mô tô đua.
"Ngồi phía sau tôi đi." Cầm Mộ nói, anh ngồi ở phía sau cũng có chút ngại ngùng không dám vịnh vào người cô.
Cầm Mộ cố tình rồ ga mạnh khiến Hà Nguyên lao người về phía trước, ôm chầm lấy vòng eo thon gọn nhỏ nhắn của cô, lúc này Hà Nguyên khẽ mỉm cười, Cầm Mộ cũng nở nụ cười.
"Ôm chặt vào nhé, chúng ta xuất phát thôi~" Cầm Mộ nói.
Hai người đến khu vực xung quanh Kim Võ Thành, lúc này Hà Nguyên mới biết là phải tới nơi này, trong lòng càng hối hận vì đã nhận tiền làm việc, lộ ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp.
"Cầm tiểu thư~ Hay là tôi trả lại tiền cho cô nhé, đơn này tôi không nhận nữa, có được không vậy?" Hà Nguyên lộ ra nụ cười chân thành thấy rõ cả tám chiếc răng.
"Không chịu~" Cầm Mộ dứt khoát đáp lại.
"Trời đất ơi~ Lúc đó cô đâu có nói là tới đây gây chuyện đâu~ Hơn nữa nơi này là vùng đất hỗn loạn không ai quản lý, ít nhất cũng phải năm triệu mới miễn cưỡng nhận được." Hà Nguyên cố tình tăng giá để ép cô hủy đơn, nhưng không ngờ cô lại lấy điện thoại ra gọi đi.
Một phút sau, tin nhắn điện thoại lại vang lên, anh lấy ra liếc nhìn một cái mà suýt nữa phun máu.
"Bây giờ là năm triệu rồi, có thể giúp được chưa?" Cầm Mộ lạnh lùng nói.
"Hay là thế này đi~ Tôi trả lại cô năm triệu một trăm nghìn, mười nghìn này coi như tiền bồi thường hủy hợp đồng của tôi, cô xem thế có được không, cho tôi số tài khoản đi." Hà Nguyên lần này ánh mắt kiên định, thật sự không muốn nhận huyết thống làm ăn này.
Chẳng ngờ Cầm Mộ không đi theo bài bản thông thường, tung ra tuyệt chiêu của nữ giới, bày ra vẻ đáng thương trước mặt anh, hai mắt rưng rưng nước nắm lấy tay Hà Nguyên.
"Nhiệm vụ lần này đối với tôi vô cùng quan trọng, nếu không phải vì đánh không lại con hồ yêu đó thì tôi cũng không đến mức làm khó Hà đại sư anh như vậy, xin anh hãy giúp tôi việc này, có được không~" Cầm Mộ lập tức đổi thái độ thành vẻ dịu dàng hiền thục, khiến lòng Hà Nguyên mềm nhũn đi.
"Được.... Được rồi~ Nhưng tôi nói trước nhé, nếu tôi cũng không đối phó nổi, cô đừng có trách tôi bỏ chạy giữa chừng đấy~" Hà Nguyên nói, cô gật đầu.
Cầm Mộ biết người này sẽ không làm ra chuyện bỏ chạy giữa chừng, chính vì lần đầu tiên cứu anh ta, rõ ràng biết không phải đối thủ của con quái vật đó nhưng anh ta vẫn không ngừng chiến đấu với nó, hai người tiến vào Kim Võ Thành, Hà Nguyên cứ dán mắt nhìn vào khung cảnh phồn hoa nơi đây, Cầm Mộ cũng thấy hơi tò mò về anh.
"Nơi thế này không phải là nơi đàn ông các anh thích đến nhất sao, nhìn dáng vẻ của anh có vẻ là lần đầu tiên tới nhỉ." Cầm Mộ mỉm cười hỏi.
"Hi hi hi~ Đúng là lần đầu tiên tới, lương bổng của tôi ít ỏi thế này làm sao đến nổi nơi như vậy." Hà Nguyên vừa nói, vừa nhìn về phía các cô gái đứng ngoài tiệm mát-xa gần đó, cô nào cô nấy mặc đồ đều rất hở hang.
"Thế à~ Vậy làm xong đơn này anh có năm triệu rồi, ở đây chơi một năm cũng chẳng thành vấn đề, chẳng phải rất tốt sao, Hà đại nhân?" Cầm Mộ muốn trêu chọc để xem trò cười của anh.
"Năm triệu nói thì nhiều, nhưng đợi sau khi trừ hết nợ nần, thì cũng giống như cũ, mỗi tháng còn lại có một nghìn năm trăm đồng tiền sinh hoạt phí thôi, tận hưởng cái gì chứ~ Tôi thật đáng thương mà." Hà Nguyên thở ngắn thở dài, điều này khiến Cầm Mộ rất khó hiểu không biết anh rốt cuộc đã nợ bao nhiêu tiền.
