27 Ngoại truyện (1) Bố mẹ Liên Dận Hành
"Cái giới giải trí này nó chính là như vậy đấy! Cô không tranh thì tự nhiên có người khác đi tranh, đến lúc đó người rơi lại phía sau cùng chính là cô! Chỉ còn một cơ hội này thôi, không nắm chắc lấy thì cô định bao giờ mới thành công trong sự nghiệp hả? Cô thực sự chờ ông trời rơi bánh ngọt xuống đầu mình chắc!"
"Không đúng! Bây giờ đây chính là một miếng bánh ngọt, rơi ngay cạnh chân cô, chỉ xem cô có nhặt hay không thôi!"
Cô cúi đầu bấu ngón tay, phần thịt đầu ngón tay bị bấm đến trắng bệch, cụp mắt để tóc xõa trên vai: "Nhưng mà——"
"Nhưng cái gì mà nhưng! Thư Ni, tôi thật sự không hiểu nổi cô còn đang chấp nhặt cái gì, tôi làm người quản lý của cô cũng bốn năm rồi đúng không? Cơ hội lớn nhỏ tôi đều đã giành về cho cô, cô cũng coi như có chút danh tiếng, chỉ thiếu một sân khấu này nữa thôi, bốn năm còn chưa nổi bật lên được, cái thiếu chính là thời cơ này đấy!"
"Đừng làm tôi thất vọng có được không?" Anh ta sốt ruột vỗ đùi: "Đừng do dự nữa! Cơ hội ở ngay đây rồi!"
"Tôi ra ngoài trước, một mình cô tự nghĩ cho kỹ đi! Tiền bạc và danh tiếng quan trọng, hay là cô thấy giới hạn đạo đức quan trọng hơn!"
"Nhưng đây không phải là điều anh nói, đây là quy tắc ngầm..."
Quy tắc ngầm, cô vẫn không cách nào thốt ra thành lời.
Trên chiếc bàn trà bên cạnh đặt tấm áp phích tuyên truyền, Liên hoan Phim và Truyền hình Quốc tế, cô hiểu rõ sân khấu này đối với bản thân quan trọng đến nhường nào, thậm chí có thể ở trên đài này nổi tiếng sau một đêm cũng không thành vấn đề.
Nỗ lực mong mỏi từ bấy lâu nay, cơ hội đã bày ra trước mắt rồi.
Các ngón tay đan chéo nắm chặt lấy nhau, ngày càng chặt, khó chịu nhắm mắt lại, nghĩ tới nghĩ lui, do dự không quyết.
Bày ra trước tất cả ham muốn, giới hạn đạo đức dường như thực sự không còn quan trọng như thế nữa, giới hạn cô tuân thủ suốt bốn năm qua, phá lệ một lần để đổi lấy cơ hội như vậy, cũng là xứng đáng!
Thư Ni dứt khoát mở mắt, đứng dậy vội vã đi về phía cửa, mở cửa phòng ra, người quản lý đang đứng châm thuốc bên ngoài giật mình.
"Tiểu Tề, tôi đồng ý rồi, cứ làm theo lời anh nói đi."
Anh ta mừng rỡ điên cuồng suýt chút nữa làm rơi điếu thuốc trong miệng: "Thật sao! Ôi tốt quá rồi, tôi cuối cùng cũng chờ được đến ngày cô chịu vươn lên rồi, Thư Ni cô tin tôi đi! Quyết định này hoàn toàn chính xác!"
Cô nở nụ cười gượng gạo khó mở lời.
Nhưng cô cũng không ngờ lại nhanh đến thế, ngay tối hôm đó đã bị bắt thay một bộ váy ngắn và áo hở eo, đưa đến tầng đỉnh của khách sạn.
"Không, không phải nói là, ăn cơm trước sao?"
Người quản lý đẩy cô đi về phía trước: "Ăn cơm thì tính là chuyện gì chứ, đây mới là quan trọng nhất, thư ký của đối phương đã đưa thẻ phòng cho cô rồi, đừng để ông ấy đợi đến sốt ruột, cô mau vào đi!"
Cô cầm tấm thẻ màu vàng trong tay, ngón tay run rẩy, do dự cúi đầu, mái tóc búi lên xõa xuống vài lọn tóc con, rủ trên chiếc cổ thon thả.
