16 Chương 16: Tàn lễ dư hứng (Một)
Ngày qua ngày, cuộc sống hoang dại của Trương Lệ và Lý Minh không kéo dài được lâu. Trương Lệ dần cảm thấy chán ngấy Lý Minh, bắt đầu tìm kiếm những kích thích mới. Mỗi khi nhìn Lý Minh quỳ rạp dưới đất một cách nhục nhã, trong lòng cô ta không còn thứ khoái cảm như thuở ban đầu nữa. Trương Lệ khẽ dùng giày cao gót đá vào người Lý Minh đang quỳ trước mặt, thở dài một tiếng đầy tẻ nhạt. "Lý Minh, anh thật sự làm tôi thất vọng tràn trề, con chó hèn hạ như anh chẳng còn gì khiến tôi hưng phấn được nữa." Lý Minh cúi đầu, bò đến trước mặt Trương Lệ, hèn mọn nói: "Xin lỗi nữ vương. Tôi sẽ cố gắng làm người vui lòng." Nói rồi, gã thò lưỡi ra hôn lên đôi giày cao gót của Trương Lệ.
Trương Lệ khinh bỉ cười nhạt: "Anh không còn cách nào làm tôi vui lòng nữa đâu." Rồi đá văng gã ra. Ánh mắt cô ta tràn ngập sự chán ghét và lạnh lùng, dường như đã quá mệt mỏi với tất cả sự nhục nhã và cầu xin của người đàn ông này. Cô ta đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ngắm cảnh đêm bên ngoài, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ tàn nhẫn hơn. "Có lẽ, đã đến lúc để con chó hèn hạ này hiểu thế nào là đau đớn và nhục nhã thật sự." Trương Lệ lạnh lùng tự lẩm bẩm, trong mắt lóe lên tia sáng tàn nhẫn.
Cô ta quay người lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng vô tình. Cô ta cầm lấy cây roi da trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của cán roi, trong lòng dần tràn ngập sự hưng phấn. Cô ta đi đến trước mặt Lý Minh, giơ roi lên, không chút lưu tình quất mạnh vào lưng gã. "Á!" Lý Minh phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn, thân hình run rẩy kịch liệt dưới lằn roi.
"Con chó hèn hạ này, rất thích bị quất roi như thế này phải không! Hạ tiện!!!" Trương Lệ cười nhạt nói, hết roi này đến roi khác quất xuống người Lý Minh, mỗi một đòn đều tràn đầy sức mạnh và sự tàn bạo. Trên lưng Lý Minh nhanh chóng hiện lên những lằn roi đỏ ửng sưng tấy, gã đau đớn cầu xin: "Nữ vương, xin hãy tha cho tôi, tôi sẽ cố gắng làm người vui lòng." "Câm mồm, đồ nô lệ!" Trương Lệ giận dữ quát lên, roi da vung vẩy càng thêm mãnh liệt, "Sự cầu xin của anh chỉ càng làm tôi hưng phấn hơn thôi!"
Cây roi của cô ta hết lần này đến lần khác hạ xuống, tiếng rên rỉ đau đớn của Lý Minh vang vọng trong căn phòng. Trong ánh mắt của Trương Lệ tràn ngập khoái cảm điên cuồng, cô ta cảm nhận được sự vui sướng tột cùng do việc kiểm soát và ngược đãi mang lại. "Vẫn chưa đủ, tôi muốn nhiều khoái cảm hơn nữa!" Trương Lệ gầm nhẹ, tăng thêm lực quất roi, lưng của Lý Minh đã máu thịt be bét, nhưng cô ta hoàn toàn không có ý định dừng lại. Lúc này, trong lòng cô ta hiện lên một kế hoạch còn tàn nhẫn hơn. "Tôi cần nhiều người tham gia hơn, để trò chơi này trở nên thú vị hơn."
