18 Chương 18
Hai bên đường, đèn đường đã lên từ lúc nào, từng dải ánh sáng nối đuôi nhau rọi xuống chiếc xe cà tàng đang lăn bánh của Trương Phúc Đức, làm những vết xước trên thân xe trông càng thêm phong trần. Bên trong xe, tiếng động cơ nổ trầm thấp hòa vào tiếng gió vi vu ngoài cửa sổ, mùi thuốc lá và mồ hôi quyện lẫn với hương thơm ngọt ngào của Tiểu Huân cùng hương chanh thanh mát của Gia Nan, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đầy vi diệu. Trương Phúc Đức nắm vô lăng, thân hình mập mạp tựa vào lưng ghế, ánh mắt chốc chốc lại liếc qua gương chiếu hậu nhìn Tiểu Huân ở ghế sau, rồi lại quét sang Gia Nan ngồi ở ghế phụ, thầm nghĩ: "Oa gạt~! Hai cô nàng xinh đẹp này, tranh giành nhau mà lại kích thích đến mức này sao? Hậu cung của lão tử, mùi thuốc súng ngày càng nồng rồi đây!"
Tiểu Huân ngồi ở ghế sau, thỉnh thoảng lại rướn người về phía trước để chỉ đường cho Trương Phúc Đức. Mặt cô tươi cười ngọt ngào, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia kỳ dị, ẩn hiện ham muốn chiếm hữu, đôi lúc lại liếc trộm Gia Nan ở ghế phụ, nghĩ thầm: "Được ngồi cạnh chủ nhiệm… thật tốt biết mấy~ Bạn Gia Nan, hình như hơi chướng mắt thì phải." Gia Nan khoanh tay mà ngồi, đôi mắt hạnh lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng qua hình ảnh phản chiếu trên kính, cô có thể thấy ánh mắt của Tiểu Huân cứ bám theo như hình với bóng, trong lòng cười thầm: "Tiểu Huân…… thật không ngờ cậu lại có tính cách ẩn giấu thế này, nhưng, cậu có nhìn bao lâu đi nữa, mình cũng không nhường đâu."
Trương Phúc Đức nhận ra luồng sóng ngầm này, nghĩ rằng đè nén quá cũng không tốt, bèn lên tiếng: "Tiểu Huân, tiểu Gia Nan, đừng căng thẳng thế chứ! Có phải lo lắng cho tay lái của chủ nhiệm không? Yên tâm đi, tôi lái xe vững vàng lắm, Tiểu Huân, sắp đến nhà em rồi đó!" Tiểu Huân ngọt ngào đáp lại: "Chủ nhiệm, cảm ơn thầy đã đưa em về! Có thầy ở đây, em rất an tâm!" Giọng cô mềm mại, nhưng ánh mắt lại cố tình hoặc vô ý quét qua Gia Nan, mang theo một chút dò xét. Gia Nan hừ lạnh một tiếng, không thèm đối mặt trực tiếp với Tiểu Huân, thầm nghĩ: "Giả vờ thanh thuần!"
Chiếc xe dừng lại trước cửa nhà Tiểu Huân. Trương Phúc Đức phanh xe, quay đầu lại cười với Tiểu Huân: "Tiểu Huân, đến nhà rồi! Mau vào đi, nhớ nhắn tin báo cho Lệ Hoa biết nhé, đừng để cô ấy lo lắng đợi chờ!" Tiểu Huân gật đầu, nhưng không vội xuống xe, thân hình rướn về phía trước, ghé sát vào tai Trương Phúc Đức, hơi thở như lan, khẽ nói: "Chủ nhiệm, yêu cầu nhỏ hôm qua anh hứa với em, Tiểu Huân vẫn chưa được nghe đâu đấy?…… Tối nay em sẽ ngoan ngoãn đợi điện thoại của anh! Tạm biệt!" Giọng cô ngọt ngấy, mang theo sự quyến rũ, bím tóc đuôi ngựa khẽ lướt qua cổ Trương Phúc Đức, tỏa ra hương thơm của thiếu nữ.
