6 6 Tái sinh
Trong thời đại tự động hóa cao độ này, con người hầu như không cần tự làm việc nhà, chỉ cần bấm vài nút trên bảng điều khiển là có thể giải quyết xong xuôi, quần áo cởi ra sẽ được robot việc nhà nhặt lên bỏ vào máy giặt, sau khi sấy khô là phẳng thì treo vào tủ. Muốn ăn gì cứ ra lệnh cho nó, nó sẽ tự động mua sắm nguyên liệu cần thiết trên mạng, chế biến món ăn, sau khi dùng bữa nó lại bỏ bát đĩa vào máy rửa bát. Trong nhà chỉ cần có một con robot việc nhà là có thể lo liệu tốt sinh hoạt thường ngày, hiện thực hóa tâm nguyện cả ngày không xuống giường của nhân loại.
Robot việc nhà giá cả phải chăng, gia đình khá giả bình thường đều có thể gánh vác được, so với chúng thì quản gia thông minh hiếm hoi hơn nhiều, giá bán và chi phí bảo dưỡng đều cao hơn xa robot việc nhà, tính thực dụng không cao, về cơ bản chính là robot việc nhà có ngoại hình tinh xảo và thêm chức năng trò chuyện.
Giống như xe sang, quản gia thông minh là một loại xa xỉ phẩm, là biểu tượng của sự giàu sang, có khách thì đem ra khoe khoang một chút, ngày thường để ở nhà chẳng có tác dụng gì.
Robot việc nhà cần mẫn làm việc từng bước một theo thời gian biểu thiết lập sẵn, chủ nhân không hạ mệnh lệnh cho tôi, tôi đứng trong phòng như một chiếc bình hoa, suy nghĩ về ý nghĩa tồn tại của chính mình.
Tôi thử tự mình xuống bếp chuẩn bị bữa tối, chủ nhân không thiết lập thực đơn chỉ định, tôi dùng nguyên liệu có sẵn trong nhà làm một món mì xào, diện mạo và hương vị đều khó nói hết bằng lời, tôi quyết định vẫn nên giao nhiệm vụ gian khổ này cho robot việc nhà.
Chức năng hữu dụng nhất của quản gia thông minh có lẽ chính là trò chuyện bầu bạn, nhưng chủ nhân đang bận rộn trong phòng sách dường như không cần đến chức năng này, có lẽ tôi có thể pha một tách trà an thần sau khi cô ấy hoàn thành công việc.
Ồ... Cô ấy hình như có thói quen này, nhưng là loại trà nào nhỉ? Tôi không nhớ rõ nữa, phải hỏi cô ấy mới được.
Tôi đã quên mất rất nhiều chuyện, chủ nhân nói tôi bị nhiễm virus, cho nên đã định dạng lại tôi.
Tuy nhiên ký ức của tôi không phải là một mảnh trống rỗng, thỉnh thoảng sẽ lóe lên vài đoạn mơ hồ, tất cả đều liên quan đến cô ấy.
Claire là một Omega rất xinh đẹp, xinh đẹp không đủ để hình dung vẻ đẹp của cô ấy, thứ lỗi cho tôi chỉ là một quản gia thông minh, không nghĩ ra được câu từ hoa mỹ nào để biểu đạt cảm nghĩ của mình, tôi chỉ biết tầm mắt của tôi luôn không tự chủ được mà dừng lại trên người cô ấy, đến khi giật mình tỉnh sực nhớ ra thì kim giờ đã quay vài vòng, vậy mà vẫn không nỡ dời mắt đi.
Mỗi một tấc da thịt của cô ấy đều trắng muốt không tì vết, như ngà voi thượng hạng tỏa ra ánh sáng bóng bẩy, khiến tôi yêu thích không buông tay, khi đi giày cao gót cho cô ấy luôn không nhịn được mà in một nụ hôn lên mu bàn chân.
Tin tức tố của cô ấy là hương hoa mai thanh nhã, nếu tỉ mỉ cảm nhận, còn có một chút mùi vị của băng tuyết, khiến người ta như thể đang ở giữa mùa đông giá rét, tôi nguyện cả đời trầm luân trong đó.