Tối ngày hôm sau, Trương Lệ quyết định mời vài người bạn thân và các nữ vương của câu lạc bộ VIP đến biệt thự xa hoa của mình. Khi chuông cửa vang lên, Trương Lệ biết vị nữ vương đầu tiên đã đến. Cô ta hưng phấn đi ra trước cửa, mở cửa chào đón. Trương Lệ mở cửa, nhìn thấy Lâm Hân đang đứng bên ngoài. Lâm Hân mặc một bộ đồ da bó sát màu đen, vóc dáng cao ráo gợi cảm trông đặc biệt quyến rũ. Mái tóc đen của cô ta xõa trên vai, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên sự tinh nghịch và cám dỗ.
"Thật không ngờ cậu lại chán Lý Minh đấy." Lâm Hân vừa bước vào vừa cười nói, giày cao gót dưới chân phát ra những tiếng cộc cộc giòn giã. Trương Lệ mỉm cười đáp: "Phải vậy thôi, anh ta không còn mang lại khoái cảm cho tớ được nữa."
Lâm Hân cười khẽ: "Tớ dạo này cũng thế, con chó ở nhà sắp bị tớ chơi hỏng rồi. Mấy hôm trước tớ bắt nó liếm sạch đế giày của tớ, hình như sợ tớ vứt bỏ nó nên nó liếm nghiêm túc đến mức sưng cả lưỡi lên, làm tớ không nhịn được mà bật cười." "Cậu đúng là lạnh lùng thật đấy." Trương Lệ mỉm cười đáp lại. "Nó biểu hiện thế nào?" "Nô lệ chẳng phải nên như vậy sao? Sinh ra là để phục dịch nữ vương mà" Lâm Hân nói tiếp, "Hơn nữa kỹ thuật liếm giày của nó ngày càng thuần thục, mặt giày sáng bóng như gương ấy, lần nào tớ cũng nhìn thấy biểu cảm đan xen giữa khát khao và nhục nhã trong mắt nó, điều đó làm tớ cảm thấy thỏa mãn vô cùng."
"Ồ! Ngoài cái đó ra cậu còn ra lệnh cho nó làm những gì nữa?" Trương Lệ hào hứng hỏi.
"Tớ còn bắt nó bò bằng bốn chân trong nhà, dùng miệng hứng lấy thức ăn tớ đã giẫm đạp qua" Lâm Hân cười nhạt nói. "Miệng của nó bây giờ còn sạch hơn cả bát chó, vì tớ không cho phép nó lãng phí bất kỳ một hạt thức ăn nào." Trương Lệ gật đầu, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn. "Nghe mà thấy phấn khích thật đấy. Dạo này tớ cũng bắt đầu huấn luyện tên nô lệ mới đến, tớ bắt tên nô lệ mới dùng lưỡi liếm sạch vùng kín của tớ và ghi nhớ mùi hương của tớ, mỗi lần nó làm không tốt, tớ sẽ dùng roi quất thật mạnh vào mông nó." Có khi còn nhốt vào lồng cho nhịn đói mấy ngày liền cơ!!
Lâm Hân cười đáp: "Đây đúng là ý hay, tớ cũng phải thử mới được."
Không lâu sau, chuông cửa lại vang lên lần nữa. Người bước vào lần này là Diệp Linh, cô ta mặc một bộ đồ bó sát màu đỏ, phô diễn hoàn hảo vóc dáng nảy nở của mình. Nụ cười của cô ta tràn ngập sự mê hoặc, bờ môi đỏ khẽ nhếch lên, trông vừa yêu mị vừa cuốn hút. "Tớ thật sự nóng lòng muốn biết cậu định xử lý anh ta thế nào đây." Diệp Linh vừa nói vừa cởi áo khoác ngoài, để lộ thân hình càng thêm gợi cảm.
Trương Lệ cười nói: "Các cậu chắc chắn sẽ thích kế hoạch của tớ."
"Dạo này con chó già của tớ biểu hiện rất khá, tớ bắt nó mỗi tối đều quỳ bên giường liếm chân tớ, liếm vô cùng tỉ mỉ." Diệp Linh tự hào nói, "Cái lưỡi nhỏ của nó linh hoạt lắm, mỗi lần liếm vào kẽ ngón chân tớ, tớ đều cảm nhận được một luồng khoái cảm tê dại."
