Trở về truyện

[Siêu phẩm] Đế Chế của Hắn ! - Phần 7

[Siêu phẩm] Đế Chế của Hắn !

7 Phần 7


Lưỡi Nam không hề có ý định dừng lại, gã tiếp tục quấy phá bên trong khe huyệt ẩm ướt của Thu Linh, tách rộng hai mép thịt hồng hào để khai thác từng chút dịch ngọt ngào. Tiếng rên rỉ của cô bị vỡ vào cổ họng, đôi tay bấu chặt vào tóc gã như muốn đẩy ra nhưng lại vô thức ép đầu gã xuống sâu hơn. Cảm giác lưỡi gã xoáy tít, nhấp nhô khắp nơi khiến cơ thể Thu Linh như rung lên từng cơn, lưng cong lên một đường quyến rũ, mông căng tròn đè lên ga giường mềm mại.

Nhưng Nam không muốn kết thúc màn trả đũa ở đây. Đột ngột, gã dứt bỏ lưỡi khỏi cái lồn đang phun nước, khiến Thu Linh rên lên một tiếng thất vọng. Gã không cho cô thời gian để thở dốc, đôi tay mạnh mẽ luồn dưới hông cô, bế bổng cả người cô lên như thể cô chỉ là một búp bê bông gòn nhẹ tênh. Thu Linh giật mình, hai chân vô thức quấn chặt lấy eo gã, nhưng Nam đã có ý định khác. Gã xoay người cô lại một cách thô bạo nhưng đầy nhuần nhuyễn, để cô nằm sấp xuống đệm rồi dìu cô trườn lên, tư thế quỳ gối, hai tay chống xuống ga giường trắng tinh, mông nâng cao lộ rõ cái lồn đang sưng đỏ và rỉ nước vì kích thích.

Từ phía sau, Nam áp sát lồng ngực trần nóng bỏng vào lưng cô. Gã luồn hai tay ra trước, thô bạo nhưng cũng đầy khao khát mà bóp chặt lấy bầu ngực căng tròn của Thu Linh. Những ngón tay gã siết mạnh vào da thịt non mềm, ấn sâu vào đầu ti đang cương cứng, xoay nhẹ khiến cô hít một hơi thật sâu, cái cổ ngả ra sau tựa vào vai gã. Nam không bỏ qua dịp này, gã cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô, rồi dùng răng cắn nhẹ lên da thịt mỏng manh ở đó, vừa đủ để tạo ra một cảm giác đau êm đi kèm khoái cảm.

Đôi mắt họ, qua phản chiếu trong chiếc gương lớn đặt đối diện giường, chạm nhau. Trong tấm gương đó, Thu Linh thấy chính mình: mái tóc tro xám rối bời, khuôn mặt ửng hồng vì ham muốn, đôi mắt mờ sương và cơ thể trần trụi đang bị Nam chiếm đoạt từ phía sau. Nam cũng nhìn thấy chính mình – một kẻ săn mồi đang kiên nhẫn vờn chuột, vẻ mặt đằng đằng sát khí nhưng lại đắm bởi dục vọng.

“Nhìn kỹ vào,” Nam thì thầm bên tai cô, giọng trầm đục như tiếng sấm trước cơn bão, rung động cả màng nhĩ của Thu Linh. “Anh sẽ cho em thấy thế nào là một cuộc chiến thực sự. Không phải những màn trêu đùa trẻ con, mà là sự chinh phục.”

Gã đẩy hông về phía trước một chút, để cái dương vật đang cương cứng nóng rực của mình trượt dọc theo khe mông cô, cọ xát vào cái lồn đang rỉ nước nhưng vẫn kiên quyết không đâm vào. Hành động đó như một lời tuyên chiến, một lời đe dọa đầy nhục cảm. Trong gương, Thu Linh thấy rõ sự kiêu hãnh trong mắt Nam, và cả sự tuyệt vọng đang dần bộc lộ trong chính đôi mắt mình.