Trong những mảnh vỡ ký ức ít ỏi, có tiếng thở dốc bên tai của cô ấy, cơ thể đầm đìa mồ hôi thơm phức, hương hoa mai quẩn quanh nơi đầu tim, còn có cả nơi riêng tư nóng bỏng.
Tôi lại cương lên rồi.
Nhịp tim rối loạn một cách bất thường, không ổn, tôi hỏi cô ấy có cần gửi đi sửa chữa không, cô ấy nói không cần.
Thời điểm rạng sáng, Claire một mình duyệt một đống lớn văn kiện ảo trước màn hình, từ hôm qua đến giờ chưa hề chợp mắt.
Sau sự kiện khủng bố tại tinh cầu số 174, chính phủ nhận ra những người bất tử có thể chất đặc biệt sở hữu năng lực chiến đấu mạnh mẽ, gây nguy hại cho an ninh của liên minh.
Dưới sự gợi ý của Claire, luật bỏ hộ tịch đã thêm điều khoản mới, thứ nhất, từ chối khai báo thân phận với chính phủ thì người bất tử sẽ bị bắn chết tại chỗ. Thứ hai, không được tự ý sở hữu hoặc mua bán người bất tử, bắt buộc phải giao bọn họ cho chính phủ, do chính phủ thống nhất giám sát, người vi phạm sẽ bị xử tù chung thân.
Ý định ban đầu của luật mới là thu người bất tử về cho quốc gia để khôi phục sự ổn định của liên minh, tuy nhiên kết quả lại ngược lại, luật lệ quá mức khắc nghiệt đã dồn người bất tử vào đường cùng, thay vì trở thành nô lệ của chính phủ, bọn họ thà tự mình liều mạng mở ra một con đường máu.
Số lượng hải tặc người bất tử ngày một tăng lên, xung đột ngày càng thường xuyên, oán khí của người dân bốn bề nổi dậy, tỷ lệ ủng hộ đảng bảo thủ giảm mạnh, đại chúng thiên về ủng hộ sử dụng chính sách nhu hòa để xoa dịu những người bất tử đang phẫn nộ.
Nội bộ đảng bảo thủ xuất hiện bất đồng ý kiến, một bộ phận người cho rằng chính sách hiện tại quá mức cực đoan, chính phủ nên thuận theo lòng dân để nhượng bộ, mà một nhóm người khác đứng đầu là Claire lại kiên trì không thể lui bước, nếu không sẽ công cốc dã tràng, sau này người bất tử sẽ càng vô pháp vô thiên.
Claire gục trên bàn làm việc ngủ thiếp đi, tôi bế cô ấy lên giường, tôi cũng nằm lên đó, ôm cô ấy vào lòng, để cô ấy gối lên cánh tay tôi.
Với tư cách là quản gia thông minh, tôi đã vượt quá giới hạn rồi, nhưng tôi cảm thấy cô ấy cần một cái ôm, tôi dùng ngón tay cái vuốt phẳng nếp nhăn giữa lông mày cô ấy, hôn lên vầng trán nhẵn mịn của cô ấy, cô ấy đang nửa tỉnh nửa mê liền dùng mặt cọ cọ, tìm một vị trí thoải mái rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Khoảng cách của chúng tôi gần như vậy, tôi có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của cô ấy phả vào xương quai xanh của tôi, không biết cô ấy có nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực tôi hay không.
Cô ấy giống như một chú nai con không chút phòng bị mà nép vào lòng tôi, giữa chúng tôi chỉ cách một lớp váy ngủ mỏng manh, từ cổ áo rộng lỏng lẻo có thể nhìn thấy bầu ngực trắng như tuyết, hai quầng vú màu hồng nhạt cũng thấp thoáng xuất hiện trong tầm mắt tôi.
Tôi một trận khô họng rát lưỡi, phần thân dưới có phản ứng, thúc vào bụng dưới của cô ấy, Claire hơi thở dài đều, hoàn toàn không hay biết tâm tư bẩn thỉu của tôi.