Trương Lệ gật đầu, nói: "Ồ!! Thế nó còn làm gì nữa không?"
"Nó không chỉ liếm chân tớ đâu," Diệp Linh nói tiếp, "mỗi lần liếm chân xong, nó còn phải liếm sạch sành sanh đống giày cao gót trong tủ giày của tớ, không được để lại một hạt bụi nào. Sau đó, tớ sẽ ra lệnh cho nó nằm sấp xuống đất, dùng lưỡi liếm sạch sàn nhà cho đến khi tớ hài lòng mới thôi, chắc nó biết dạo này tớ mới nhận một chú chó sói nhỏ nên đang lo sốt vó đấy." "Có muốn bắt con chó già của cậu liếm nhà vệ sinh không, liếm cho đến khi lưỡi nó rách da chảy máu mới thôi."
Diệp Linh cười khẽ: "Nghe có vẻ kích thích quá đi mất. Tớ còn thích bắt nô lệ của tớ bò lết trên đất, dùng miệng của nó làm bồn cầu cho tớ. Nó bắt buộc phải nuốt chất thải của tớ, nếu không tớ sẽ trừng phạt nó tàn khốc hơn nữa." Trong mắt Trương Lệ lóe lên tia sáng hưng phấn. "Nghe thì ra con chó già đó còn hạnh phúc chán, tớ cũng có vài ý tưởng mới muốn chia sẻ với các cậu đây."
Không lâu sau, chuông cửa lại vang lên lần nữa. Người bước vào lần này là Vương Lâm, cô ta mặc bộ đồ da bó sát màu trắng, lộ ra vẻ lạnh lùng cao quý. Khí chất của cô ta như một băng sơn, ánh mắt lạnh lẽo quét nhìn xung quanh, khiến người ta không khỏi rùng mình.
"Tối nay sẽ có chương trình đặc biệt đấy, Vương Lâm." Trương Lệ nói với cô ta, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn.
Vương Lâm gật đầu: "Tớ chuẩn bị sẵn sàng rồi, dạo này tên nô lệ kia làm tớ rất không hài lòng, tớ đang muốn tìm kích thích mới đây." Trương Lệ cười nói. "Tìm một gã mặt trắng nhỏ làm cậu thỏa mãn thì sao?" Vương Lâm cười nhạt nói: "Dạo này mới nhận một nhóc tì mới, tớ bắt nó mỗi tối phải quỳ dưới đất liếm sạch âm đạo của tớ cho đến khi tớ thấy thỏa mãn mới thôi. Mỗi khi nó làm không đủ tốt, tớ sẽ dùng dùi cui điện trừng phạt nó, để nó biết thế nào là đau đớn thật sự." "Đối với một nô lệ mới mà dùng thủ đoạn trừng phạt này đúng là khiến người ta hưng phấn." Trương Lệ tán thưởng nói. "Vậy tớ cũng có thể dùng dùi cui điện đối phó với tên nô lệ mới của tớ xem sao, để nó biết uy nghiêm của tớ không thể thách thức."
Ba vị nữ vương tụ họp đông đủ, phòng khách tràn ngập tiếng cười nói của họ, không khí thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp của họ. Trương Lệ mỉm cười, nâng ly sâm panh lên: "Con người ta rồi cũng có lúc chán chường, đặc biệt là khi con chó này đã không thể mang lại khoái cảm cho tớ nữa." Lâm Hân ngồi trên sofa, vắt chéo đôi chân thon thả: "Cậu tính làm thế nào?" Trương Lệ nhấp một ngụm sâm panh, trong mắt lóe lên tia sáng xảo quyệt: "Tớ quyết định biến anh ta thành món quà tặng cho các cậu, để anh ta phục dịch các cậu. Các cậu có thể tha hồ chơi đùa anh ta, chơi hỏng cũng không sao."
