94 Chương 93: Thiên Hồ Thần Phi
Móng vuốt trong tay lang yêu Hắc Phong bùng lên hào quang rực rỡ, va chạm kịch liệt với Trường Thanh Ngọc Kiếm, tiếng kim loại va nhau vang lên loảng xoảng liên hồi.
Hạ Thanh Vận với thân hình tao nhã liên tục giao phong cùng con lang yêu Hắc Phong cao lớn lực lưỡng, vạt áo rách trước ngực nàng theo những động tác kịch liệt càng lúc càng toác rộng, đã lan đến tận chân đôi tuyết phong, lộ ra thêm nhiều mảng da thịt mê người.
Càng khiến nàng phẫn nộ hơn là con lang yêu Hắc Phong đối diện lại vung vuốt đâm tới, nhắm thẳng vào đôi gò bồng đảo cao vút đầy đặn của nàng.
Nàng vội vã vung thân kiếm lên đỡ, đồng thời gót sen nện mạnh xuống đất, mượn lực nhảy vọt lên không trung. Thân hình nàng vạch một đường vòng cung tuyệt mỹ trên không, khéo léo né được cú cào tàn nhẫn này. Cùng lúc đó, nàng xoay tay vung một kiếm chém xéo ra, kiếm khí sắc bén tức thì xé gió rít gào, lao thẳng vào mặt Hắc Phong.
Hắc Phong hừ lạnh một tiếng, lòng bàn vuốt thô ráp dày dặn của gã như được đúc bằng đồng bằng sắt, kẹp chặt lấy lưỡi kiếm mảnh mai dẻo dai của Hạ Thanh Vận, ý đồ đoạt lấy binh khí.
Hạ Thanh Vận sao có thể để con nghiệt súc yêu quái này dễ dàng cướp mất Trường Thanh Ngọc Kiếm? Răng ngọc cắn chặt môi dưới, chân khí trong cơ thể đột nhiên tuôn trào cuồn cuộn như giang hà vỡ đê, trong nháy mắt tràn ngập khắp thân kiếm.
Trường Thanh Ngọc Kiếm được rót vào nguồn chân khí hùng hậu ấy liền tức khắc bộc phát ra luồng ngân mang chói lọi nhất, đánh bật móng vuốt sói đang siết chặt của Hắc Phong ra, phát ra một tiếng nổ lớn "ầm".
Hắc Phong chợt thấy lòng bàn vuốt đau nhói thấu xương, không khỏi nổi trận lôi đình, trợn mắt gầm lên: "Nhân tộc hèn mọn, ngươi dám đả thương ta!"
Ngay khi gã chuẩn bị dang rộng hai tay, một lần nữa vồ về phía nữ tử nhân tộc trước mặt thì một giọng nói mê hoặc lười biếng, đầy yêu mị bỗng nhiên vang lên.
"Thiếp thân đổi ý rồi, Hắc Phong, đừng giết mấy nữ tử nhân tộc này." Giọng nói đó phát ra từ nữ hồ ly yêu diễm đang nghiêng mình ngồi trên tảng đá lớn, thong thả quan sát tình hình chiến cuộc. Đôi môi đỏ mọng của ả hơi nhếch lên, nở nụ cười quyến rũ e lệ, giọng điệu mê hồn đoạt phách như có thể nhìn thấu bí mật sâu kín nhất trong lòng người, thế nhưng nội dung ả thốt ra lại độc ác vô cùng, "Địa Khôi Viên Vương thích nhất là gian dâm tàn ngược nữ tử nhân tộc, mỹ nhân càng tươi non tuyệt sắc thì càng hợp lòng lão. Thiếp thân vốn đang phiền não không biết làm sao để Địa Khôi Viên Vương tin tưởng thành ý của mình, mấy nữ tử nhân tộc dung mạo xinh đẹp này lại rất thích hợp để làm lễ vật..."
Lời này vừa thốt ra lập tức khiến ba nàng Hạ Thanh Vận, Nam Cung Ánh Nguyệt và Vân Thường Tiểu Vũ trợn mắt giận dữ!
Điều này lại làm khó mấy tên tu sĩ lang yêu, chúng dốc hết toàn lực cũng chỉ có thể đánh ngang tay với đối phương, làm gì còn dư lực để bắt sống làm tù binh. Nhưng đối mặt với mệnh lệnh của Thần Phi đại nhân, chúng lại không dám có chút chậm trễ.
Trong chớp mắt, chiến huống tại mấy chiến trường càng thêm kịch liệt, nhóm người Tô Lạn ai nấy đều hiển lộ thần uy, các loại kiếm pháp cung thuật huyền diệu đồng loạt thi triển, vô cùng rực rỡ.
"Tật Phong Cửu Tiễn!" Vân Thường Tiểu Vũ khẽ quát một tiếng, bàn tay ngọc thon thả giơ cao, vòng eo nhỏ hơi khom về phía trước, chín mũi tên màu xanh liên tiếp xé gió bắn ra.