"Ôi tổ cô của tôi ơi, lúc này rồi cô còn đứng thẫn thờ cái gì nữa! Nếu không mau lên, tôi đều phải quỳ xuống cầu xin cô đấy, cô nghĩ lúc này mà từ chối, đối phương có cho chúng ta sắc mặt tốt để nhìn không?"
"Không chỉ sân khấu cô không lên được, mà còn bị cắt hết tài nguyên đấy!"
Thư Ni nghiến răng: "Tôi biết rồi."
"Mau đi đi mau đi đi!"
Trên thẻ phòng viết số sáu sáu sáu tám, cô ngẩng đầu tìm kiếm, tìm được căn phòng có cánh cửa đôi lớn kia, đôi chân ngọc ngà với đường cong trắng ngần nhu mỳ, bước từng bước cẩn thận, nắm lấy tay nắm cửa ấn xuống.
Cửa không khóa.
Cánh cửa lớn bị mở vào trong, đồng tử cô hơi co rút, quay đầu nhìn người quản lý đang đứng ở lối cầu thang, anh ta sốt ruột không ngừng phẩy tay ra hiệu bảo cô đi vào.
Đã không còn đường lui nữa rồi.
Bước bước chân kia vào, hơi lạnh của điều hòa trong phòng phả ra đầy ắp, cô rùng mình một cái khắp toàn thân.
Đóng cửa lại, bước qua bức bình phong bướm xuyên sáng trước mặt, chiếc tivi màn hình lớn bên trong đang bật, phát một vở nhạc kịch, tiếng đàn piano thong thả nhẹ nhàng vang vọng xung quanh.
Cô thò đầu ra, nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách thiết kế lõm xuống.
"Liên tiên sinh." Cô không chú ý tới giọng nói của mình đang run rẩy dữ dội, tiếng gọi cất lên đặc biệt sợ hãi.
Người đàn ông cầm chiếc ly thủy tinh tinh xảo đưa lên miệng, hơi lắc lắc viên đá tròn lăn lóc bên trong, màu của rượu vang được ánh sáng khúc xạ ra đặc biệt chói mắt.
Anh ta đặt chiếc ly xuống, một tay tựa vào lưng ghế sô pha, ngoắc ngoắc ngón tay với cô.
Ý là bảo cô qua đó.
Thư Ni nuốt nước bọt, bước những bước nhỏ bất an đi về phía anh ta, ánh sáng liên tục phản chiếu từ tivi chiếu vào hốc mắt sâu hoắm của anh ta, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng dính một lớp rượu ướt át, hơi mím lại nhếch lên khóe môi.
Anh ta trông rất thanh tú, ngũ quan nhìn thoáng qua cực kỳ giống như điêu khắc, không hề là người đàn ông bóng dầu như trong tưởng tượng của cô, áo sơ mi trắng quần xám, trang phục thường ngày đường bệ lịch sự.
Một tay che chiếc váy ngắn, cẩn thận bước xuống bậc thang lõm, đi đến trước mặt anh ta.
"Chúng ta đã từng gặp nhau, việc gì phải xa lạ thế này." Giọng anh ta trầm trầm, đặc biệt trầm ổn.
Nhưng Thư Ni lại một mặt ngơ ngác.
"Chúng ta, từng gặp nhau?"
"Bộ phim trước của cô là tôi tham gia đầu tư, chúng ta đã từng nói chuyện trong đoàn phim." Người đàn ông nghiêng đầu, nụ cười có vài phần giễu cợt: "Lúc đó cô còn hỏi tôi có phải là nhân viên công tác hay không đấy."
"Xin lỗi, tôi... không có ấn tượng gì."
"Không sao."
Anh ta đột nhiên ôm lấy vòng eo thon nhỏ của cô, kéo vào lòng một cái, tự nhiên đặt cô ngồi lên đùi mình.
Thư Ni kinh hãi mở to mắt, cục cự bất an chống lấy bả vai anh ta.
"Chuyện đó đã không còn quan trọng nữa rồi." Anh ta ngẩng đầu, ý cười dịu dàng tan ra trong mắt, say đắm si ngốc nhìn ngắm khuôn mặt cô: "Nhìn thế này, gương mặt xinh đẹp thế này còn trắng hơn lần trước nhìn thấy, thật sự không nhìn ra một chút tì vết nào, đến cả đôi mắt cũng long lanh thế này, giống như một dòng suối vậy."
