4 Chương 4: Cô nàng ngốc nghếch bước nhầm lên thuyền tặc
Lạc Tập Nhân đến trước một tòa nhà là biểu tượng kiến trúc nổi tiếng ở khu trung tâm, cô rất kinh ngạc khi bản thân say rượu lại ngủ với một người đàn ông giàu có đến vậy, thế nhưng loại đàn ông này tại sao lại muốn cô phải chịu trách nhiệm chứ?
Thông thường đàn ông có tiền cứ đi bóc bánh trả tiền là được rồi mà, mắc gì lại chấp nhất việc bị cô ngủ một lần?
Không lẽ thật sự muốn trả thù tội lỗi cắn đứt bao quy đầu của cô đấy chứ?
Nhưng mà tại sao cô lại đi cắn bao quy đầu?
Chẳng lẽ sau khi say rượu cô lại muốn ăn bánh bao kẹp thịt sao? Nhưng thứ đó với bánh bao kẹp thịt khác nhau xa lắm mà!
Chao ôi, biết thế đã không uống say đến vậy, phen này gây ra họa lớn rồi!
Hoắc Chấn sau khi cho cô mật khẩu cửa, liền đi vào phòng sách lấy một chiếc chìa khóa đưa cho cô và nói: "Lát nữa tôi đưa thẻ cho em, em cứ dùng chiếc thẻ đó để mua đồ là được."
"Hả? Không phải tôi đến để chăm sóc anh sao?" Lạc Tập Nhân trợn tròn mắt, cảm thấy có gì đó sai sai liền nhìn hắn.
Cô đến để chuộc tội không phải sao? Tại sao lại biến thành giống như cô được hắn bao nuôi thế này?
Cho nên rốt cuộc là ai ăn ai? Không lẽ là hắn ăn cô đấy chứ?
"Phải, nhưng tôi muốn cơ thể của em, thì phải đưa tiền cho em không phải sao?" Hoắc Chấn đưa tay lên sờ mặt cô, người phụ nữ này càng nhìn càng thấy quyến rũ, đặc biệt là dáng vẻ ngốc nghếch lại càng đáng yêu hơn.
Nói thật hắn thà bị loại phụ nữ này làm cho tức chết hoặc cười chết, còn hơn là muốn sống cả đời với loại trà xanh!
Đều cùng là phải bỏ tiền và bỏ thể lực, hắn thà bỏ lên người cô, bởi vì cô chẳng có tâm cơ gì lại đơn thuần, điểm mấu chốt là hắn đã ăn sạch sành sanh cô rồi, không chịu trách nhiệm thì thật sự quá vô lý.
Chỉ là hiện tại không thể nói thật cho cô biết, e là mối quan hệ của hai người sẽ xấu đi, dẫn đến kiện tụng pháp luật thì phiền phức lắm!
"Sao tôi cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy, không phải là anh ra tay với tôi trước đấy chứ." Lạc Tập Nhân nghi ngờ Hoắc Chấn liền muốn kiễng chân lên túm lấy cổ áo hắn, nhưng bản thân lại quá lùn nên đã kéo một chiếc ghế leo lên rồi túm lấy hắn.
"Vất vả cho em còn kéo ghế qua đây để nhìn thẳng tôi, bảo bối." Hoắc Chấn bật cười ôm lấy eo cô hôn một cái, người phụ nữ này thật sự rất ngốc nha, muốn mắng hắn mà còn phải kéo ghế, cười chết mất.
"Ưm!" Lạc Tập Nhân bị hắn cưỡng hôn thì có một loại cảm giác ký ức đang khôi phục.
Hôm qua dường như có một người đàn ông bảo cô dạng chân ra và dâm đãng một chút, mà cô cứ ngỡ là đang nằm mơ, cho nên không để tâm lắm mà rất phối hợp, kết quả bây giờ nghĩ lại dường như bản thân đã bước nhầm lên thuyền tặc.
"Bảo bối, em có muốn gả cho tôi không?" Hoắc Chấn bốc đồng ép cô lên chiếc bàn của quầy bar, trong đôi mắt sắc bén dài hẹp tràn ngập sự quyết đoán.