Lâm Hân cười nhạt nói: "Thế thì thú vị quá rồi, con chó Lý Minh này cuối cùng cũng phải đón nhận số phận của nó." Diệp Linh cũng cười nói: "Chúng tớ nhất định sẽ 'chăm sóc' anh ta thật tốt." Vương Lâm khẽ gật đầu, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn: "Đây sẽ là một trò chơi tràn đầy thách thức và khoái cảm."
Trương Lệ bèn đưa ra quy tắc trò chơi: "Hôm nay, Lý Minh sẽ trở thành đối tượng tranh giành của các cậu. Các cậu cần thông qua một loạt trò chơi để quyết định xem ai có thể sở hữu con chó này sau cùng. Trong quá trình chơi, bất kỳ thủ đoạn nào cũng có thể sử dụng, vị nữ vương tàn nhẫn nhất sẽ có được tên nô lệ này. Thấy sao?"
Lâm Hân hưng phấn hỏi: "Vậy trò chơi đầu tiên là gì?"
Trương Lệ mỉm cười nói: "Như cũ thôi, vòng chơi đầu tiên là thi quất roi. Các cậu lần lượt dùng roi da quất Lý Minh, ai có thể khiến anh ta phát ra tiếng rên rỉ đau đớn nhất, người đó sẽ thắng vòng này. Nô lệ thì vẫn phải dùng roi mới khiến chúng nhớ đời được!!" "Hay quá! Tớ thích nhất là dáng vẻ trên người nam nô bị quất roi rướm máu toàn thân, nhìn cái là thấy kích thích rồi" Trong mắt Diệp Linh lóe lên tia sáng hưng phấn, "Tớ đã không thể đợi thêm được nữa."
"Phải đấy, tớ có thể cho con chó này biết thế nào là đau đớn thực sự, tớ sẽ không nhân từ như chủ nhân của nó đâu nhé." Vương Lâm cười nhạt nói, trong mắt tràn ngập tia sáng tàn nhẫn.
"Tuy nhiên," Trương Lệ bổ sung thêm, "chúng ta phải cho con chó này chút thử thách. Bắt anh ta bò bằng bốn chân quanh nhà giống như một con chó thực thụ, các cậu đuổi theo sau, dùng roi quất vào mông và dương vật của anh ta. Ai có thể khiến anh ta phát ra tiếng rên rỉ đau đớn nhất thì người đó thắng vòng này."
Trong mắt Lâm Hân lóe lên tia sáng hưng phấn: "Ý tưởng này không tồi, cảm giác giống như đang đi săn vậy, tớ đã nóng lòng muốn bắt đầu rồi."
"Tớ cũng thế, để con chó này biết thế nào là đau đớn và sợ hãi tột cùng." Diệp Linh cười nhạt nói. Trương Lệ vỗ vỗ tay, ra hiệu cho quản gia nô lệ ở bên cạnh: "Dẫn Lý Minh vào." Không lâu sau, Lý Minh bị dắt vào phòng, gã bò bằng bốn chân như một con súc vật, trên cổ đeo một chiếc vòng cổ chó, cơ thể trần truồng, trong ánh mắt tràn ngập sự nhục nhã và sợ hãi. Gã bị ra lệnh quỳ trên đất, chờ đợi chỉ thị của các nữ vương.
"Nhìn dáng vẻ của con chó hèn hạ này xem, đúng là làm người ta buồn nôn." Lâm Hân cười nhạt nói, khẽ vung vẩy cây roi trong tay.
"Chúng ta bắt đầu thôi." Trương Lệ tuyên bố, trong nụ cười mang theo tia sáng tàn nhẫn. "Lâm Hân, cậu lên trước đi."
Lâm Hân bước lên phía trước, trong ánh mắt lóe lên tia sáng hưng phấn và tàn nhẫn. Cô ta cầm lấy roi da, bắt đầu dùng lực quất mạnh vào mông và dương vật của Lý Minh. Lý Minh đau đớn rên rỉ, thân hình run rẩy dưới lằn roi.