Lúc này Bạch Hồ lại một lần nữa nhìn thấy người phụ nữ lần trước, mà lần này đi cùng cô ta còn có một người đàn ông.
"Lần trước để ngươi chạy thoát, lần này còn dám tới, dẫn theo một trợ thủ mà đã tưởng có thể làm gì được ta sao, để ta chơi đùa với các ngươi một trận cho ra trò." Bạch Hồ cố tình xuất hiện trước mặt họ, sau đó chạy về phía ngoài thành.
Hai người cũng hiểu ý của ả, liền đuổi theo một mạch đến khu vực hoang dã không người, Bạch Hồ mới dừng lại.
"Lần trước để ngươi chạy mất, lần này còn dám tới." Bạch Hồ vừa nói, phía sau lưng liền xuất hiện tám cái đuôi.
"Hóa ra ngươi chính là sư tỷ Bạch Hồ mà A Ly đã nhắc tới." Hà Nguyên rút một tấm bùa vàng cầm trên tay.
"Con hồ ly nhỏ đó đã kể hết chuyện của ta cho ngươi nghe rồi à." Bạch Hồ cười lớn, còn tưởng rằng anh ta sẽ bị đạo hạnh của mình làm cho khiếp sợ.
"Phải đấy~ Tiện thể tôi cũng đã thu nó làm hộ linh rồi, ngươi tàn hại sinh linh để nâng cao đạo hạnh, vốn dĩ ngươi làm vậy chắc chắn sẽ có ngày bị trời phạt, nhưng hôm nay gặp phải tôi thì không cần đợi đến ngày đó nữa đâu, Cầm Mộ cô lui lại trước đi." Trên mặt Hà Nguyên xuất hiện sát ý, cô liếc nhìn một cái cũng thấy sát khí bức người, liền lùi về phía sau.
Kích hoạt kim thân, bùa lửa trên hai tay bùng cháy, trực tiếp ra tay tàn độc muốn lấy mạng Bạch Hồ, hai bên lao vào đánh nhau, Cầm Mộ đứng một bên cũng có chút kinh hãi, Bạch Hồ dùng tám cái đuôi quấn chặt lấy Hà Nguyên, bắt đầu siết mạnh muốn làm anh nghẹt thở mà chết, anh cắn rách ngón tay, hai tay chắp lại, gọi ra giáp Nha Tí mặc lên người, đuôi của ả không cách nào nhúc nhích được nữa, Hà Nguyên vung một chưởng nhanh chóng chặt đứt sáu cái đuôi của ả.
"~ Á á á á, căn cơ của ta~ Tên đạo sĩ thối tha kia, ngươi dám chặt đứt căn cơ của ta, ta sẽ đồng quy vu tận với ngươi." Bạch Hồ hóa thành bản thể hoàn chỉnh, một con cáo cao ba mét há miệng phun ra yêu khí.
Ả lao lên định cắn chết hai người bọn họ, Hà Nguyên rút bùa vàng ra, gọi Đế Tân xuất hiện, hồ yêu bay người vồ tới, Đế Tân đấm một cú khiến ả ngã nhào trên mặt đất, rút Đế Vương Kiếm ra chuẩn bị một đao chém chết, Bạch Hồ tự mình cũng nghĩ lần này chết chắc rồi, nhắm nghiền hai mắt, đúng lúc này A Ly xuất hiện, chắn trước mặt Bạch Hồ.
"Xin các người hãy tha cho sư tỷ tôi một mạng đi." A Ly hét lớn.
"Nhân Hoàng~ Dưới kiếm lưu hồ." Hà Nguyên vội vàng gọi to, ông ta cũng dừng việc chém giết lại.
"Ngươi nếu không giết ả, ngày sau đừng có hối hận." Đế Tân nói xong liền biến mất, Bạch Hồ lúc này cũng biến lại thành hình người.
"A Ly sao em ngốc thế, ông ta mà không thu tay kịp thì em cũng đi đời nhà ma theo rồi, sư tỷ em tội nghiệt sâu nặng có chết cũng không tiếc~ Em còn cứu ả làm gì." Hà Nguyên nói với giọng rất nặng nề.
"Oa oa oa~ Chủ nhân xin lỗi, khi em tu luyện thành người cũng nhận được không ít ân huệ của sư tỷ, cho nên.... em không thể giương mắt nhìn tỷ ấy bị giết được, chủ nhân cầu xin anh hãy tha cho tỷ ấy đi, cầu xin anh." A Ly liên tục dập đầu trước mặt chủ nhân, khiến anh cũng thật sự mủi lòng.
Anh bước lên đỡ A Ly dậy, lấy ra một tấm bùa trị thương dán lên trán nó, vết thương rách da do dập đầu cũng hồi phục lại.