Trước khi xuống xe, Tiểu Huân ngoảnh lại cười một cái, gương mặt ngây thơ đầy nét gợi cảm dưới ánh đèn xe đẹp đến nghẹt thở. Cô nhìn sang Gia Nan ở ghế phụ, giọng ngọt ngào: "Tạm biệt cậu nhé, Gia Nan!" Nụ cười của cô thật trong sáng, nhưng trong mắt lại xẹt qua một tia sáng kỳ lạ. Gia Nan lịch sự đáp: "Tạm biệt." Thế nhưng ngay khoảnh khắc Tiểu Huân quay đi, cô đã thoáng thấy ánh mắt của đối phương ── điều này khiến tim Gia Nan khựng lại một nhịp, thầm nghĩ: "Con nhỏ này! Ánh mắt đó…… rõ ràng là đang cảnh cáo mình!"
Trương Phúc Đức nhận ra điều bất thường của Gia Nan, quan tâm hỏi: "Tiểu Gia Nan, sao thế? Sắc mặt kém vậy?" Gia Nan quay đầu lại, đôi mắt hạnh hiện lên những cảm xúc phức tạp, nửa đùa nửa thật nói: "Chủ nhiệm, em thấy nha! Sẽ có ngày, thầy phải nhặt xác cho em đấy!" Trương Phúc Đức ngẩn người, rồi ha ha cười lớn: "Phủi phui cái mồm! Phủi phui! Tiêu Gia Nan, có tôi ở đây, ai dám đụng đến một sợi lông tơ của em chứ!" Gã vỗ ngực, trong mắt hiện lên vẻ nghiêm túc, xung quanh tỏa ra một khí trường đầy tin cậy. Nhìn dáng vẻ của gã, lòng Gia Nan chợt ấm áp, cô kiêu kỳ lắc đầu nói: "Hừ! Ai thèm thầy bảo vệ chứ! Em có nhiều người theo đuổi lắm đấy…… Đi thôi! Ở đây tỏa ra cái khí trường không chào đón em chút nào!" Cô nhìn về phía nhà Tiểu Huân, trong mắt lóe lên sự cảnh giác.
Trương Phúc Đức nổ máy, chiếc xe rời khỏi nhà Tiểu Huân. Tiểu Huân đứng ngay trước cửa, dõi mắt theo chiếc xe đi xa dần, cánh cổng lớn từ từ mở ra, để lộ ánh đèn ấm áp bên trong nhà. Cô đứng lặng yên, ngón tay khẽ vuốt bím tóc đuôi ngựa, trong mắt xẹt qua một tia khác lạ, thầm nghĩ: "Chủ nhiệm…… tối nay anh sẽ gọi cho em, đúng không? Em đợi anh đấy~" Khóe môi cô nhếch lên một nụ cười ngọt ngào, rồi quay người vào nhà, bước đi nhẹ nhàng nhưng kiên định.
Chiếc xe lăn bánh trên phố, bầu trời bắt đầu chuyển từ sắc cam sang đen kịt, ánh đèn đường loang loáng trên cửa kính xe, phác họa nên góc nghiêng thanh lãnh của Gia Nan, dường như cô đang suy nghĩ điều gì đó. Trương Phúc Đức thấy cô im lặng, để làm dịu bầu không khí lúc này, gã bèn đưa bàn tay mập mạp hướng về phía cặp đùi thon dài của cô, đầu ngón tay khẽ vuốt ve qua lớp váy ngắn đồng phục, cảm nhận sự ấm áp và độ đàn hồi của làn da. Trương Phúc Đức cười gian tà nói: "Tiểu Gia Nan, đừng căng thẳng thế chứ! Hay để chủ nhiệm giúp em thư giãn một chút nhé?" Gia Nan vốn định kháng cự, nhưng lại không gạt tay gã ra, cứ để mặc cho lòng bàn tay thô ráp kia mơn trớn, mang lại cho cô một cảm giác tê dại. Cô quay đầu, đôi mắt hạnh nhìn thẳng vào Trương Phúc Đức, nghiêm túc hỏi: "Chủ nhiệm, có phải thầy thường xuyên dùng chiêu trò này để lừa được rất nhiều nữ sinh ngây thơ rồi đúng không?"