Anh ta đưa ngón tay lạnh ngắt ra, đi chạm vào mắt cô.
Thư Ni theo phản xạ tự nhiên nhắm mắt lại, im lặng nghiến răng kìm nén sự rụt rè đang chạy loạn trong tim, chỉ nghe thấy tiếng anh ta lẩm bẩm tự nói: "Thật là sạch sẽ."
"Một tờ giấy trắng, thật đẹp."
Tay lướt qua da mặt, dời đi chỗ khác...
"A!" Thư Ni mở to mắt che lấy chiếc váy ngắn màu trắng, ngón tay của anh ta đang dời xuống phía dưới, không thèm đếm xỉa đến sự giãy giụa của cô, ngược lại còn cười hỏi cô: "Đều đã vào đây rồi, còn không hiểu phải làm chuyện gì sao, nếu không thì cô mặc bộ quần áo này, là định quyến rũ không khí chắc?"
Trong mắt Thư Ni ngập nước, giọt lệ doanh tròng, chực khóc. Hàm răng cắn chặt môi dưới run rẩy không ngừng, ngón tay kia vẫn đang tiến vào bên trong, hai tay cô căng thẳng, ép bản thân từ từ thả lỏng, thả lỏng cơ thể ra.
Nong chiếc quần lót ra, len lỏi vào hang hoa chưa từng có ai tiến vào.
Cô mất kiểm soát gục trên vai người đàn ông sụt sùi khóc nấc lên, theo ngón tay càng lúc càng tiến vào sâu hơn, âm đạo khô khốc vì căng thẳng không tiết ra nổi một giọt nước ẩm ướt.
"Liên tiên sinh, a... tôi, tôi chưa từng làm qua."
"Nhìn ra được."
"Xin ngài nhẹ một chút, được không?" Trong giọng điệu run rẩy của cô, là lời cầu xin hèn mọn.
Người đàn ông cười, dùng hành động thực tế để trả lời cô.
Không được.
Sự đau đớn thảm khốc đêm đó rõ mồn một trước mắt, người đàn ông dịu dàng nho nhã trò chuyện cười nói với cô, khi làm tình lại giống như một kẻ điên, cô hết lần này đến lần khác quỳ trên bàn trà bỏ chạy, đều bị anh ta bắt trở lại, tàn nhẫn dùng lòng bàn tay đánh đập lên cơ thể cô.
Hai lần ngã lăn ra thảm, giữa hai chân chảy máu, cô sợ mình sẽ chết, liều mạng kêu khóc cầu xin anh ta đừng làm vậy, nói bản thân cái gì cũng không muốn nữa rồi, chỉ xin cầu xin anh ta tha cho, đáp lại chính là việc anh ta cầm ly rượu hắt số rượu còn lại vào mặt cô, túm lấy mái tóc ép cô ngẩng đầu lên, tiếng gầm rú cười tàn nhẫn ra lệnh bắt cô phải tỉnh táo lại!
Giọng nói khô khốc hét lên âm thanh như móng tay cào trên mặt kính, đứt đoạn một cách sống sượng.
Mảnh quần áo rách nát bị chất lỏng màu vàng thấm ướt, cô ngã gục trên mặt đất vô vọng co quắp đôi chân đau đớn, sợ hãi giương mắt nhìn trân trân, dòng nước tiểu từ trên đỉnh đầu trút xuống, xối xả trên da mặt chảy ròng ròng sang hai bên mái tóc rối bời.
Anh ta bóp cổ cô, thứ nước tiểu mùi khai hôi hám thế mà lại bị chính cô nuốt xuống, vừa oẹ khan vừa đạp gã biến thái này.
Anh ta vậy mà vẫn còn tra tấn trong âm đạo đầy vết thương rách nát của cô.
"Nuốt xuống cho tôi!"
Tiếng gầm thét đinh tai nhức óc, bộ phận sinh dục dính máu nhét vào trong miệng cô, khúc thịt dập dồn dập, bắt đầu bắn tinh liên tục không ngừng trong cổ họng.