Dù sao tuổi tác của hắn cũng lớn rồi, quả thật có thể tìm một người phụ nữ để kết hôn rồi.
Để tránh lại gặp phải tình trạng bị đánh thuốc, hắn cứ kết hôn trước đã, chắc là sẽ không có chuyện gì nữa!
"Hả? Tạ... tại sao? Chúng... chúng ta còn chưa hiểu rõ về nhau." Đầu óc Lạc Tập Nhân trống rỗng, theo bản năng hoảng loạn nhìn người đàn ông đẹp trai trước mắt.
"Đủ sâu rồi, tôi đều sắp chạm đến tử cung của em." Hoắc Chấn nhếch đôi môi mỏng gợi cảm nở một nụ cười mê hoặc với cô.
"Anh... là tập đoàn lừa đảo sao?" Hắn có phải là loại trai đẹp chuyên đi lừa tình lừa xác không vậy? Cô rất nghi ngờ nhìn hắn.
"Tôi là luật sư đấy."
"Xã hội đen?"
"Xúc phạm danh dự là phải bồi thường tiền đó."
"Tôi sai rồi, không đúng nha, có phải anh cưỡng hiếp tôi không?" Lạc Tập Nhân nhảy dựng lên ngồi trên quầy bar, cuối cùng cũng nhìn thẳng được Hoắc Chấn mà túm lấy cổ áo hắn, sau đó cảm thấy hắn muốn lùi về sau, lập tức dùng hai chân kẹp lấy vòng eo săn chắc không chút mỡ thừa của hắn.
Tư thế mập mờ này khiến Hoắc Chấn bật cười.
Hắn đặt hai tay lên quầy bar ở hai bên cơ thể cô, ghé sát vào nhìn khuôn mặt đáng yêu của cô rồi nói: "Tôi là bệnh nhân, em say rượu chạy vào bệnh viện vồ lấy bệnh nhân cấp cứu, đây là lỗi của ai hả?"
Đôi mắt cô rất trong trẻo, lúc tức giận cái miệng chu chu ra cũng rất đáng yêu.
"Tại sao anh không phản kháng?" Cô nghiêng đầu lộ ra vẻ mặt biết mình gầy họa hỏi.
"Em đây là đang chất vấn nạn nhân sao? Vì váy của phụ nữ ngắn, nên đáng đời bị cưỡng hiếp! Vì tôi là đàn ông nằm trong phòng cấp cứu, rõ ràng có dư sức tại sao không kháng cự sự cưỡng hiếp của em? Em muốn thoát tội như vậy sao?" Hắn nhẹ nhàng hôn lên môi cô một cái, chiếc lưỡi liền cạy mở khoang miệng cô mà hôn cô.
"Ưm..." Cô phát ra âm thanh kháng cự mềm yếu vừa vô tội vừa bất lực.
"Hửm?" Hắn trầm ổn phát ra một tiếng đơn âm, hai tay ôm lấy eo cô, nụ hôn từ nông đến sâu càng hôn càng dồn dập, đột nhiên điện thoại vang lên, khiến hắn bực bội một tay ôm chặt lấy cô đang ngơ ngác ngây người, rồi dùng tay kia nghe điện thoại: "Gã đàn ông đó tìm thấy chưa?"
"Gã đó anh cũng quen biết, từng là khách đen trong danh sách đen của văn phòng chúng ta."
"Ai?"
"Một kẻ xâm phạm bí mật đời tư, sàm sỡ nhân viên văn phòng, là một con dê xồm tàu điện ngầm, cứ hễ bị bắt là nói dối rằng thích người ta, cái gã ghê tởm đó đó."
"Hắn ta đang ở đâu?"
Lạc Tập Nhân có chút không rõ bản thân đang làm cái gì nữa, bởi vì cô dường như chỉ có thể bị dắt mũi dẫn đi, căn bản không có cách nào phản kháng mà chỉ có thể đi theo hắn.
Trời ạ, biết thế đã không uống say rồi, bây giờ cô phải làm sao đây?
Cho nên uống rượu pha vào nhau thì sẽ cắn đứt bao quy đầu của đàn ông sao?
Nhưng mà bao quy đầu chẳng phải là vô dụng sao?