Chín mũi tên từ trên xuống dưới nhanh chóng phân tán, tựa như gió lốc trong chớp mắt đã vạch ra chín đường tên hình vòng cung, cùng lúc bay thẳng đến các yếu huyệt của tên tu sĩ lang yêu.
Mỹ tiễn màu xanh phát ra tiếng rít nhọn hoắt xé toạc không trung, tốc độ nhanh đến mức ép tên tu sĩ lang yêu không kịp né tránh. Gã rống lên một tiếng, ngửa mặt lùi lại phía sau, mưu toan tránh né chuỗi chín mũi tên liên hoàn này.
Thế nhưng, Vân Thường Tiểu Vũ đã sớm nhìn trúng thời cơ này, khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm của nàng hiện lên vẻ lạnh lùng xa cách, ánh mắt như đuốc, khóa chặt vào sơ hở của tên tu sĩ lang yêu.
Chỉ thấy nàng giương cung như trăng rằm, mũi tên tỏa ra hơi lạnh, chân khí trong cơ thể cuồn cuộn tuôn ra, cuồng phong nổi loạn, thậm chí còn có một tia lôi đình khủng bố tràn ngập trong đó, vang vọng khắp bốn bề.
"Kinh Lôi Tiễn!"
Vân Thường Tiểu Vũ khẽ quát một tiếng, chân khí tựa phong lôi rót đầy thân tiễn, cuối cùng cũng rời dây cung lao đi!
Mũi tên này không chỉ cuốn theo thế trận của tật phong mà còn mang theo một tia uy nghiêm của lôi đình, dường như có thể xé toạc mọi chướng ngại cản trở trước mặt. Dù cho móng vuốt yêu thú sắc bén vốn là niềm tự hào của tên tu sĩ lang yêu cũng chỉ chống đỡ được nửa nháy mắt, mũi tên sắc lẹm này đã phá vỡ hộ thân yêu khí của gã, dễ dàng đâm xuyên qua tim.
"Phập..." Tu sĩ lang yêu phát ra một tiếng rên rỉ vô cùng thê thảm, thân hình cao lớn của gã ầm rầm đổ sụp xuống, một tia lôi đình vĩ đại kèm theo trên mũi tên thậm chí trực tiếp đánh nát thần hồn của gã, khiến gã hồn phi phách tán.
"Ngũ đệ!"
Kèm theo một tiếng gầm phẫn nộ xen lẫn bi thương, một tên tu sĩ lang yêu khác tận mắt chứng kiến thảm trạng của tộc nhân liền giận đến mất khống chế, đôi mắt đỏ ngầu như sắp phun ra lửa. Gã gầm lên một tiếng, thân hình vọt lên, muốn vồ về phía Vân Thường Tiểu Vũ.
Ngay vào khoảnh khắc gã sắp tiếp cận Vân Thường Tiểu Vũ, một đạo roi ảnh vô cùng sắc bén như tia chớp vạch phá bầu trời, mang theo tiếng xé gió chói tai, quật mạnh vào mặt gã. Đạo roi ảnh này tốc độ nhanh như sao băng, sức mạnh kinh người, bức gã phải khẩn cấp dừng bước, thân hình loạng choạng lùi về sau.
"Hừ, ngươi muốn đi đâu? Ngoan ngoãn đền mạng cho bổn tiểu thư đi!" Nam Cung Ánh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, trong giọng nói lộ ra vẻ kiêu ngạo không thể nghi ngờ. Cánh tay ngọc ngà của nàng khẽ nhấc, Thất Tinh Roi tức thì hóa thành một luồng lưu quang, lao nhanh như đuổi theo ánh trăng bay về phía tên tu sĩ lang yêu, đánh thẳng vào đầu gã.
Tu sĩ lang yêu thấy roi ảnh ập đến thì trong lòng kinh hãi, nhưng gã dù sao cũng là cường giả trăm trận trăm thắng, trong nháy mắt liền tập trung mười hai phần tinh thần. Da đầu gã áp sát đường roi, xoay người lăn lộn, né tránh đòn chí mạng này một cách vô cùng hiểm nghèo. Thế nhưng, dù vậy gã cũng cảm thấy một trận đau đớn kịch liệt truyền đến, đó là thương tổn do kình phong của ngọn roi mang lại, khiến gã không kìm được mà hít một ngụm khí lạnh.
Gã vừa muốn đánh trả một đòn để giải tỏa mối hận trong lòng, lại bỗng nhiên phát hiện nữ tử nhân tộc vốn ở trước mắt đã biến mất tăm! Trong lòng gã lập tức tràn ngập kinh hoàng, nhìn quanh bốn phía nhưng không tìm thấy tung tích của nàng.
Đi đâu rồi?!
Ngay khi gã đang hoảng hốt lo sợ, đỉnh đầu gã đột nhiên tỏa ra ánh sáng rực rỡ, một luồng quang mang trong trẻo từ trên trời giáng xuống, chiếu sáng toàn bộ chiến trường. Đồng thời, bên tai gã cũng vang lên một tiếng quát lanh lảnh: "Nguyệt Ánh Tinh Hà!"