Câu hỏi chạm đến linh hồn này khiến Trương Phúc Đức khựng lại, gã rụt tay về, gãi gãi đầu, giả vờ chịu uất ức nói: "Làm sao có thể chứ! Tiêu Gia Nan, em hiểu lầm lớn về chủ nhiệm rồi! Tôi là người chính trực mà!" Gã nặn ra một vẻ mặt vô tội. Gia Nan không cười, ánh mắt mang theo nét yếu đuối, giọng trầm xuống: "Em đang nghiêm túc hỏi thầy đấy…… Em… em không muốn tình cảm của mình cứ mơ hồ mà trao đi. Chủ nhiệm, hiện tại thầy có người mình thích không?" Đôi mắt hạnh của cô hơi ươn ướt, đóa hoa khôi băng giá đã dỡ bỏ hàng phòng ngự, để lộ ra một trái tim thiếu nữ chân thành.
Tim Trương Phúc Đức đập mạnh một nhịp, thầm nghĩ: "Gia Nan động lòng rồi! Cái cảm giác tương phản này, thật khiến người ta mê mẩn!" Gã đánh xe tấp vào một góc khuất vắng vẻ bên lề đường, ánh đèn đường bị những vòm lá rậm rạp che khuất, bên trong xe bao phủ một khoảng tối mờ ảo. Gã quay đầu, khuôn mặt béo múp ghé sát vào Gia Nan, ánh mắt rực lửa, trầm giọng nói: "Tiểu Gia Nan, có, tôi thích em." Giọng gã trầm thấp, trong sự chân thành mang theo vẻ dịu dàng, ngay sau đó gã thử dò xét xích lại gần, làn môi khẽ chạm vào bờ môi hồng hào của cô, cảm giác mềm mại ấm áp như có dòng điện chạy qua.
Gia Nan ngẩn người, đôi mắt hạnh mở to nhưng không hề phản kháng, hàng mi dài run rẩy, dường như bị sự dịu dàng đột ngột này đánh trúng. Trương Phúc Đức thấy cô không từ chối thì lá gan càng lớn hơn, chiếc lưỡi mập mạp cạy mở hàm răng ngọc của cô, quấn quýt lấy chiếc lưỡi thơm tho, nước bọt giao hòa, phát ra những tiếng "chút chút" nhóp nhép. Hơi thở của Gia Nan dồn dập, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, chiếc lưỡi mềm mại quấn lấy lưỡi gã, mang lại một cơn say sẩm dễ chịu, dường như cả thế giới này chỉ còn lại nhiệt độ của nụ hôn nồng cháy này. Cô nhắm mắt lại, đắm chìm vào trong đó, cho đến khi sắp nghẹt thở mới hổn hển tách ra, lồng ngực phập phồng dữ dội, đường cong dưới chiếc áo sơ mi đồng phục vô cùng khiêu gợi. Đôi mắt hạnh của cô mơ màng, đôi gò má đỏ bừng, thầm nghĩ: "Cái tên biến thái này…… sao gã dám chứ! Tim mình, đập nhanh quá!"
Trương Phúc Đức nhìn Gia Nan đang thở dốc với ánh mắt mơ màng, khuôn mặt béo nở một nụ cười dịu dàng, trầm giọng nói: "Tiểu Gia Nan, đã cảm nhận được tấm chân tình của chủ nhiệm chưa?" Trong lời nói của gã lộ rõ vẻ yêu thích thật lòng. Gia Nan lườm gã một cái, kiêu kỳ nói: "Hừ! Em thấy thầy toàn dùng chiêu này để lừa gạt những nữ sinh vô tri thì có! Suốt ngày mở miệng là thích em, ai biết được có phải là lời thật lòng hay không?" Giọng điệu của cô mang chút hờn dỗi, nhưng không giấu nổi nụ cười nơi khóe môi, dáng vẻ đáng yêu dưới lớp vỏ bọc băng giá khiến Trương Phúc Đức không khỏi rung động. Gã ha ha cười lớn: "Tiểu Gia Nan, chủ nhiệm là thật lòng mà! Nhìn cái điệu bộ kiêu kỳ này của em xem, hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với biệt danh 【Mỹ nhân băng giá】 ban đầu cả, mẹ nó chứ đáng yêu chết đi được!" Hiếm khi Trương Phúc Đức nói lời thô lỗ trước mặt Gia Nan, gã đưa tay nhéo nhẹ vào má cô, khiến Gia Nan khẽ kêu lên một tiếng: "Đồ biến thái! Đừng có động tay động chân!"