"Tôi đồng ý với em có thể không giết ả, nhưng sát lục của ả quá sâu, sớm muộn gì cũng phải chịu thiên khiển thôi, Bạch Hồ ta cho ngươi chọn hai con đường, một là phế bỏ tám trăm năm đạo hạnh của ngươi để ngươi trở lại làm cáo tiếp tục tu hành, hai là bây giờ ta sẽ làm thịt ngươi, lột da rút gân làm cho mình một chiếc áo khoác da, sống hay chết tự ngươi chọn đi." Hà Nguyên nói xong, A Ly nghe thấy đòi lấy da sư tỷ làm áo liền vội vàng lắc đầu.
"Tôi chọn con đường thứ nhất, còn sống được thì tốt hơn bất cứ thứ gì, vào khoảnh khắc cận kề cái chết mới biết bất kể bản thân có mạnh đến đâu, thì vẫn là núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, nghiệp chướng mình đã gây ra sớm muộn gì cũng phải trả thôi, bây giờ có cơ hội làm lại từ đầu, tôi muốn tu hành lại cho thật tốt, tích lũy thiện quả để hóa thành tiên." Bạch Hồ chắp hai tay hành lễ quỳ lạy Hà Nguyên, A Ly lúc nãy còn lo lắng sư tỷ sẽ nghĩ quẩn mà chọn con đường thứ hai đấy.
"Như ngươi mong muốn." Hà Nguyên gọi ra một tòa sen phía trên đỉnh đầu ả, bắt đầu xua tan đi tất cả tu vi của ả, ả từ từ biến thành một con bạch hồ.
"Oa oa oa~ Sư tỷ." A Ly ôm lấy bạch hồ vào lòng, lấy mặt cọ cọ vào người bạch hồ.
"Được rồi~ Sư tỷ của em chỉ là bị đánh trở về nguyên hình thôi, chứ có phải chết đâu, vạch miệng ả ra." A Ly làm theo, Hà Nguyên liền bỏ một viên tu đan vào miệng ả.
"Chủ nhân, anh vừa cho sư tỷ ăn cái gì thế?" A Ly thắc mắc hỏi.
"Tu đan, sư tỷ em chỉ cần dốc lòng tu hành, một năm sau là có thể hóa thành hình người rồi, sở hữu trăm năm đạo hạnh." Hà Nguyên nói với bạch hồ, ả lập tức nhảy từ trên người A Ly xuống hành lễ quỳ lạy.
"Cảm ơn anh, chủ nhân, em biết ngay chủ nhân là người tốt bụng, tâm địa hiền lành mà, hi hi hi~" A Ly vui vẻ cười lớn.
"Tám trăm năm tu hành không dễ dàng gì, ta vừa rồi không phế bỏ đạo hạnh của ngươi mà chỉ phong ấn lại, tẩy trừ lệ khí trên người ngươi thôi, nhưng ngươi phải biết tu đan có thể giúp ngươi từ từ khôi phục đạo hạnh, nếu như còn làm ra chuyện thương thiên hại lý gì nữa, thì tu đan đó chính là viên thuốc độc kết thúc sinh mạng của ngươi, là thiện hay là ác, hoàn toàn phụ thuộc vào lựa chọn của ngươi, cũng không cần cố tình diễn cho chúng ta xem, tu đan sẽ nói lên tất cả, ngươi đi đi, mau trở về nơi của ngươi mà tu hành." Hà Nguyên nói xong, Bạch Hồ liền rời xa bọn họ.
"Chủ nhân, anh thực sự là tốt quá rồi, có thể trở thành hộ linh của anh đúng là phúc đức mấy đời em tu hành được đấy~ Ái chà~" A Ly vừa dứt lời liền bị Hà Nguyên gõ nhẹ một cái vào đầu.
"Lần sau tôi chưa gọi mà em đã tự ý chạy ra nữa, tôi sẽ đốt bỏ bùa ước đấy." Hà Nguyên dọa nó, nó liền vội vàng ôm chặt lấy hai bầu ngực lớn của Hà Nguyên mà cọ qua cọ lại trên người anh.
"A Ly biết sai rồi, lần sau không dám thế nữa đâu oa oa oa~" A Ly nũng nịu làm nũng.
"Biết rồi~ Về trước đi." Hà Nguyên tha thứ, A Ly liền vui vẻ biến mất.
"Không ngờ anh, bắt yêu có nghề, phục yêu cũng khá là có nghề đấy nhé." Cầm Mộ bước lên phía trước trêu chọc.
"Cũng tạm~ Ủy thác của cô cũng hoàn thành rồi, vậy tôi về trước đây." Hà Nguyên nói rồi rời đi, cô cũng gật đầu.
(Đây chính là thực lực của phù sư sao~ Cho dù là lĩnh chủ cũng không thể nào là đối thủ của anh ta, sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần này, nhất định phải bảo lĩnh chủ liệt phù sư vào danh sách nguy hiểm mới được.) Cầm Mộ thầm nghĩ.