Nam Cung Ánh Nguyệt giống như tiên nữ từ trên trời hạ phàm, bỗng nhiên xuất hiện ở ngay phía trên gã. Nàng hóa thành một vầng minh nguyệt trong trẻo, mà Thất Tinh Roi lại hóa thành muôn vàn tinh tú xoay quanh nàng, tráng lệ đến cực điểm. Cảnh tượng này giống như bức tranh cuộn đẹp nhất thế gian, nhưng lại ẩn chứa nguy hiểm vô cùng.
Trăng sáng treo cao, tỏa ra ánh hào quang nhu hòa mà khủng bố, từ trên xuống dưới mang theo vĩ lực vô tận đổ ập về phía tên tu sĩ lang yêu kia. Khoảnh khắc đó, tu sĩ lang yêu cảm nhận được mối đe dọa của tử thần, gã kinh hãi hét lên một tiếng nhưng đã không còn kịp nữa rồi.
Oanh! Một tiếng nổ lớn truyền đến, thân hình của tên tu sĩ lang yêu thứ hai bị đập cho nát vụn, hóa thành một làn sương máu phiêu tán trên không trung.
Ngoài ra, chiến cục của đám người Tô Lạn cũng dần hiện ra một thế trận sáng sủa không thể cản phá.
Nhóm người bọn họ dù sao cũng là những tu sĩ thiên tài đỉnh cấp của nhân tộc, cho dù lúc đầu vừa gặp yêu tu có chút hoang mang lo sợ, nhưng sau khi điều chỉnh lại liền phát huy ra thực lực mạnh nhất của bản thân.
Mà Tô Lạn tuy chỉ có cảnh giới Thông Huyền sơ kỳ, nhưng hắn có Thuần Dương Chi Thể, tu luyện công pháp huyền bí, lại nắm giữ cực phẩm binh kiếm, sao có thể đánh đồng với tu sĩ Thông Huyền sơ kỳ tầm thường?
Ngọn lửa rực cháy nhảy múa, tụ hội nơi mũi Địch Tiên Kiếm, cuối cùng hóa thành một nguồn sức mạnh hủy diệt không thể kháng cự. Hắn mạnh mẽ phóng Địch Tiên Kiếm ra, thân kiếm được ngọn lửa bao bọc trông như một con hỏa long cuộn trào, quang diễm quấn quýt, mang theo một loại ý cảnh thần thánh và bao la, lao thẳng về phía trước. Nơi kiếm quang đi qua, thân thể một tên tu sĩ lang yêu tức khắc bị đâm thủng, phát ra tiếng kêu la thê thảm, cuối cùng hóa thành tro tàn.
Cùng lúc đó, Liêu Huyền ở bên kia cũng triển hiện ra thực lực kinh người của gã. Gã như muốn quét sạch nỗi u uất trong lòng, giải phóng những bất mãn và oán khí tích tụ bấy lâu nay, từ đó dốc ra mười phần sức lực.
Theo một tiếng gầm nhẹ trầm đục, gã thi triển ra tuyệt kỹ trong "Bát Hoang Bão Nguyên Công" — Cương Nguyên Chưởng. Lòng bàn tay gã trong nháy mắt trở nên to lớn như ngọn núi, chưởng phong dày đặc ngưng trọng mang theo uy thế không thể cản phá, vỗ thẳng vào một tên tu sĩ lang yêu khác ở phía trước, đánh cho gã cả thịt lẫn xương đều nát vụn, hóa thành một vũng thịt nát máu me nhầy nhụa.
Tiếp đó mấy người bọn họ liền đi trợ giúp chém giết nốt mấy tên tu sĩ lang yêu còn lại.
"Nhị đệ, Tam đệ, Tứ đệ!"
Hắc Phong hai mắt đỏ ngầu, tiếng vang như sấm cuồng. Gã không thèm quan tâm đến hậu quả gì nữa, trực tiếp thi triển chiêu bài hộ thân cuối cùng — Hắc Ma Giáng Thế!
Thân hình gã bắt đầu phình to, chỉ trong vài nháy mắt ngắn ngủi, chiều cao của gã đã vọt lên tới hai ba trượng, yêu khí ngút trời, chiến lực cũng tăng vọt một cách dị thường. Khí tức của gã trong nháy mắt leo thang đến cực điểm, giống như một con cự thú đang ngủ say bỗng nhiên thức tỉnh!
Cảnh tượng này khiến Hạ Thanh Vận cũng không khỏi biến sắc, đôi mắt đẹp của nàng ngưng tụ, nhìn chằm chằm vào sự thay đổi của Hắc Phong, trong lòng thầm kinh hãi. Nàng cảm nhận được khí tức hiện tại của Hắc Phong đã ngang bằng với mình, đạt đến trạng thái Thông Huyền đỉnh phong, hoàn toàn có khả năng đe dọa đến bản thân nàng.