Gia Nan đẩy tay gã ra, nhưng lại không nhịn được mà bật cười khúc khích, rồi khẽ nói: "Vậy nên, trước đây thầy chưa từng nói lời ngon tiếng ngọt với nữ sinh nào, và làm những chuyện dâm đãng sao?" Đôi mắt hạnh của cô lộ vẻ dò hỏi, mang theo một chút bất an. Trương Phúc Đức động lòng, thầm nghĩ: "Tiểu Gia Nan để ý rồi! Lão tử phải dỗ dành cô nàng mới được, có điều… chuyện của Lệ Hoa tạm thời không được tiết lộ!" Gã áp sát vào cô, chóp mũi chạm vào chóp mũi cô, hơi thở hòa vào nhau, trầm giọng nói: "Tiểu Gia Nan, em vừa nói không muốn tình cảm cứ mơ hồ, vậy thì tôi nghiêm túc trả lời em. Tôi, Trương Phúc Đức chưa từng làm ba cái chuyện lung tung tầm bậy đó, dẫu sao tôi cũng thuộc kiểu có gan nghĩ mà không có gan làm thôi~!…… Nhưng mà, đàn ông mà! Ai chẳng có chút ham muốn, tôi vẫn đi kiểm tra đột xuất những thiếu nữ cần giúp đỡ chứ bộ!"
Gia Nan hiểu được ẩn ý trong lời nói của Trương Phúc Đức, tức giận đẩy gã: "Thầy đúng là đồ biến thái! Đáng tởm, kiểm tra đột xuất cái gì chứ!" Nắm đấm nhỏ của cô nện vào lồng ngực gã, nhưng lại bị gã tóm chặt lấy hai tay, kéo tuột vào lòng. Không gian trong xe chật hẹp, nửa thân trên của hai người dán chặt vào nhau, bộ ngực căng tròn của Gia Nan ép sát vào lồng ngực dày rộng của gã, mang lại cảm giác mềm mại tột cùng. Trương Phúc Đức trầm giọng nói: "Tiểu Gia Nan, đừng giận mà, là em hỏi tôi trước đó chứ! Thành thật thì được khoan hồng, hơn nữa, tôi thật lòng thích cô bé kiêu kỳ đáng yêu như em!"
Nằm trong lòng gã, sự giãy giụa của Gia Nan yếu dần, cô lý nhí: "Đồ biến thái, đại biến thái…… Vậy, thầy có thể hứa với em, sau này không được làm bậy nữa, và…… chỉ thích một mình em thôi, có được không?" Giọng cô mang theo sự mong chờ và yếu đuối, con gái lúc nào chẳng hy vọng người mình để ý chỉ quan tâm đến duy nhất mình.
Trương Phúc Đức không vội trả lời, gã lại hôn lên làn môi hồng của cô, chiếc lưỡi béo múp đưa sâu vào trong, mút mát lấy sự ngọt ngào của cô, mang đến một cơn choáng váng. Gã buông môi cô ra, trầm giọng nói: "Tiểu Gia Nan, tôi sẽ bảo vệ em, tôi thực sự rất thích em." Giọng điệu gã đầy chân thành, nhưng lại không trực tiếp đưa ra lời hứa hẹn. Trong lòng Gia Nan tuy vui sướng nhưng cũng xen lẫn chút đắng cay, cô gái thông minh như cô thừa biết: "Thầy ấy thích mình…… nhưng vẫn còn có người khác. Mình…… mình có nên rời xa thầy ấy, mau chóng từ bỏ đoạn tình cảm vừa mới chớm nở này không, dẫu sao tình thầy trò cũng không được mọi người chấp nhận cho lắm…… Nhưng sự dịu dàng của thầy ấy, sự bất chấp tất cả của thầy ấy, mình rất thích khoảng thời gian ở bên thầy ấy, tuy có cãi cọ om sòm nhưng thầy ấy đều bao dung cho cái tính khí này của mình…… Mình không nỡ… mình không nỡ…" Thế là ── Gia Nan đưa ra quyết định, cô cắn chặt vào môi gã, nhắm thẳng mà cắn một cái thật mạnh, rỉ ra một chút vị máu tanh. Trương Phúc Đức đau điếng, kêu lên: "Tiểu Gia Nan, em nổi cơn tam bành gì thế hả! Đau ─ đau ─ đau quá!" Gã sờ lên môi, còn quệt phải máu.