Thư Ni không ngừng vặn vẹo đầu điên cuồng giãy giụa, anh ta cố định chặt đầu cô, trực tiếp đâm thẳng xuống thực quản.
Mùi tanh của máu trong nháy mắt xộc ngược lên từ khoang mũi, nhãn cầu đầy tia máu lồi to ra, giống như một cái xác khô chết không nhắm mắt.
Không chỉ một ngày, cô bị người đàn ông đó chịch suốt cả một tuần, hoang dâm vô độ thay đổi đủ loại tư thế và địa điểm trong phòng để làm tình, mỗi một nơi lăn lộn qua đều vương lại những giọt máu tươi chảy ra từ cơ thể cô.
Cứ ngỡ vượt qua được những chuỗi ngày cưỡng bức đau đớn này thì phía trước sẽ là một tiền đồ xán lạn.
Nhưng nào có ngờ đâu, thứ đổi lại được lại là lệnh phong sát.
Cái ngày anh ta nói sẽ tha cho cô, anh ta bắt cô ký tên vào một tờ giấy trắng, cô cứ nghĩ đó là cam kết không được tiết lộ chuyện này ra ngoài, thế là vừa mừng đến phát khóc vừa ngốc nghếch ký vào, để rồi thứ nhận được lại là một tờ giấy đăng ký kết hôn.
Khoảnh khắc bước ra từ khách sạn rồi lên xe, trên khắp các mặt báo, tin tức và truyền hình đã không còn bất kỳ tăm hơi nào của cô nữa, một sự biến mất sống động như ảo thuật mà chẳng một ai bận tâm, Thư Nị bị đưa vào một biệt thự trang viên rộng lớn và hùng vĩ.
Nơi đó mới chính là bóng tối trong cuộc đời cùng đường tuyệt lộ của cô.
Thư Nị kháng cự không phục tùng mọi mệnh lệnh của Liên Đạm Hoằng, và cô cũng phải gánh chịu hình phạt đáng có, anh ta nhốt cô trong phòng ngày đêm thực hiện những tư thế làm tình phiền toái với cô, bỏ trốn đã trở thành việc quan trọng nhất của cô.
Trang viên này rộng lớn đến mức cô căn bản không thể chạy thoát ra ngoài, thế là cô chạy ra khỏi phòng, xuống lầu cầu xin cha của Liên Đạm Hoằng, đi vào thư phòng quỳ xuống trước mặt ông ta, kéo theo một thân xác tàn tạ, mặc chiếc áo sơ mi xộc xệch và chiếc quần rộng thùng thình, cầu xin ông ta giúp đỡ.
Người đàn ông lớn tuổi đó không nói một lời trước lời cầu cứu của cô, cho đến khi Liên Đạm Hoằng chạy tới, cầm lấy con dấu trên bàn ném thẳng vào người ông ta rồi gầm lên.
"Đồ phế vật! Đến một người đàn bà cũng không trông coi được, uổng công mày còn mang họ Liên!"
Con dấu đập vào vai rồi rơi xuống, Thư Nị không thể tin nổi, lại nhìn thấy ánh mắt trầm uất khó chịu của Liên Đạm Hoằng, anh ta cúi người định túm lấy tóc cô.
Thư Nị hét lên tránh né bàn tay của anh ta, cuối cùng cô cũng nhận ra bản chất bẩn thỉu giữa hai cha con họ, cô chạy khỏi thư phòng ngay trước mắt hai người đàn ông, vừa khóc vừa chạy, ngay cả khi biết làm vậy chẳng ích gì, nhưng nỗi sợ hãi khiến cô hoàn toàn không thể khống chế được bản thân.
Trên cầu thang, cô nhìn thấy một người phụ nữ tóc ngắn ăn mặc lộng lẫy sang trọng, liền loạng choạng chạy tới túm lấy cánh tay cô ta: "Xin cô, cầu xin cô cứu tôi với! Hu hu cầu xin cô, cứu tôi với!"
Liên Qua Nhã đối với lời cầu cứu của cô chỉ liếc nhìn một cái, rồi nhìn ra phía sau cô, mỉm cười như chuyện thường tình ở huyện: "Xem ra anh trai tôi vẫn cứ hay chọc người ta ghét như vậy nhỉ."