Hắc Phong lúc này đã hoàn toàn hóa thành một con cự lang toàn thân đen tuyền, tà dị uy vũ. Thân hình gã to lớn vô cùng, tứ chi thô tráng mạnh mẽ, trong đôi mắt gã lóe lên hàn quang khát máu. Không gian nơi này lập tức tràn ngập ý niệm sát lục và cuồng loạn, giống như Hắc Thiên Ma Thần giáng thế vậy. Hắc lang nhìn chằm chằm Hạ Thanh Vận một cách hung tàn, sát ý trong mắt như muốn xóa sổ mọi sinh linh.
Hạ Thanh Vận trong nháy mắt nhìn thấu chân thân của hắc lang, trong lòng thầm nhủ: "Hóa ra là Hắc Ma Lang tộc! Trách không được lại có thực lực mạnh mẽ như thế."
Nàng biết Hắc Ma Lang là một bộ tộc vô cùng mạnh mẽ trong yêu tộc, chúng có pha trộn một phần huyết mạch của Thôn Nguyệt Ma Lang Yêu Thần thời Thái Cổ, bởi vậy sở hữu sức mạnh và tốc độ vượt trội hơn hẳn thông thường.
Đây cũng là lý do tại sao Hắc Phong có thể hầu hạ nữ tử Thiên Hồ tộc kia, hóa ra bản thân gã đã là kẻ kiệt xuất trong yêu tộc.
Hắc Ma Lang phát ra một tiếng gầm chấn động cả màng nhĩ, âm thanh đó mang theo sự phẫn nộ và cuồng bạo vô hạn. Sóng âm mạnh mẽ đến mức khiến bụi bặm xung quanh đều phải run rẩy. Trong mắt lang bộc phát hồng mang rực lửa như hai ngọn đuốc đang bùng cháy, lao thẳng về phía Hạ Thanh Vận, mang theo một sức mạnh hủy diệt không thể kháng cự.
Hạ Thanh Vận đôi mày nhíu chặt, múa may Trường Thanh Ngọc Kiếm trong tay, thân kiếm chuyển động theo động tác của nàng, mang theo một vẻ linh động và tao nhã khôn tả.
Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc Trường Thanh Ngọc Kiếm vừa mới chém ra, con hắc ma lang này lại đột nhiên nổ tung không một điềm báo, hóa thành một đạo hư ảnh, cứ như thể chưa từng tồn tại vậy.
"Cái gì!" Hạ Thanh Vận trong lòng rùng mình, thầm hô không ổn. Nàng biết đây là bản mệnh thần thông của Hắc Ma Lang — Hắc Ma Giải Thể! Thần thông này có thể hóa thực thành hư vào thời khắc mấu chốt, né tránh đòn chí mạng.
Nhưng chưa đợi nàng thu chiêu, bóng lang lại một lần nữa hiển hiện ra, như thể nhảy ra từ trong hư không vậy.
Lần này, hình bóng của hắc ma lang xuất hiện khắp mọi nơi, bốn phương tám hướng đều là thân thể của gã. Những chiếc răng lang sắc bén như muốn đâm thủng tất cả, mang theo uy thế mạnh mẽ vô song, đập xuống như trời sập đất nứt, khói bụi mịt mù che lấp cả bầu trời!
Mắt thấy thế công càn quét như một trận bão đen này sắp sửa đánh trúng mình, Hạ Thanh Vận lại không hề biểu lộ ra chút hoảng loạn nào.
Nàng hít sâu một hơi, thu hết toàn bộ chân khí cuồn cuộn vào trong cơ thể, cứ như thể vào khoảnh khắc này đã hòa làm một với đất trời. Ngay sau đó, bàn tay mảnh mai của nàng lật lại, một luồng thanh hỏa lặng lẽ trào ra, ngọn lửa kia nhẹ nhàng linh động, mang theo một hơi thở của sinh mệnh tự nhiên.
Luồng thanh hỏa này chao đảo theo cuồng phong quanh thân Hạ Thanh Vận, nhưng vẫn luôn ngưng kết nơi đầu ngón tay nàng, hình dáng tựa như một đóa thanh liên đang nở rộ, xinh đẹp mà thần bí.
Nàng nhanh chóng điểm luồng thanh hỏa này lên Trường Thanh Ngọc Kiếm, thân kiếm trong nháy mắt tắm mình trong thanh hỏa, tỏa ra một phong vị thanh tân tự nhiên, như tiên như ảo.
"Hoa tự phiêu linh thủy tự lưu."
Hạ Thanh Vận khẽ ngâm tiếng nhỏ, giọng nói của nàng dường như hòa làm một với tiếng gió, tiếng nước giữa đất trời. Nàng vung vẩy Trường Thanh Ngọc Kiếm, kiếm quang kia như hoa rụng nước chảy, thuận theo thiên địa tự nhiên chi lý, mang theo một loại phong vị và ý cảnh khôn tả.