Gia Nan lườm gã, trong mắt lóe lên vẻ quyết tuyệt: "Trừng phạt đồ bắt cá hai tay nhà thầy! Đây là bài học cho cái tên biến thái nhà thầy! Sau này không được phép tăm tia những đứa con gái khác! Em sẽ khiến thầy chỉ nhìn một mình em thôi!" Cô tiến lên, chủ động ôm lấy Trương Phúc Đức, đôi tay thon mảnh vòng qua cổ gã, khuôn ngực mềm mại phía trước dán chặt vào lồng ngực dày cộp của gã. Không gian xe chật hẹp, cơ thể hai người gần như hòa làm một, tim Trương Phúc Đức đập loạn xạ, "Mẹ kiếp~! Cô nàng hoa khôi băng giá này, lại chủ động sa vào vòng tay mình cơ đấy!" Gã thì thầm bên tai Gia Nan: "Tiểu Gia Nan, em thế này là đang ép chủ nhiệm phạm sai lầm đó nha!"
Gã cúi đầu, chóp mũi khẽ cọ vào vành tai Gia Nan, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô, trầm giọng trêu chọc: "Tiểu Gia Nan, mùi hương này của em thật quyến rũ! Chủ nhiệm muốn xem bí mật bên dưới bộ đồng phục này của em, có được không nào!" Giọng điệu gã mang đầy sự khiêu khích, ánh mắt rực lửa quét qua bộ đồng phục của cô. Mặt Gia Nan đỏ bừng, mắng: "Đồ biến thái! Nghĩ hay gớm!" Cô đẩy lồng ngực gã, nhưng không giấu được ý cười trong mắt, kiêu kỳ đứng dậy, xoay người trong không gian xe chật hẹp, đôi tay thon khẽ cởi từng chiếc cúc áo sơ mi đồng phục, động tác ngượng ngùng nhưng lại mang nét khiêu gợi quyến rũ, khẽ nói: "Không được cười em đâu đấy!" Trương Phúc Đức trợn tròn mắt, gầm nhẹ: "Tiểu Gia Nan, vóc dáng này của em, đúng là hoàn mỹ đến nghịch thiên mà!" Gã nhìn chằm chằm không chớp mắt, khen ngợi: "Vòng eo này, cặp đùi này, chuẩn cấp bậc người mẫu luôn! Tôi mê chết cặp đùi dài này của em rồi, mịn màng thon gọn, đúng là một tác phẩm nghệ thuật!"
Gia Nan cởi áo sơ mi và váy đồng phục ra, lộ ra chiếc áo lót và quần lót ren màu trắng, tỷ lệ cơ thể cao ráo vô cùng hoàn hảo, làn da như mỡ đông, vòng eo thon thả, phần bụng dưới phẳng lì, khuôn ngực căng tròn cao vút, khe ngực đầy mê hoặc. Cô quay đầu, kiêu kỳ nói: "Đừng có nhìn chằm chằm lâu thế chứ! Đồ biến thái~!" Nhưng khóe môi lại không ngừng cười, trong mắt xẹt qua tia tình ý, tận hưởng sự chú ý của riêng một mình gã. Trương Phúc Đức nhìn vào ngực Gia Nan đoán mò: "Tiểu Gia Nan, dáng ngực của em đẹp quá, đầy đặn thật, để chủ nhiệm đoán xem, cup C, đúng không?"
