Trở về truyện

Nhất Cá Thái Giám Sấm Hậu Cung - Chương 41: Vạn Quỷ Đại Trận (Hạ)

Nhất Cá Thái Giám Sấm Hậu Cung

41 Chương 41: Vạn Quỷ đại trận (Hạ)

Đi xuống núi, Lý Tiểu Dân tìm tướng lãnh đóng quân ở phụ cận, đưa thư bổ nhiệm của Hoàng Hậu cấp cho mình cho hắn xem, chỉ nói mình phụng thánh mệnh, lập pháp trận, đem lệ quỷ tác quái trong thành nhốt ở đây, bảo hắn đem quân phong tỏa ngọn núi này, không được cho ai đi qua, tránh để bị quỷ trong núi làm hại.

Tướng lãnh kia xem thư bổ nhiệm có thể trực tiếp chỉ huy quân đội quan lại phụ cận, đã viết rõ rang, không dám chống lại, nhất nhất đồng ý, dựa theo phân phó của hắn, lập mộc bài quanh ngọn núi, viết lên lời cảnh cáo, bảo vệ các con đường, vây lấy bãi tha ma, không cho ai tiến vào.

Ba ngày sau.

Dưới ánh năng chói chang, gần vạn quỷ hồn bị nhốt trong Vạn Quỷ trận, trong đó mấy linh lực thấp kém đã chống không nổi ánh mặt trời chói chang tràn đầy dương khí, liền bị hồn phi phách tán, tiêu tán vào không trung. Số còn lại khóc than thảm khốc, tranh nhau tìm nơi ấm áp lẩn trốn, bước chân họ làm bụi văng đầy phía sau.

Nhìn thấy mấy chục người bạn bị mặt trời chói chang đốt cháy, Phùng Đại Trụ cũng rất đau buồn, không biết khi nào vận mệnh sẽ rơi xuống đầu mình. Tuy mình tu luyện hai trăm năm, linh lực rất mạnh mẽ, nhưng vẫn bị vây ở nơi này, linh lực bị giam cầm, hồn phi phách tán là chuyện sớm muộn.

Nghĩ tới đây, hắn nhịn không được hối hận. Nếu ngày đó nghe lời của thiếu niên pháp sư, chịu làm bộ hạ của hắn, cũng đã không rơi xuống cảnh hôm nay.

Tuy hắn cũng lão đạo sĩ giống nhau, đều chẳng có hảo tâm gì, muốn thu phục mình làm quỷ nô, nhưng cho cùng thủ đoạn không tàn nhẫn độc ác như của Đông Khôi Tử, làm tất cả quỷ hồn đầu nhập đều tiêu tan linh thức trở thành tượng gỗ ngu ngốc. Bây giờ nghĩ đến, ẩn ý của vị thiếu niên pháp sư kia, bất quá chỉ là để mình lập khế ước quỷ nô với hắn thôi, chưa chắc hắn đã bắt mình làm chuyện thương thiên hại lý gì, cũng có thể bảo trụ linh thức bất diệt, tránh được nỗi khổ hồn phi phách tán.

Nghĩ đến đây, hắn không khói giơ lên quỷ mục(mắt quỷ), nhìn xuống chân nui xa xa, hy vọng vị pháp sư nọ không bỏ rơi gần vạn quỷ nô, thực lực khổng lồ như vậy, như thế nào nói bỏ là bỏ được? Mặc dù ba trăm quỷ vệ thủ hạ của hắn có năng lực chiến đấu mạnh mẽ không kém so với gần vạn quỷ nô, nhưng thực lực của quỷ nô, không phải chỉ lấy năng lực chiến đấu để cân nhắc.

Hình như hắn nghe được tiếng kêu từ xa xa, một đạo bóng dáng mặc áo trắng, cưỡi tuấn mã, xuyên qua phòng tuyến quân đội, từ từ đi đến bãi tha ma.