Trong nháy mắt, những con hắc lang tiếp cận nàng như bị một luồng sức mạnh vô hình bóp nghẹt, hóa thành từng luồng khói đen tiêu tán trong không khí.
Nữ hồ ly yêu diễm vốn luôn lười biếng ngồi nghiêng ở không xa, toàn thân tỏa ra mị lực dụ người kia, vào sát na thanh hỏa đột nhiên lóe lên, lại giống như bị điện giật, lập tức thu lại nụ cười kiều diễm như sắp nhỏ giọt trên mặt. Đôi mắt của ả tựa như hai viên thạch anh tím sâu thẳm, lúc này lại lóe lên hào quang rực cháy dị thường.
"Đạo hỏa...... Thực sự là thú vị, nữ tử nhân tộc kia chẳng qua mới là cảnh giới Thông Huyền đỉnh phong, vậy mà lại có thể nắm giữ sức mạnh của một luồng đạo hỏa."
Dáng vẻ vốn đang lười nhác của ả có thêm một phần nghiêm túc, nơi khóe môi gợi lên một đường cong đầy ẩn ý.
Lúc này, hắc ma lang do trúng một kiếm sắc bén của Hạ Thanh Vận mà trọng thương, thân hình to lớn vô lực ngã gục trên mặt đất, tiếng thở dốc nặng nề tiếng vang quanh quẩn bốn bề.
Hạ Thanh Vận nhẹ nhàng bước lên một bước, gót ngọc điểm nhẹ xuống đất, đi tới trước mặt hắc ma lang, lấy một tư thế bề trên nhìn xuống con yêu thú từng ngạo mạn ngông cuồng này. Năm ngón tay nàng nhẹ nhàng nắm chặt chuôi kiếm Trường Thanh Ngọc Kiếm, mũi kiếm hướng xuống, đang định ban cho con hắc ma lang này đòn chí mạng.
Ngay vào thời khắc mấu chốt này, một giọng nữ lười biếng lại tràn ngập mị hoặc đột nhiên vang lên: "Dừng tay......"
Hạ Thanh Vận nghe vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy một trận không hiểu ra sao. Nàng nhanh chóng nhận ra đây là giọng nói của nữ hồ ly yêu diễm kia, trong lòng thầm cười lạnh: Chẳng lẽ ả ta nghĩ chỉ dựa vào một câu nói nhẹ tênh này là có thể khiến mình dừng thanh kiếm trong tay lại sao?
Nhưng cảnh tượng xảy ra tiếp theo lại khiến Hạ Thanh Vận kinh hãi vạn phần. Chỉ thấy Trường Thanh Ngọc Kiếm trong tay nàng, lại như thể bị một luồng sức mạnh thần bí nào đó dắt dẫn, đột nhiên tự hành thu lại phong mang, yên lặng nằm trong lòng bàn tay nàng, mặc cho nàng có nỗ lực thế nào cũng không thể thúc động thêm được một mảy may.
"Cái gì?!" Trong mắt Hạ Thanh Vận lóe lên một tia hào quang khó mà tin nổi, nàng đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt phóng thẳng về phía nữ hồ ly yêu diễm kia, trong lòng trào dâng vô số suy đoán, "Tại sao? Một tiếng quát của ả, vậy mà lại có thể dễ dàng khống chế được Trường Thanh Ngọc Kiếm của mình như thế? Đây rốt cuộc là loại sức mạnh gì?"
“Hắc Phong dẫu sao cũng là thủ hạ của thiếp thân, không thể để ngươi giết hắn như vậy được.” Nàng hồ nữ khẽ cười một tiếng nói.
Cùng lúc đó, bọn người Tô Lạn cũng vừa mới vây giết thành công hai tên tu sĩ lang yêu khác, đang định chạy đến viện trợ Hạ Thanh Vận. Họ vừa vặn chứng kiến cảnh này, trên mặt ai nấy đều lộ ra thần sắc chấn kinh và khó hiểu.
Nàng hồ nữ yêu mị kia dường như chẳng hề nhận ra bầu không khí căng thẳng xung quanh, nàng ta nhàn nhã tự tại bước xuống tảng đá lớn, bàn chân trần trắng muốt nhẹ nhàng đạp lên nền đất ẩm ướt, giống như một đóa hoa non nớt nở rộ trong bùn lầy, lại không hề dính nửa hạt bụi trần. Thân hình nàng phong mãn mà thướt tha, mỗi một bước đi đều kèm theo làn sóng ngực dập dềnh khe khẽ, lộ ra một sự mê hoặc khôn tả. Đôi chân ngọc tròn trịa của nàng khẽ đung đưa theo từng bước sen chuyển động, phác họa nên những đường cong quyến rũ, mà sự lay động của bờ mông cong vút kia lại càng khiến người ta khó lòng rời mắt.