Gia Nan mắng: "C cái đầu thầy ấy, là D có được không! Hồi trước em cứ nghĩ mình là ngực khủng cơ, nhưng vừa nhìn thấy Tiểu Huân với cô Lệ Hoa là em liền tự ti ngay……" Cô dừng lại một chút, nhìn vào ngực mình, nhỏ giọng lẩm bẩm: "…… Sau này thầy nhìn thấy ngực của Tiểu Huân rồi, liệu có không thích em nữa không……" Giọng điệu cô sặc mùi ghen tuông, trong mắt xẹt qua vẻ hụt hẫng. Trương Phúc Đức không nghe rõ Gia Nan đang lẩm bẩm cái gì, chỉ nhìn thèm thuồng vào cặp tuyết lê tuyệt đẹp kia, dịu dàng nói: "Tiểu Gia Nan, cup D quá sức hoàn hảo rồi! Chủ nhiệm thích nhất là cặp vú này của em đó!" Giọng điệu gã tràn đầy chân thành, trong mắt toàn là sự say mê.
Trong lòng Gia Nan vui sướng, cô ngồi lại vào ghế phụ, bàn tay mập mạp của Trương Phúc Đức thử dò xét đưa về phía quần lót của cô, định kéo xuống. Gia Nan khựng lại, giữ chặt tay gã, khẽ nói: "Đồ biến thái…… có thể từ từ được không? Nhanh quá!" Giọng cô mang theo sự căng thẳng, đôi mắt hạnh lộ vẻ khẩn cầu.
Tim Trương Phúc Đức rung lên, thầm nghĩ: "Đúng rồi, không được nóng vội quá! Lão tử phải từ từ thôi! Như vậy cũng không vi phạm giao ước với Lệ Hoa." Gã gật đầu, trầm giọng nói: "Được, chủ nhiệm nghe em, có điều……" Gã lại cười xấu xa kéo cạp quần lót của cô ra, hé nhìn thấy một nhúm lông mu nhỏ nhắn đáng yêu, phấn khích gầm nhẹ: "Tiểu Gia Nan, nhúm lông này của em gợi cảm thật đấy!" Gã đưa tay khẽ vuốt ve, mang lại một trận kích thích. Gia Nan rên rỉ một tiếng: "Ưm~ đồ biến thái! Đừng động đậy!" Mặt cô đỏ bừng lên như nổ tung, tức giận vung đôi chân dài đá vào người Trương Phúc Đức: "Cái tên biến thái này! Đừng có động tay động chân nữa có được không!" Nhưng cô lại không giấu nổi nụ cười, dáng vẻ kiêu kỳ đó càng làm Trương Phúc Đức thêm yêu chiều.
Trương Phúc Đức cười xấu xa nói: "Tiểu Gia Nan, vậy tôi đồng ý với yêu cầu của em, em cũng phải cho chút phần thưởng đáp lễ chứ! Có thể cho tôi ngắm ngực của em được không?" Ánh mắt Trương Phúc Đức rực lửa, mang theo sự hưng phấn và mong đợi. Gia Nan cắn môi, do dự một lát rồi gật đầu khẽ nói: "Chỉ giỏi dẻo mồm, được rồi…… Từ nhỏ đến lớn em chưa từng cho người khác giới nào xem ngực… ngực cả…… Nói trước là thầy không được cười đâu đấy!". Tim Trương Phúc Đức đập gia tốc, phấn khích nói: "Tiểu Gia Nan, chủ nhiệm sẽ trân trọng thật tốt!" Gã nhẹ nhàng cởi chiếc áo lót ren của cô ra, để lộ khuôn ngực đầy đặn, quầng vú vừa vặn, hai hạt nhũ hoa thụt vào trong, ẩn mình trong quầng vú đợi người đến hái, trông vô cùng non nớt và quyến rũ.
