17 Bạo lực tình dục đen tối một cách đường đường chính chính (Cân nhắc trước khi vào). Chương mới (Phần 2) ~
Mật Khanh run rẩy nhấc tay lên, chiếc áo khoác gió màu trắng rủ xuống, chiếc khuyên tai trân châu đung đưa.
Váy không có tay, để lộ hai cánh tay non nớt như ngó sen trắng, cô cúi đầu thu mình lại, sự sợ hãi hiện rõ mồn một.
Nhìn chiếc áo khoác gió rơi bên giường, khi chiếc váy vẫn chưa cởi ra, Mật Khanh sực nhớ tới điều gì liền vội vàng quỳ sụp xuống.
“Cũng biết điều đấy.”
Vừa bước từng bước lại gần cô, hắn vừa rút chiếc thắt lưng da quanh hông ra, giọng trầm đục gầm ghè mang theo vẻ đáng sợ.
“Để tao nghĩ xem, hôm nay phải tính sổ với mày thế nào, dám ngã vào lòng thằng đàn ông khác, hay là đánh nát bấy hai tay mày ra nhé, hoặc là, đá thủng bụng mày luôn?”
Gã đàn ông đi đến trước mặt cô, dưới ánh đèn trên đỉnh đầu, cơ thể hắn đổ xuống một bóng đen khổng lồ, hắn dùng chiếc thắt lưng da lạnh ngắt lướt qua mặt cô, khẽ hỏi: “Mày nói xem?”
Mật Khanh mấp máy môi, sợ hãi quỳ lạy dập đầu trước hắn: “Xin chủ nhân tha cho con chó hèn này.”
“Tha cho mày?” Giọng hắn hơi cao lên, trong lòng cô dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên giây tiếp theo, hắn vung thắt lưng da quật thẳng vào cánh tay cô: “Tao chẳng phải đã bảo mày cởi quần áo ra rồi sao!”
“Á—— Con chó hèn cởi! Con chó hèn cởi mà!”
“Mày dùng cái giọng điệu gì thế hả!” Thắt lưng da lại quật tiếp một phát vào cánh tay trái.
“Không có! Con chó hèn chỉ vì đau quá thôi, xin lỗi chủ nhân, xin lỗi!” Mật Khanh cảm giác như da mình sắp bị lột ra một lớp, né không kịp đành túm lấy gấu váy định cởi ngược qua đầu.
Nhưng khi quỳ xuống đầu gối cô đã đè lên gấu váy, cô phải uốn éo người để rút chiếc váy từ dưới chân ra, thế nhưng trước khi làm được điều đó, những trận thắt lưng da dồn dập hơn từ trên đầu trút xuống, nện thẳng vào vết thương trên đầu vốn đã bị giày da nện trúng trước đó.
Tiếng hét thất thanh hết trận này đến trận khác của cô trở nên đặc biệt chói tai, thắt lưng da vừa lạnh vừa cứng, lực tay của hắn lại quá mạnh gây ra đau đớn tột cùng, Mật Khanh theo bản năng chỉ biết ra sức né tránh, cô co rúp người lại trên mặt đất, ôm chặt hai tay không ngừng dập đầu cầu xin hắn.
“Tha cho con chó hèn, tha cho con chó hèn! Đau quá, đau… đau quá á!”
Chân tóc bị túm giật ngược ra sau như muốn rách ra, da đầu đau nhức như sắp hỏng mất, cô ngước khuôn mặt lem luốc nước mắt lên, trên cánh tay đã xuất hiện mười mấy vệt roi đỏ lựng, trong cơn bất lực cô đành túm lấy cổ tay cầm thắt lưng của hắn, khóc lóc thảm thiết nhìn người đàn ông cao cao tại thượng kia.
“Chủ… chủ nhân, tha cho tôi, tha cho con chó hèn, cánh tay sắp hỏng rồi… ực thật sự sẽ nát mất.”