Nụ cười của nàng quyến rũ mà động lòng người, trên gương mặt tuyệt thế mỹ miều ngập tràn một mị lực độc đáo, khiến cho hết thảy xung quanh đều trở nên lu mờ. Đôi mắt hồ ly mê người khẽ nheo lại, thấu ra một tia sáng giảo hoạt mà thần bí. Dưới ánh nhìn của nàng, những tu sĩ có tu vi thấp kém lập tức rơi vào mê muội, tâm thần trầm luân, dường như linh hồn cũng bị hút đi mất.
Bọn người Tô Lạn tuy rằng tu vi cao hơn, nhưng cũng không kìm được mà cảm thấy tim đập nhanh một hồi. Họ cố gắng ổn định tâm thần của mình, miễn cưỡng giữ vững sự tỉnh táo, mới không giống như các tu sĩ khác hoàn toàn bị mị lực của hồ nữ mê hoặc. Ngay cả hai nữ tử là Nam Cung Ánh Nguyệt và Vân Thường Tiểu Vũ cũng suýt chút nữa không thể kháng cự nổi sự cám dỗ này, huống chi là những người có ý chí tương đối bạc nhược khác.
Họ miễn cưỡng xua tan ý nghĩ trầm luân trong lòng, điều chỉnh trạng thái liền muốn lao về phía hồ nữ.
Thế nhưng lại thấy hồ nữ liếc xéo qua bên này, trong mắt ánh lên tia sáng nhỏ, giọng nói đầy từ tính kia lại vang lên lần nữa: “Thiếp thân có chuyện muốn hỏi nàng ta, các ngươi sao không ngoan ngoãn đứng yên đi?”
Tô Lạn sắc mặt hơi giận, lại phát hiện thân thể của mình vậy mà không tự chủ được mà dừng lại, bọn người Nam Cung Ánh Nguyệt cũng đều như thế.
Họ chấn kinh phát hiện, bản thân dường như đã chịu phải sự khống chế của một loại sức mạnh thần bí nào đó, không thể di chuyển thêm một bước nào nữa.
Nàng hồ nữ yêu mị nở nụ cười mê hoặc, chậm rãi bước về phía Hạ Thanh Vận, mỗi một bước đi, đôi gò bồng đảo mềm mại như ngọc đều dao động ra những đường cong quyến rũ, tiếng tà váy ma sát với mặt đất nghe vô cùng mập mờ tình tứ.
Khi khoảng cách của đôi bên lại gần như vậy, Tô Lạn rốt cuộc mới có cơ hội nhìn kỹ dung nhan thực sự của vị hồ nữ này.
Ngũ quan của nàng xinh đẹp đến cực điểm, mỗi một nét đều như thể được gọt giũa tỉ mỉ, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở. Cặp mắt dài hẹp kia, giữa lúc ánh mắt lưu chuyển thì mị quang bốn phía, giống như có thể câu đi hồn phách của con người. Bờ môi đỏ mọng đầy đặn, giống như lớp son môi tươi tắn nhất, tỏa ra ánh sáng quyến rũ, khiến người ta không nhịn được muốn một lần nếm thử hương thơm.
Hồ nữ khẽ rủ rèm mi, giữa hàng lông mày lưu lộ ra vạn chủng phong tình, lại càng khiến người ta khó lòng kháng cự. Cái đẹp của nàng, không chỉ là sự diễm lệ bề ngoài, mà còn là một loại mị thái toát ra từ trong xương tủy, có thể xưng là mị cốt thiên thành, vạn người có một.
Mị thái đến mức độ này, Tô Lạn trước đây chỉ mới nhìn thấy trên người vị Vô Song Thiên Quân kia.
Thế nhưng điểm khác biệt là, cái mị của Quân Vô Song là sự tồn tại song hành giữa thực lực và mị lực, từ đó cảm nhận được cái mị tương phản; còn cái mị của hồ nữ, lại là thứ lưu lộ ra một cách tự nhiên, cái mị thuần túy.
Dung mạo của nàng vượt qua phàm tục đến nhường nào, nếu như xuất hiện ở thế giới nhân tộc, tất sẽ được liệt vào bảng danh sách hồng nhan mỹ nhân thiên hạ, thậm chí là top ba cũng không chừng!
Lúc này, hồ nữ đứng trước người Hạ Thanh Vận ba trượng, hai vị tuyệt thế mỹ nhân đứng chung một khung hình, cấu thành một bức tranh phong cảnh khoáng thế gây chấn động lòng người.
Đôi mắt đẹp tràn ngập mị quang của hồ nữ đối trì với đôi mắt thanh liên vô cùng động người của Hạ Thanh Vận, trong không khí dường như đều tràn ngập một thứ mùi hương vi diệu, theo gió tản ra, khiến người ta say đắm mê mẩn.
Ngay cả Tô Lạn, người thời khắc ở chung với Hạ Thanh Vận, cũng không khỏi vì cảnh tượng trước mắt này mà kinh tán. Trong lòng hắn thầm tự cảm khái, dù cho là kẻ địch, tên hồ nữ kiều diễm yêu mị này cũng vẫn phong tình vạn chủng như cũ, khiến người ta khó lòng kháng cự.