Gia Nan cúi đầu, thẹn thùng nói: "Kỳ cục lắm đúng không?" Giọng cô mang theo nét tự ti, đôi mắt hạnh xẹt qua sự bất an. Tim Trương Phúc Đức mềm nhũn, gã dùng hành động để chứng minh, gã cúi người khẽ hôn lên nhũ hoa của cô, đầu lưỡi dịu dàng mơn trớn, mút mát, khiến Gia Nan rên rỉ, không lâu sau hai hạt nhũ hoa màu hồng nhạt đã kiều diễm nhô cao lên. Gã trầm giọng nói: "Tiểu Gia Nan, nhũ hoa này đẹp tuyệt vời! Chủ nhiệm mê chết đi được!" Gia Nan ôm lấy đầu gã, ngượng ngùng rên rỉ nhỏ: "Đồ biến thái…… ngứa quá……" Thân thể cô run rẩy, tận hưởng sự đụng chạm dịu dàng này, thầm nghĩ: "Cái tên biến thái này…… lưỡi gã dịu dàng quá~"
Không khí trong xe nóng bỏng, đũng quần của Trương Phúc Đức từ lâu đã phồng to lên, cứng đến phát đau. Trương Phúc Đức trầm giọng nói: "Tiểu Gia Nan, vừa nãy chủ nhiệm đã bú cho em rồi, em xem người anh em này của chủ nhiệm đã cứng ngắc thế này rồi…… Có thể đổi lại em giúp tôi được không?" Ánh mắt gã rực lửa, mang theo sự dò xét. Gia Nan liếc thấy chỗ phồng to kia, mặt mũi nóng bừng, khẽ nói: "Đồ biến thái… haiz!… Chỉ một lần này thôi đấy!" Cô cúi người, bàn tay thon thả cởi cạp quần gã ra, cây gậy thịt đen thô dài 18 cm bật nảy ra ngoài, gân xanh nổi cuồn cuộn, tỏa ra mùi tanh nồng nặc.
Gia Nan chấn động, không phải cô chưa từng thấy qua trên sách giáo khoa hay trong phim ảnh, nhưng to lớn hùng dũng, lại hiên ngang đội trời đạp đất thế này thì đây là lần đầu tiên cô được tận mắt chứng kiến. Gia Nan cắn môi, thử mở làn môi hồng ra, đầu lưỡi khẽ liếm lên phần quy đầu to lớn kia, Trương Phúc Đức lập tức cảm nhận được một luồng khoái cảm chạy dọc cơ thể. Trương Phúc Đức gầm nhẹ: "Ưm~! Tiêu Gia Nan, cái lưỡi nhỏ của em nóng thật đấy!"
Gia Nan há to miệng, cố hết sức ngậm lấy quy đầu và cả thân gậy, chiếc lưỡi thơm tho của cô trượt đi trên thân gậy bên trong khoang miệng tuy không mấy rộng rãi, khoang miệng ấm áp phát ra những tiếng "gục-chích" lép nhép, nước bọt làm ướt sũng gậy thịt. Động tác của Gia Nan tuy còn sống sượng nhưng lại đong đầy tình cảm, dưới sự chỉ dẫn vài lần của Trương Phúc Đức, cô dần dần bắt nhịp tốt hơn. Cô nhắm mắt, thích nghi với mùi vị tanh nồng, đầu lưỡi xoáy sâu vào rãnh quy đầu, mút mát lấy quy đầu, khơi gợi những tiếng rên rỉ trầm thấp của Trương Phúc Đức. Trương Phúc Đức âu yếm vuốt ve hai bím tóc của cô, khẽ nói: "Tiểu Gia Nan, em giỏi quá… học một chút là biết ngay… tôi thích lắm, sâu thêm chút nữa đi!" Gia Nan ngậm sâu vào, cuống họng co thắt, mang lại khoái cảm khít khao tột đỉnh. Trương Phúc Đức nhắm mắt tận hưởng, lòng bàn tay trượt xuống tấm lưng trần nuột nà của cô, mơn trớn làn da mịn màng, tiếp đó lại vuốt ve bầu ngực cup D của cô, nhéo nhẹ hạt nhũ hoa đang nhô lên, khơi dậy tiếng rên rỉ đứt quãng của cô: "Ưm~ chủ nhiệm~ ực~ đừng nhéo~ ực" Hơi thở ái muội trong xe nồng đượm.