"Á! Xin hãy tha cho tôi, nữ vương!" Lý Minh cầu xin, trong mắt tràn ngập sự bất lực và nhục nhã. "Câm mồm, đồ nô lệ!" Lâm Hân lạnh lùng nói, hết roi này đến roi khác quất xuống người Lý Minh, mỗi một đòn đều tràn đầy sức mạnh và sự tàn bạo. "Sự cầu xin của anh chỉ càng làm tôi hưng phấn hơn thôi!" Cây roi của cô ta vạch qua dương vật và mông của Lý Minh, để lại những vệt đỏ hằn sâu. Tiếng rên rỉ của Lý Minh ngày càng lớn, nước mắt không ngừng rơi xuống.
"Ha ha, âm thanh này thật là tuyệt diệu." Diệp Linh nhìn cảnh tượng này, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn. "Tớ cũng phải thử mới được."
Diệp Linh đón lấy cây roi, bắt đầu dùng lực quất mạnh vào mông và dương vật của Lý Minh. Lý Minh đau đớn rên rỉ, thân hình run rẩy càng thêm kịch liệt dưới lằn roi. "Á! Xin đừng đối xử với tôi như vậy!" Lý Minh đau đớn gào khóc, trong mắt tràn ngập sự bất lực và tuyệt vọng. "Sự đau đớn của anh chính là niềm vui của tớ, tiếp tục gào khóc đi, đồ nô lệ." Diệp Linh cười nhạt nói, vừa nói vừa tăng thêm lực quất roi, cây roi như gió rít vạch qua không trung, nện xối xả lên người Lý Minh.
Vương Lâm đứng một bên, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn, những ngón tay cô ta khẽ vuốt ve cây roi da, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn. "Bây giờ đến lượt tớ." Vương Lâm bước lên phía trước, vung vẩy cây roi, quất thật mạnh vào dương vật và mông của Lý Minh. Lý Minh phát ra một tiếng hét thảm thiết xé lòng, thân hình run rẩy kịch liệt. "Cầu xin người, nữ vương, tha cho tôi đi!" Lý Minh run rẩy cầu xin, nước mắt chảy ròng ròng không ngớt. Vương Lâm cười nhạt tăng thêm lực quất roi. "Tiếng van xin của anh nghe thật lọt tai, nhưng điều này chỉ làm tớ càng tàn bạo hơn thôi." Cây roi của cô ta hết lần này đến lần khác giáng xuống thật nặng nề, da thịt của Lý Minh bị quất đến nứt toác ra, những giọt máu rỉ ra từ các lằn roi. "Con chó như anh, chỉ xứng đáng giãy giụa trong đau đớn thôi." Vương Lâm cười nhạt nói.
Mỗi một nhát roi đều mang lại cơn đau nhói buốt, thân hình Lý Minh run rẩy dưới lằn roi, trong lòng tràn ngập sự bất lực và tuyệt vọng. Roi da của các nữ vương vạch qua da thịt gã, để lại những vết hằn đỏ và bầm tím sâu hoắm, những vệt máu rỉ ra từ các lằn roi. Mỗi một vị nữ vương đều tung ra toàn lực, cố gắng để nổi bật trong cuộc thi này. Cuối cùng, Vương Lâm đã thắng vòng này, tiếng quất roi của cô ta mãnh liệt nhất, tiếng rên rỉ mà Lý Minh phát ra đau đớn nhất. Cô ta đứng ở phía trước, trong mắt lóe lên sự lạnh lùng và đắc ý. "Con chó này chỉ có thể gào khóc đau đớn dưới làn roi của tớ thôi." Vương Lâm cười nhạt nói. Trương Lệ bước lên, mỉm cười vỗ vỗ vai Vương Lâm. "Làm tốt lắm, Vương Lâm." Sau đó, cô ta tiến về phía Lý Minh, bước đôi giày cao gót đến trước mặt gã, cười nhạt nói: "Nhìn dáng vẻ bây giờ của anh xem, thật là đáng thương." Cô ta dùng phần gót nhọn của giày cao gót giẫm lên vết thương của Lý Minh, Lý Minh phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, ánh mắt cầu xin nhìn Trương Lệ. "Con chó như anh, chỉ xứng đáng giãy giụa trong đau đớn thôi."