Trong yêu tộc vậy mà lại có mỹ nhân như thế này, thật là không thể tư nghị. Theo ý hắn, dung mạo của hồ nữ này quả thực có thể sánh ngang với Quân Vô Song!
Hạ Thanh Vận và hồ nữ, cái đẹp của bọn họ mỗi người một vẻ độc đáo, nhưng lại tôn lên vẻ đẹp của nhau. Hạ Thanh Vận giống như một tiên tử thanh lệ như hoa sen, đoan trang cao khiết, đạm nhã nhàn tĩnh, mang lại cho người ta một cảm giác thần thánh bất khả xâm phạm. Mà hồ nữ thì lại giống như một yêu nghiệt quyến rũ đến cực điểm, yêu rực hoặc người, mị hoặc thiên thành, khiến người ta không cách nào kháng cự được mị lực của nàng.
Hai người này đứng cùng một chỗ, hình thành nên một sự tương phản mãnh liệt khó tả, nhưng lại kết hợp hoàn hảo đến như vậy, giống như trời sinh đã là một cặp bù trừ tuyệt phối.
Thân hình của hồ nữ phong mãn gợi cảm đến cực điểm, đôi gò bồng đảo của nàng tuy không to lớn săn chắc đến mức khoa trương như Hạ Thanh Vận, nhưng vẫn tròn trịa cao vút, đầy đặn mê người. Hơn nữa so với Hạ Thanh Vận, hồ nữ còn tăng thêm một phần ý vị mị hoặc bẩm sinh.
Nàng nhìn chằm chằm Hạ Thanh Vận, bờ môi đỏ quyến rũ khép mở, khẽ tiếng nói: “Thật là thú vị nha, thứ ngươi vừa thi triển ra, chính là bản nguyên đạo hỏa của ngươi sao?”
Đôi mắt tinh anh của Hạ Thanh Vận khẽ mở, gò má xinh đẹp không tỳ vết tràn đầy vẻ đề phòng, giọng nói trong trẻo lạnh lùng từ khuôn miệng anh đào nhỏ nhắn tinh tế thốt ra: “Là vậy thì sao? Ta ngược lại muốn hỏi ngươi làm sao trói buộc hành động của chúng ta?”
“Một chút thần thông mà thôi.” Hồ nữ hí ngược cười nói, giọng nói mê hoặc mang theo ý vị không rõ, “Có điều ngươi rõ ràng là cảnh giới Thông Huyền, vậy mà lại sở hữu sức mạnh đạo hỏa vốn chỉ có ở Động Minh cảnh, thật là quá có ý nghĩa rồi. Lẽ nào ngươi từng là tu sĩ Động Minh, nhưng vì nguyên nhân gì đó mà bị rớt cảnh giới?”
Nói đến đây, đôi mắt câu hồn đoạt phách của nàng khẽ dời xuống dưới, lướt qua đường cong thướt tha lồi lõm gợi cảm của Hạ Thanh Vận, cuối cùng dừng lại ở giữa hai chân nàng, đầy thâm ý nói: “Ví dụ như là... chỗ này chăng?”
Hạ Thanh Vận lập tức sắc mặt băng hàn, Trường Thanh Ngọc Kiếm dưới sự thao túng của nàng tỏa ra vạn đạo thanh quang, trong nháy mắt bao phủ không gian quanh thân tên hồ nữ trước mặt này, giống như muốn hoàn toàn vây khốn nàng ta.
Tuy nhiên, nàng hồ nữ yêu mị này lại với thần thái lười biếng khẽ phất cánh tay, thanh Trường Thanh Ngọc Kiếm kia liền giống như gặp phải bức màn vô hình vậy, đình trệ ở nơi cách trước người nàng ba tấc, không thể tiến thêm nửa phân.
“Thì ra là thế, thì ra là thế nha~”
Giọng nói của hồ nữ càng thêm mềm nhũn rồi, mỗi một chữ dường như đều mang theo mị ý không thể gọi tên. Nàng khúc khích cười duyên nhìn về phía Hạ Thanh Vận, trong ánh mắt lại mang theo một tia trêu chọc: “Nữ tử một khi phá thân, liền sẽ gây ra tai họa ngầm rất lớn đối với tu vi của bản thân. Ngươi quả nhiên là bị ai đó đoạt đi xử nữ nguyên âm, cho nên cảnh giới mới rơi rụng đến mức này?”
Thân hình kiều diễm của Hạ Thanh Vận khẽ run, đôi mắt ngậm tức giận trừng mắt nhìn nàng ta, nghiến răng nghiến lợi nói: “Câm miệng!“
“Khúc khích khúc khích~ Xem ra thiếp thân nói đúng rồi chứ gì?”
Hồ nữ lại dường như chẳng hề nghe thấy lời nạt nộ của nàng, ngược lại cười đến mức càng thêm ngả nghiêng, cặp tuyết đỉnh câu người kia càng là kịch liệt run rẩy, dâng lên từng trận sóng dập dềnh say đắm lòng người.