Phùng Đại Trụ mừng rỡ nhìn lại, thấy người tới mi thanh mục tú, bên môi hàm chứa một tia mỉm cười, đúng là thiếu niên pháp sư pháp lực cường đại nọ, không khỏi vui mừng lẫn kinh hỉ, quyết định chủ ý, mặc kệ đám quỷ khác nói gì, mình nhất định phải đầu phục hắn trước, miễn cho hắn lại tức giận, để lại mình ở đây, để cho thái dương đốt cháy tất cả quỷ hồn.

Tuấn mã Bôn Trì, đến gần Vạn Quỷ trận, cước bộ liền chậm rãi, đứng trên bãi tha ma, toàn thân run rẩy, long mao trên thân cũng đều rung động.

Lý Tiểu Dân có chút khẽ cười, tay niết pháp quyết, đem một đạo Trấn Hồn Phù đánh vào đầu ngựa, quả nhiên con ngựa kia tinh thần tăng lên rất nhiều, ngẩng đầu bước đi, tiến lên bãi tha ma.

Đứng cao cao trên đỉnh núi, Lý Tiểu Dân đưa mắt nhìn lại, thấy gần vạn quỷ hồn gần đấy, đều đứng tụm nơi ấm áp, dùng ánh mắt đáng thương nhìn mình, không khỏi mỉm cười, bỗng nhiên thấy mấy trăm quỷ hồn, theo một tráng hán dẫn dắt vọt tới chỗ mình, quỳ gối ở ngoài vài chục trượng, toàn thân run rẩy hô to: "Chủ nhân! Tiểu quỷ nguyện bái chủ nhân làm chủ, chỉ cầu chủ nhân cứu bọn tiểu nhân, đừng để bọn tiểu nhân ở lại trong này!"

Lý Tiểu Dân ngẩn ra, không ngờ được mấy tên quỷ này thật sự sợ thái dương, chỉ vài ba ngày phơi nắng đã chịu không được, xem ra so với quỷ vệ dưới tay mình còn kém rất xa.

Quỷ hồn khác thấy có người đã mở đầu, cũng đều không ở phía sau nữa, đều từ dưới bóng cây ấm áp chạy ra, nằm sấp mà quỳ, bị ánh mặt trời chói chang phơi đến toàn thân phát run, liều mạng khấu đầu, chỉ cầu Lý Tiểu Dân đừng bỏ rơi bọn chúng, dù suốt đời bắt chúng làm quỷ nô, cũng xin chịu.

Lý Tiểu Dân nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của đám quỷ hồn, cũng không mềm lỏng, thản nhiên thở dài nói: "Các ngươi không nên như thế! Nếu các ngươi muốn làm quỷ nô của ta, ta có chương trình ở đây, các ngươi phải tuân thủ!"

Đám quỷ hồn liều mạng khấu đầu thảm thiết nói: "Chủ nhân! Chủ nhân nói cái gì, chúng ta liền làm theo, cầu chủ nhân mau thu nhận chúng ta, đừng để ánh mặt trời đốt cháy chúng ta!"

Lý Tiểu Dân ngửa mặt lên trời, vươn tay, trong miệng lầm bầm. Không bao lâu sau, phong vân biến ảo, mây đen từ xa xa bay tới, bao vây cả bãi tha ma, ngăn cách ánh mặt trời khốc liệt đang chiếu sáng.

Vạn quỷ hồn lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, đối với pháp lực cường đại của Lý Tiểu Dân lấy làm sợ hãi không thôi. Dù là lệ quỷ vô cùng ngạo mạn bất tuân, cùng đều quỳ xuống khấu đầu, nguyện nhận pháp sư cường đại này làm chủ.

Lý Tiểu Dân đứng nơi cao, nhìn đám quỷ hồn ở xung quanh, lạnh nhạt nói: "Các ngươi nguyện nhận ta làm chủ, chuyện cũ đã qua, ta sẽ để cho nó qua. Nhưng từ nay về sau, không có lệnh của ta, các ngươi không được sát sanh hại mệnh, có thể tuân thủ được không?"