Động tác của Gia Nan nhanh hơn, phối hợp với động tác tay lên xuống tuốt lơn, khiến khoái cảm của Trương Phúc Đức leo thang vùn vụt, ngay vào lúc này, gã gầm lên một tiếng, dòng tinh dịch đậm đặc bắn vọt ra, lấp đầy khoang miệng của Gia Nan. Cô không kịp đề phòng, không nuốt trôi lượng chất lỏng khổng lồ ấy, thế nên bị tràn ra ngoài không ít, cuống họng Gia Nan sặc sụa ho khan, vội vàng nhổ ra ngoài. Trương Phúc Đức cuống quýt rút khăn giấy đưa cho Gia Nan: "Tiểu Gia Nan, nhổ vào đây! Đừng để bị sặc!" Gia Nan vừa ho vừa nhổ tinh dịch ra, hai má đỏ lựng, bộ ngực rung rinh dữ dội theo từng cơn ho, thẹn quá hóa giận mắng: "Tanh quá đi mất! Đáng tởm thật! Hóa ra tinh dịch có cái mùi vị này sao?" Cô lườm Trương Phúc Đức, thấy gã cười lớn bèn vung nắm đấm nhỏ đấm gã: "Đồ biến thái chết bầm! Đồ vô lương tâm! Cười cái gì mà cười!" Trương Phúc Đức bịt miệng nói: "Ha~ tiểu Gia Nan, cái biểu cảm này của em đáng yêu quá đi mất!" Trong mắt gã lóe lên vẻ dịu dàng, thật lòng yêu thích phản ứng kiêu kỳ này của cô.
Sau khi xuất tinh, thời gian cũng không còn sớm nữa, Trương Phúc Đức ân cần giúp Gia Nan thu dọn, lau đi vệt nước vương nơi khóe môi cô, vuốt lại hai bím tóc, giúp cô mặc lại chiếc áo lót ren, đầu ngón tay lướt qua nhũ hoa làm cô khẽ rùng mình. Gia Nan mắng: "Đồ biến thái! Còn sờ nữa!" Nhưng cô vẫn để mặc cho gã giúp mình mặc lại đồng phục, rồi kiêu kỳ nói: "Lần sau không được phép thế này nữa đâu đấy!" Trong mắt cô lộ rõ vẻ tình tứ. Trương Phúc Đức sửa sang lại quần quần, cười lả lơi: "Tiểu Gia Nan, em bảo là lần sau sao? Vậy nghĩa là muốn làm lại lần nữa rồi? Chủ nhiệm sẵn sàng phụng bồi!" Gia Nan lườm gã, bật cười khúc khích: "Cút đi! Đồ biến thái thối tha! Còn không mau đi nữa~! Trời sắp tối mịt rồi, trong miệng toàn là cái mùi vị của chỗ đó của thầy, mỏi hết cả mồm, lại còn ăn phải một mồm lông nữa chứ!"
Bên trong xe ngập tràn những lời đối thoại mang tình ý vi diệu ấy. Hai người chỉnh đốn lại trang phục xong xuôi, Trương Phúc Đức nổ máy, chiếc xe lăn bánh hướng về nhà Gia Nan. Bầu không khí trong xe vô cùng thân mật, Gia Nan nhìn ra ngoài cửa sổ, đường phố về đêm thật tĩnh mịch, ánh đèn đường phác họa nên góc nghiêng thanh lãnh nhưng chan chứa nhu tình của cô.
Cô khẽ nói: "Chủ nhiệm…… thầy bảo thích em, điều đó có thật không?" Giọng cô mang theo sự dò xét, trong mắt đầy vẻ mong chờ. Trương Phúc Đức khẽ vuốt ve đôi chân đẹp của cô, dịu dàng nói: "Tiểu Gia Nan, chủ nhiệm gạt em khi nào chứ? Đương nhiên là thật rồi!" Giọng điệu gã vô cùng chân thành, Gia Nan hừ một tiếng, khóe môi cong lên nụ cười, thầm nghĩ: "Cái tên biến thái này…… thật là hết cách với gã." Trương Phúc Đức vừa lái xe vừa nghĩ, sự chín chắn quyến rũ của Lệ Hoa, nét ngây thơ gợi cảm của Tiểu Huân, vẻ kiêu kỳ của Gia Nan, mỗi người một vẻ, đều là cực phẩm cả, hậu cung của lão tử, nàng nào cũng là bảo bối hết!
Thế nhưng…… đại bảo bối của gã, Lệ Hoa lúc này thế mà lại đang bị dẫn đi trên con đường hướng tới nhà vệ sinh, và người dẫn cô ấy đi, không cần nghĩ cũng biết chính là……. A Hào!!