“Em có muốn anh là người đầu tiên của em không?” Câu hỏi thốt ra từ môi gã, không phải là cầu xin, mà là một lời tuyên bố chủ quyền, một thử thách cuối cùng trước khi cơn bão ập xuống.

Thu Linh siết chặt mép giường, móng tay cào nhẹ vào lớp vải lụa cao cấp. Câu hỏi đó như một tảng đá đập vào ý chí của cô. Cô cảm nhận được sự hiện diện to lớn của gã ngay sau lưng, mùi hương nam tính nồng nàn quyện chặt với mùi tình dục nồng nặc trong phòng. Cái cảm giác được sở hữu, được phá vỡ bức tường ngăn cách lần đầu tiên bởi chính người đàn ông này – kẻ thù, đối tác, và bây giờ người đang khiến cô sắp phát điên vì thèm khát – dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nam rút người ra sau một chút, tạo ra khoảng cách. Gã ngồi dậy trên gối, hai tay nắm lấy hông Thu Linh, định vị cô chính xác dưới thân mình. Cái đầu khấc đỏ tươi của dương vật gã được đặt ngay cửa miệng cái lồn, đang hít hà hơi ẩm nóng từ bên trong cơ thể cô. Nó chỉ cần một cú đẩy nhẹ, một sự cho phép nhỏ nhoi, sẽ trọn vẹn tiến vào thế giới mật của cô.

Gã cúi xuống, hôn lên sống lưng cô, rồi dần dần trượt lên đến cổ, thúc giục bằng hành động. “Chỉ cần em gật đầu,” gã thì thầm, hơi thở dồn dập, “anh sẽ cho em tất cả.”

Thu Linh quay mặt sang nhìn gương, bắt gặp ánh mắt đang rực lửa của Nam trong phản chiếu. Gã cúi xuống, nụ hôn của gã tìm đến môi cô, không còn dè dặt nữa mà là một cơn bão táp khát khao. Nam hôn cô điên cuồng, liếm láp mọi ngóc ngách trong miệng cô, hút lấy lưỡi cô như muốn hút luôn linh hồn. Môi lưỡi họ dính chặt vào nhau, trao đổi hơi thở gấp gáp, nước bọt hòa quyện tạo nên những âm thanh nhục nhã nhưng kích động đến tột cùng.

Trong nụ hôn đó, gã đẩy nhẹ hông, cái đầu khấc căng đét mở rộng cửa miệng cái lồn một chút, căng ra da thịt non mềm, nhưng vẫn dừng lại ở đó. Đó là sự tra tấn tàn nhẫn nhất. Cái cảm giác bị căng rộng, được lấp đầy một phần khiến Thu Linh rên lên trong cổ họng, âm thanh bị nén chặt giữa nụ hôn sâu của Nam. Cô muốn lùi lại để nuốt trọn con cặc đó, muốn gã đâm mạnh vào cho đến tận cùng tử cung, nhưng cô vẫn kìm hãm được.

Dù cơ thể cô đang run rẩy, dù cái lồn đang co bóp liên hồi rỉ ra thứ nước nhờn không ngừng, dù từng tế bào trong cô đang gào thét đòi hỏi sự thỏa mãn, Thu Linh vẫn không gật đầu. Cô nhìn thẳng vào mắt gã qua tấm gương, trong nụ hôn ngột ngạt, và để ý thấy sự kiên nhẫn của gã đang vơi dần, thay vào đó là sự điên cuồng đang kìm nén. Cô biết gã đang chờ đợi, đang bị treo ngược bởi chính dục vọng của mình. Và cô, dù đang nứng lồn đến mức sắp bùng nổ, vẫn quyết định giữ lấy quyền kiểm soát đó, trêu đùa gã trong sự mong manh giữa sự cho phép và sự từ chối.

Trang 7 ... 7

Chương kế tiếp

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.