Hắn nhếch mép cười khẩy đầy châm biếm, dửng dưng hỏi: “Có liên quan gì đến tao không?”
“Chó làm sai chuyện thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị đánh chết đi!” Hắn hung tợn túm lấy mái tóc mượt mà của cô giật qua giật lại, cúi đầu nhìn thẳng vào gương mặt thanh tú của cô, nghiến răng gầm lên: “Mày thích nằm bò lên người thằng đó, hay là tao đá nát bụng mày luôn, để xem cái eo không gập xuống được thì mày bò kiểu gì!”
Chân hắn đi đôi giày da cứng ngắc, mũi giày nhằm thẳng vào phần bụng mềm mại của cô mà ra sức đạp một cú!
Cơn nghẹt thở ập đến đột ngột, toàn bộ nội tạng trong bụng như thắt chặt lại một khối, khó thở đến mức nhãn cầu cũng trợn trừng lên đầy dữ tợn, cô dùng đôi tay đã bị đánh nát che lấy bụng, biểu cảm đau đớn vặn vẹo, đau đến mức sống không bằng chết.
“Sướng không.” Liên Dận Hoành túm tóc cô kéo ngược lên, độc địa hỏi.
Mái tóc vốn búi gọn gàng dịu dàng bấy giờ bị hắn giật cho rối bời.
Mật Khanh không nói nên lời, cố gắng để bản thân hít thở nhưng căn bản không thể làm được, tình trạng kéo dài suốt mười giây đồng hồ, cô suýt nữa đã tự làm mình ngạt chết.
“Bỏ tay ra.”
Biết hắn lại sắp ra tay tiếp, cô gào khóc cầu xin hắn dừng lại.
“Đừng mà, chủ nhân, chết mất, con chó hèn sẽ chết mất, hu hu thực sự sẽ——”
“Tao bảo mày bỏ tay ra!” Tiếng gầm thắt thanh đột ngột vang lên, chấn động đến nhức óc.
Nhưng cô vẫn ôm chặt lấy bụng mình, khóc đến mức lớp trang điểm nền chống nước cũng trôi mất, dưới mắt đỏ quạch một vòng, trông giống hệt như đang thoa một lớp phấn mắt dày cộm.
Thủ đoạn của Liên Dận Hoành không hề vì vài lời cầu xin của cô mà thu liễm lại, hắn buông mái tóc cô ra, càng được đà lấn tới dùng thắt lưng quật tới tấp lên người cô, khiến bên sườn cánh tay cô rách ra một vệt máu dài, Mật Khanh lắc đầu loạn xạ, dùng tấm lưng khom xuống để bảo vệ cánh tay và bụng của mình.
Cho đến khi một roi quật qua đầu cô, cả mái tóc rối tung tung bay trong không trung, cô tuyệt vọng bò rạp trên mặt đất, hai chân đạp về phía trước gào khóc thảm thiết.
“Thả tôi ra, thả tôi ra!”
“Tôi sẽ bị ông đánh chết mất! Xin ông chủ nhân ơi, xin ông dừng tay lại đi mà!”
“Nằm thẳng ra sàn cho tao!”
Mật Khanh đau đớn bò trên sàn nhà lắc đầu: “Không… đừng đá vào bụng tôi, đừng mà! Tôi đang trong kỳ kinh nguyệt hu hu, hu hu đau thật mà, xin ông đấy!”
Hắn bật ra một tiếng cười trầm đục từ tận trong mũi, ánh mắt dưới hàng mi hạ thấp lướt qua vẻ độc ác, hắn giẫm lên tấm lưng mềm mại của cô: “Mày nghĩ là tao quá nhân từ với mày rồi sao, kỳ kinh nguyệt mà cũng dùng làm cái cớ để trốn tránh à? Nơi có thể chảy máu ngày hôm nay của mày, không chỉ có một chỗ ở dưới đó đâu.”