Gần vạn quỷ hồn dập đầu tại chỗ nói: "Chủ nhân, chúng ta thành quỷ cũng không dễ dàng, vì sợ trời phạt, chuyện giết người chúng ta không dám làm, lúc đầu giết người là vì báo oán phục thù. Kẻ thù hiện giờ của chúng ta đều đã chết, nguyện tuân theo pháp lệnh của chủ nhân, tuyệt không dám giết ngươi, chỉ cầu chủ nhân tương lai không cần dùng đến chúng ta thì hãy để chúng ta tiêu tai giải nghiệp, để chúng ta không cần tìm thế thân nữa, được chuyển thế luân hồi, tiểu đích thâm cảm đại ân chủ nhân!"

Lý Tiểu Dân gật đầu nói: "Cái nầy đương nhiên. Ngày khác tiên pháp ta đại thành, kiến công lập nghiệp, các ngươi muốn vào luân hồi, ta sẽ đích thân giúp các ngươi tiêu nghiệp(tiêu tan oán nghiệp), để kiếp sau các ngươi có thể tìm nhà tốt để đầu thai chuyển thế."

Chúng quỷ cảm kích bái lễ, mặc dù không thể quá tin, nhưng chủ nhân một khi đã đồng ý lời này, tương lai vẫn là có hy vọng.

Lý Tiểu Dân nhìn đám quỷ hồn dập đầu đầy trên núi, cất cao giọng nói: "Hôm nay các ngươi thành tâm phụng ta làm chủ, ta liền thả các ngươi trở về, trở lại Kim Lăng. Các ngươi chờ ở bên trâu, phải có mấy trăm đầu lĩnh, thống lĩnh quần quỷ, phân ra mấy khu vực lớn nhỏ. Trong thành Kim Lăng, có chuyện lớn chuyện nhỏ đi, đều phải báo lên, do đầu lĩnh báo cho đại đầu lĩnh, từ nay về sau, các ngươi là tai mắt của ta, các ngươi nguyện ý chứ?"

Quần quỷ lúc trước sợ hãi bị người thu phục, là sợ trở thành nô lệ của người ta, phải làm những ngoạt động nguy hiểm, hiện giờ nghe được chỉ là chuyện thám thính tin tức, loại chuyện này quỷ hồn thuận tay là làm được, có gì nguy hiểm chứ, đều mừng rỡ lễ bái, đáp ứng, cam đoan đem cả chuyện con chó con mèo đánh nhau báo lên đầu lĩnh, đầu lĩnh báo cho chủ nhân.

Lập tức, Lý Tiểu Dân cùng quần quỷ lập khế ước chủ nô, nghiêm khắc ra lệnh bọn họ không đượcq quấy nhiều bách tính, cũng đáp ứng hạ lệnh cho dân chúng Kim Lăng, thường xuyên dân hương cho quần quỷ, mà quần quỷ làm chuyện chính là trốn một bên nghe lén mọi người nói chuyện, từ bên trong tìm được tin tình báo có giá trị. Nếu tìm được tình báo trọng yếu, đều được viết công lao lại, nếu lập được nhiều công lao, đạt tới tiêu chuẩn nào đó, liền hướng đại đầu lĩnh thỉnh cầu, thỉnh pháp sư siêu đồ quỷ có công. Nếu không muốn đầu sinh, cũng lập được công lao, xin học tập pháp thuật của quỷ vệ, tương lai có cơ hội trở thành Quỷ Tiên.

Quần quỷ đều mừng rỡ, thành tâm lễ ái hậu ân của chủ nhân. Từ nay về sau, tại cao môn đại hộ, trong nhà tướng lãnh quan lại, liền thành chỗ tụ tập của quỷ hồn, vô số quỷ hồn có mộng lập công, đều ngồi chồm hồm ở nơi nào đó, thậm chí cả hành phòng quyến luyến của vợ chồng cũng không chịu đi, hy vọng có thể từ trong câu chuyện của họ, phát hiện được tình báo đại sự triều đình. Chỉ tiếc Lý Tiểu Dân không chuẩn cho bọn họ tiến vào hoàng cung, cũng không cho chúng tiến vào tư trạch (nhà riêng) của hắn, chỉ cho chúng tới địa bàn phụ cận hoàng cung, giấc mộng của quỷ hồn thám thính hoàng cung lập công không thành, tất cả đều cúi đầu ca thán không thôi.

TruyenC

Copyright © 2025 TruyenC.