Nàng tuy vẫn là thân xử nữ, nhưng thân là hậu duệ của thiên hồ nhất tộc, đối với chuyện nam nữ sao lại không hiểu? Vừa rồi nàng liếc mắt một cái liền nhìn ra Hạ Thanh Vận thân xử nữ đã mất, trong lòng không khỏi nảy sinh ý nghĩ giễu cợt. Mà lúc này, nhìn biểu cảm tức giận nhưng lại bất lực của Hạ Thanh Vận, nàng lại càng cảm thấy niềm vui vô tận.
Tư thái của hồ nữ cực kỳ dụ hoặc, lúc này ngón tay thon dài như ngọc của nàng khẽ đặt trước khuôn ngực đầy đặn, một đôi mắt cáo lóe lên ánh sáng yêu mị đến cực điểm, giống như có thể nhìn thấu bí mật sâu kín trong lòng người ta. Nàng cười duyên nói: “Xử nữ nguyên âm đối với việc tu hành của nữ tử mà nói là vật chí quan trọng, may mà thiếp thân giữ thân như ngọc, không để cho gã đàn ông hoang dã từ đâu tới tùy tiện đoạt đi mất đâu~”
Hạ Thanh Vận nghe thấy lời này, tức giận đến mức cắn chặt răng bạc, trên khuôn mặt thanh tú động lòng người đỏ bừng như máu, giống như sắp nhỏ ra máu đến nơi. Lời này của hồ nữ, không nghi ngờ gì là đang châm biếm thân thể trong trắng của nàng bị người khác dễ dàng đoạt lấy, đây là nỗi đau thầm kín lớn nhất trong lòng nàng, cũng là chuyện nhục nhã phẫn hận hối tiếc nhất trong cuộc đời nàng!
Nghe thấy lời của hồ nữ, Vân Thường Tiểu Vũ và Nam Cung Ánh Nguyệt ngầm hiểu ý nhau lén lút liếc nhìn Tô Lạn một cái, đáy mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Họ biết Tô Lạn và Hạ Thanh Vận lưỡng tình tương duyệt, thân xử nữ của Hạ Thanh Vận đáng lẽ là trao cho Tô Lạn mới đúng, vậy thì tại sao Hạ Thanh Vận lại biểu hiện ra sự tức giận như thế?
Nhưng họ đâu có biết người đoạt đi trinh tiết của Hạ Thanh Vận không phải là Tô Lạn, bởi vì Đạo Cung để bảo vệ danh tiếng của bản thân nên đã khắc ý che giấu chuyện này. Mà Tô Lạn và Liêu Huyền, hai tên đệ tử Đạo Cung hiểu rõ chân tướng này, thì sắc mặt đều trở nên vô cùng khó coi.
Tô Lạn thấy người mình yêu bị sỉ nhục như vậy, trong lòng lửa giận bốc lên ngùn ngụt, đâu còn kìm nén được nữa, không nhịn được cao giọng giận dữ hét lên: “Hồ yêu! Hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!”
Theo tiếng hét giận dữ vang lên, chân khí rực nóng cường hoành thuộc về Xích Tiêu Thiên Hỏa Quyết trong nháy mắt tràn ra, giống như núi lửa bùng nổ, Tô Lạn mượn thế cưỡng ép phá trừ đi phương pháp khống chế của hồ nữ. Hắn tay cầm trường kiếm, thân hình lóe lên, liền giống như mũi tên rời cung đâm về phía hồ nữ!
Tuy nhiên, hồ nữ đã sớm liệu trước được hành động của hắn. Bàn chân ngọc của nàng khẽ chuyển, thân hình bốc lửa vốn dĩ lồi lõm trước sau kia yêu điệu lắc lư, linh hoạt giống như một con rắn nước. Nàng dễ dàng liền né được một kích của Tô Lạn, đồng thời phất tay ngược lại một cái, một luồng sức mạnh vô hình liền đem trường kiếm kéo đến đánh văng ra.
Nàng cười một tiếng quyến rũ, giọng nói như nước chảy kia dường như có thể câu đi hồn phách con người, khiến tất cả mọi người nghe xong đều trầm túy vào đó. Thần thái của nàng suồng sã đến cực điểm, ánh mắt như tơ, giống như đem tất cả mọi người đùa giỡn trong lòng bàn tay.
“Đã các ngươi thành tâm tìm chết, thiếp thân tự nhiên thành toàn.” Nàng khẽ mở bờ môi đỏ mọng, trong giọng nói mang theo một tia ý vị tàn nhẫn, “Thiếp thân là thiên hồ nhất tộc, tên gọi Thần Phi, tiễn chư vị một đoạn đường. Còn về phần mấy tên nữ tử nhân tộc các ngươi, liền do thiếp thân đích thân đem tặng cho Địa Khôi Viên Vương, tin rằng hắn ta sẽ rất thích món lễ vật này.”