“Đừng mà! Đừng mà! Á hự, đau quá!”
Cô ôm đầu né tránh thắt lưng da, nhưng lại bị thứ vật thể cứng ngắc đó quật cho bong một lớp da trên mu bàn tay, Mật Khanh không chịu đựng nổi nữa, cô dùng lực chống lòng bàn tay xuống sàn bò dậy, lao thẳng về phía cửa phòng ngủ.
Liên Dận Hoành không thể tin nổi: “Mày dám chạy?”
Khoảnh khắc vặn mở được khóa cửa, cô cất tiếng gào rú bất lực hướng ra dãy hành lang rộng thênh thang: “Cứu mạng! Cứu tôi với! Cứu tôi với!”
Mái tóc rối bời rủ xuống vai, lúc này cô trông chẳng khác nào một kẻ điên, vừa khóc vừa nhìn về phía cuối hành lang, nơi có một người phụ nữ tóc xoăn đang đứng, chính là người ngồi bên cạnh cô lúc ăn cơm.
Hai tay ả ta đặt trên lan can, thản nhiên quay đầu nhìn cô, khoảnh khắc đối mắt với cô, khóe môi ả không kiềm được mà nhếch lên một nụ cười, nhưng rất nhanh sau đó lại thu lại.
Mật Khanh ôm lấy cánh tay đẫm máu của mình, liều mạng chạy về phía đó, từ căn phòng phía cuối đường có một người đàn ông đi ra, ôm lấy eo người phụ nữ tóc xoăn.
Phía sau ngày một gần hơn, tiếng bước chân dồn dập chính là tử thần đang đuổi theo cô.
“Cứu tôi… xin các người, cứu tôi với! Tôi xin các người!”
Biểu cảm của họ đều giống nhau, thản nhiên tự tại.
Ngay khi bị Liên Dận Hoành túm lấy mái tóc, hắn ra sức giật ngược cô lại như muốn lấy mạng cô, da đầu nhanh chóng rách ra chảy máu,
Mật Khanh ngã sụp xuống đất, hét lên vì đau đớn thấu xương, nhìn xuống tầng một phía dưới lan can, ở đó có bốn người đàn ông đang ngẩng đầu nhìn lên, họ vẫn ung dung tự tại pha trà.
Đối với cảnh tượng cô bị đánh đập dã man rồi kéo lê trở lại phòng ngủ này, không một ai lên tiếng, không một ai ngăn cản, lại càng không có ai cười nói, họ thấu hiểu và thưởng thức sự đau đớn của cô.
Mật Khanh đã nhận ra rồi, địa ngục ở nơi này được thể hiện rõ nhất ở điểm đó.
Trong ngôi nhà này chỉ mặc định cho phép một chuyện xảy ra.
Đó là đem sự bạo lực tình dục ẩn giấu trong bóng tối ra phơi bày một cách đường hoàng sạch sẽ.
Một cái tát giáng thẳng vào mặt cô, cô lăn lộn một vòng trên đất, không còn sức lực để bò dậy nữa, trên sàn nhà có một chiếc khuyên tai trân châu đang nảy lên nảy xuống. Mái tóc che khuất khuôn mặt nghiêng lệch, ánh mắt không còn tiêu cự dại ra nhìn vào chiếc đồng hồ trên tường.
Đóng cửa lại, hắn phát ra một tràng cười đầy tức giận.
Tiếng cười ngày càng ngông cuồng, cứ như thể cô vừa làm một chuyện vô cùng nực cười vậy.
Bước đến bên cạnh cô rồi ngồi xổm xuống, trên vầng trán đầy đặn của người đàn ông nổi lên những đường gân xanh nhỏ, hắn giật lấy da đầu đang rỉ máu của cô hỏi: “Sao mày có thể ngu xuẩn đến mức này, lại đi cầu xin bọn họ cứu mày ngay trên địa bàn của gia tộc này hả?”