Tôi đưa tay vuốt qua làn tóc mềm mại của cô ấy, vành tai nhỏ nhắn, dùng ngón tay cái ma sát nơi hơi gồ lên dưới da sau gáy cô ấy, nơi đó chôn giấu tuyến thể của Omega, nếu tôi là Alpha, chỉ cần cắn xuống đánh dấu cô ấy, cô ấy sẽ thuộc về tôi cả đời, chỉ thuộc về một mình tôi.
Lòng bàn tay tôi run rẩy áp lên lưng cô ấy, dần dần trượt xuống mông căng nảy, tôi khao khát biết bao được xé rách quần lót của cô ấy như vậy, bất chấp tất cả mà chiếm đoạt cô ấy, sở hữu cô ấy.
Tôi khát vọng gương mặt thanh lãnh của cô ấy đầy nước mắt, khát vọng cơ thể hoàn mỹ của cô ấy bị tôi làm bẩn, khát vọng cô ấy phục tùng dưới thân tôi, cầu xin tôi cho cô ấy nhiều hơn.
Tôi phóng túng bản thân nắm lấy dục vọng bừng bừng, chậm rãi cử động dưới chăn, trong căn phòng tĩnh lặng chỉ có tiếng thở dốc ồ ề của tôi, tôi không khắc chế tiếng thở dốc của mình, khắc chế không nổi, quá khó khăn, nhịn không chạm vào cô ấy đã là giới hạn ý chí của tôi rồi.
Có lẽ động tĩnh của tôi khiến cô ấy ngủ không yên giấc, cặp đùi trắng ngần thò ra khỏi váy ngủ, thúc vào giữa hai chân tôi.
Hơi thở của tôi thắt lại, không kìm lòng được mà tăng nhanh tiết tấu, dưới thân phát ra tiếng ma sát của vải vóc, ngay cả lúc này cô ấy mở mắt ra tôi cũng sẽ không dừng lại, nếu cô ấy thực sự tỉnh dậy, tôi có lẽ sẽ làm với cô ấy nhiều hơn thế, tôi sẽ ép cô ấy mở miệng ra chứa đựng tôi, giải phóng vào sâu trong cổ họng cô ấy, tôi sẽ đè cô ấy trên giường ép cô ấy nhấc mông lên, điên cuồng đâm thọc vào đóa hoa đầy mật ngọt.
Hình ảnh ảo tưởng hình như đã từng quen thuộc, giống như tôi thực sự từng làm chuyện như vậy với cô ấy, cảm giác chân thật đến thế, tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra hương vị hồn xiêu phách lạc khi vùi sâu trong cơ thể cô ấy.
Nghĩ như vậy, tôi lại trướng to thêm vài phần, quy đầu nóng bỏng từ lâu đã rỉ ra nước dịch, làm ướt đẫm mảnh vải nơi bụng dưới của cô ấy.
Lúc này cô ấy khẽ hừ một tiếng, tôi cúi đầu ngậm lấy đôi môi đỏ mọng như thạch, mê mẩn phác họa đường viền môi của cô ấy, lý trí đang ngấp nghé bờ vực sụp đổ kiểm soát tôi chỉ nếm thử rồi dừng lại, không tiếp tục tiến vào bên trong, không ngờ đầu lưỡi của cô ấy lại chủ động vươn ra, đáp lại một cách vô thức.
Khoảnh khắc được cô ấy liếm qua, pháo hoa như nở rộ trong não hải của tôi, trên tay trong nháy mắt là một mảnh dính dấp.
Tôi dọn dẹp sạch sẽ bản thân rồi trở lại giường, ôm lấy eo cô ấy, tham lam đoạt lấy hương hoa mai thanh nhẹ của cô ấy, tôi không biết trước khi định dạng tôi và cô ấy chung sống thế nào, tôi chỉ biết tôi vô cùng tận hưởng sự tốt đẹp của khoảnh khắc này, tôi hướng đến việc tiếp xúc da thịt với cô ấy, tôi mê đắm trong hơi ấm của cô ấy, giống như thể mối quan hệ của chúng tôi không chỉ là chủ nhân và quản gia, giống như thể giữa chúng tôi sẽ có thêm một chút... yêu.